Chương 30
Không ngờ cuộc gọi là từ Ngô Chí, nghe Phương Nhiên Tri gọi “anh Ngô”, Lục Tễ Hành liền ngẩn người trong giây lát.
Nhưng Phương Nhiên Tri không để ý.
“Nhiên Tri! Sao bây giờ cậu mới nghe điện thoại…” Ngô Chí gào lên, giọng điệu không che giấu nổi phấn khích, rất kích động: “Tôi đã gọi cậu ba lần, suýt thì gọi đến lần thứ tư thì cậu mới nghe! Chẳng phải tôi đã bảo phải giữ điện thoại thông suốt 24 giờ sao?”
Ngô Chí nói to đến mức không cần bật loa ngoài mà âm thanh vẫn lọt ra, Phương Nhiên Tri ngoái lại nhìn Lục Tễ Hành, ánh mắt lộ chút oán giận, yếu ớt nói: “Hôm qua em cứ mơ mãi, nên không ngủ được.”
Sau đó nhanh chóng chuyển đề tài: “Sao vậy anh Ngô, hôm nay có công việc sao?”
Hôm qua xem lịch trình, chỉ có một buổi chụp ảnh bìa tạp chí, Phương Nhiên Tri tưởng mình đã xem sót, lỡ mất việc nên rất căng thẳng.
“Dạo này cậu bị sao vậy, chất lượng giấc ngủ kém quá, sau này trước khi ngủ thử vận động chút, cơ thể mệt sẽ ngủ ngon hơn.” Ngô Chí quan tâm dặn dò, rồi lại lớn tiếng hét lên: “Đoàn phim Hành Nhai đã liên hệ với tôi! Bây giờ các vai diễn trong phim đã được tuyển chọn xong, cậu là nam phụ thứ hai! Cậu Nhiên của tôi ơi, cậu giỏi lắm đấy! Thật sự khiến người quản lý này được thơm lây.”
Thường ngày chưa từng đóng vai quan trọng trong phim truyền hình lớn, lần thử vai cho vai nam phụ thứ ba đã cảm thấy “leo cao” lắm rồi, không ngờ lại có bất ngờ như vậy. Đôi mắt Phương Nhiên Tri sáng lên như có sao lấp lánh, vui mừng nói: “Thật sao?”
“Đương nhiên là thật rồi! Tôi sẽ gửi kịch bản điện tử qua cho cậu, cậu xem đi. Đợi chút nữa tôi sẽ đưa bản giấy qua, nhận được kịch bản thì cậu nghiên cứu nhân vật trước đi.” Ngô Chí nói nhanh như gió, sắp xếp công việc tiếp theo, thật sự rất quyết đoán: “Lịch trình tôi cũng gửi cho cậu rồi, ngày mai sẽ chụp ảnh tạo hình, ngày mốt là tiệc khai máy, các vai quan trọng trong đoàn phim và đạo diễn biên kịch sẽ cùng dùng cơm, ngày kia có lẽ sẽ khai máy luôn.”
Phương Nhiên Tri ngạc nhiên: “Nhanh vậy sao?”
Thật ra đạo diễn Thành Nhậm Phi đã định khai máy vào cuối tháng Sáu, bây giờ là đầu tháng Bảy, gấp cũng phải thôi.
Phương Nhiên Tri cúp máy, vẫn còn hơi không thể tin, cậu ngồi quỳ trên giường một lúc để tiêu hóa thông tin, rồi bất chợt nhào vào lòng Lục Tễ Hành bên cạnh, phấn khích đòi khen: “Anh ơi, em giỏi lắm đúng không?”
“Ừm, Chỉ Chỉ giỏi lắm.” Lục Tễ Hành gập một chân lên, vòng lấy cơ thể Phương Nhiên Tri, như tạo thành một bức tường vây quanh, trêu chọc nói: “Trên giường dưới giường đều giỏi.”
“......”
Anh còn dám nói, lúc nãy khi bị anh nắm cằm đánh thức, đầu óc Phương Nhiên Tri còn mơ hồ, phản ứng không nhanh nhạy lắm. Sau khi nói “Anh ôm em đi”, Lục Tễ Hành quả thật đã kề sát ngực vào, ôm chặt lấy cậu, rồi cơ thể Phương Nhiên Tri bỗng nhiên cứng đờ. Cậu mở đôi mắt đen láy, khẽ cắn môi, không dám làm nũng nữa, giọng uất ức cầu xin: “Anh … anh thả em ra.”
Lục Tễ Hành giả vờ không hiểu, nhướn mày làm bộ không vui: “Chỉ Chỉ, em muốn đuổi tôi?”
Rõ ràng là Phương Nhiên Tri bị nắm cằm, bị bắt nạt, nhưng câu hỏi ngược lại của Lục Tễ Hành khiến người ta nghĩ rằng anh mới là người chịu bất công. Phương Nhiên Tri gần như sắp khóc: “Anh ơi, em không chịu nổi nữa...”
“Em có gì mà không chịu nổi.” Lục Tễ Hành xoa đầu cậu, vẫn còn nhớ rõ suốt thời gian qua đã ghen tuông như thế nào, miệng không thể nói nhưng tay vẫn có thể động: “Chỉ Chỉ giỏi lắm, em chịu được.”
Phương Nhiên Tri lại nói: “Anh không thể...”
“Tại sao tôi không thể?” Lục Tễ Hành vuốt má cậu, giọng trầm xuống: “Từ chối tôi sao?”
Phương Nhiên Tri lắc đầu như cái trống lắc.
Nếu không phải do Ngô Chí kiên trì không từ bỏ gọi tới cuộc thứ ba, tiếng chuông làm phiền, Lục Tễ Hành vẫn còn muốn tiếp tục tính sổ với Phương Nhiên Tri.
Anh rất giận, còn Phương Nhiên Tri hoàn toàn không biết tại sao anh lại giận, mắt đỏ hoe uất ức.
Vì kịch bản đã được gửi đến, lát nữa Ngô Chí cũng sẽ tới, dù cơ thể rất nặng nề, Phương Nhiên Tri vẫn cố gắng ngồi dậy đi rửa mặt. Đôi chân như bị đổ chì, chân trần đặt xuống đất suýt chút nữa quỵ xuống, Phương Nhiên Tri mím môi, chẳng còn sức lực, dứt khoát giang tay sai bảo cho Lục Tễ Hành: “Anh ơi, bế em.”
Khi bầu trời chỉ vừa ửng sáng, Lục Tễ Hành đã tắm rửa cho Phương Nhiên Tri, bây giờ chỉ cần xối nước là được. Khi gặp dòng nước, trí não cuối cùng cũng có sức suy nghĩ, Phương Nhiên Tri vừa đánh răng vừa vui mừng vì cậu đã giành được vai nam thứ, sau đó động tác bất chợt khựng lại.
Vừa rửa mặt xong, Lục Tễ Hành định lấy khăn tắm, từ gương chiếu hậu nhìn thấy vẻ mặt như bị dọa đến ngây dại của Phương Nhiên Tri, liền soi mình trong gương xem dung mạo có chỉnh tề không.
Ừ, chỉnh tề, trang nghiêm, không vấn đề gì.
“Có chuyện gì vậy?” Lục Tễ Hành hỏi.
“Anh Ngô sắp đến rồi? …… Anh ấy sắp đến rồi!” Phương Nhiên Tri bất ngờ vứt bàn chải đánh răng, nhổ bọt trắng ra rồi súc miệng, vội vàng lau khô cơ thể đầy vết tích, mặc quần áo vào, đẩy Lục Tễ Hành ra ngoài: “Anh à, anh đừng dọn dẹp nữa, mau mặc quần áo vào đi, chìa khóa xe Cayenne ở trong ngăn kéo, anh mau đi đi, nếu bị bắt gặp thì hỏng bét.”
Lục Tễ Hành chưa bao giờ gặp tình huống như hiện tại, bất chợt cau mày, cảm thấy mình như nam tiếp viên sau khi bị chịch xong thì bị đuổi ra ngoài. Phản ứng của Phương Nhiên Tri lại nhắc nhở anh rằng mối quan hệ của họ không thể công khai, anh thường xuyên bị chính người yêu nhỏ của mình phủ nhận sự tồn tại.
Lục Tễ Hành tức giận: “Tại sao nhất định phải đi?”
Phương Nhiên Tri tập trung lắng nghe tình hình bên ngoài biệt thự, tạm thời chưa nghe thấy tiếng xe: “Anh Ngô không biết quan hệ của chúng ta.”
“Tôi biết, cuối cùng tôi cũng không thể xuất hiện trước mặt ai.” là do chính anh phấn đấu chưa đủ, trên mặt Lục Tễ Hành biểu lộ sự thất vọng, anh gạt tay Phương Nhiên Tri đang đẩy ngực mình ra, nắm lấy tay cậu: “Tôi có thể trốn.”
“Gì cơ?” Phương Nhiên Tri hỏi: “Trốn thế nào?”
“Cậu ta là khách, sau khi đến sẽ không chủ động lên lầu đi dạo, hơn nữa cậu ta chỉ đến đưa kịch bản, tôi trốn trong phòng ngủ không phát ra tiếng động là được.” Lục Tễ Hành xiết chặt cổ tay gầy gò của cậu, nói: “Chỉ Chỉ, tôi vừa ngồi máy bay mười tiếng đồng hồ, chưa kịp nghỉ ngơi, để tôi ở đây ngủ một lát.”
Người đàn ông thu lại vẻ mặt, giọng nói khẽ khàng như đang cầu xin được giữ lại. Nghe anh nói ngồi máy bay lâu như vậy mà chưa nghỉ ngơi, Phương Nhiên Tri lập tức thấy xót, ngập ngừng rồi gật đầu đồng ý.
Chờ Lục Tễ Hành quay người bước ra khỏi phòng tắm, Phương Nhiên Tri mới sực nhớ ra, anh ấy ngồi máy bay mười tiếng mà chưa kịp nghỉ ngơi, vậy mà trở về còn hành hạ mình suốt tám tiếng …... Phương Nhiên Tri lặng lẽ siết nắm tay, hiếm khi cảm thấy muốn ra tay, răng ngứa ngáy muốn cắn người.
“Vậy anh tuyệt đối đừng phát ra tiếng động đấy.” Phương Nhiên Tri dặn dò.
Khoảng mười phút sau, bên ngoài vang lên tiếng động cơ quen thuộc, Phương Nhiên Tri đã nghe rất nhiều lần, là chiếc Land Rover mà công ty sắp xếp.
Chỉ vài phút sau, chuông cửa biệt thự vang lên, Phương Nhiên Tri đi ra mở cửa, hai người đối diện nhau, Ngô Chí thốt lên: “Giấc ngủ của cậu tệ quá rồi đấy, mắt sưng húp, giống như khóc cả đêm vậy.”
Mi mắt của Phương Nhiên vốn mỏng, không dễ sưng, nhưng lúc này đuôi mắt lại đỏ lên, vừa do thức đêm vừa bị cọ xát.
Bọng mắt dưới hơi phồng lên, không cười mà vẫn có mí dưới, đủ để thấy mất ngủ tệ đến mức nào.
“.…..” Phương Nhiên Tri lặng lẽ tránh sang một bên để anh vào uống chén trà, không đáp lời.
Mắt thì nhìn vào kịch bản trên tay Ngô Chí, nhưng tâm trí thì để trên lầu.
Không có tiếng động, cậu thở phào nhẹ nhõm.