Đang tải bài viết...

Chia tay thôi mà, sao anh ta bỗng dưng điên thế – Chương 30

Chương 30

Không ngờ cuộc gọi là từ Ngô Chí, nghe Phương Nhiên Tri gọi “anh Ngô”, Lục Tễ Hành liền ngẩn người trong giây lát.

Nhưng Phương Nhiên Tri không để ý.

“Nhiên Tri! Sao bây giờ cậu mới nghe điện thoại…” Ngô Chí gào lên, giọng điệu không che giấu nổi phấn khích, rất kích động: “Tôi đã gọi cậu ba lần, suýt thì gọi đến lần thứ tư thì cậu mới nghe! Chẳng phải tôi đã bảo phải giữ điện thoại thông suốt 24 giờ sao?”

Ngô Chí nói to đến mức không cần bật loa ngoài mà âm thanh vẫn lọt ra, Phương Nhiên Tri ngoái lại nhìn Lục Tễ Hành, ánh mắt lộ chút oán giận, yếu ớt nói: “Hôm qua em cứ mơ mãi, nên không ngủ được.”

Sau đó nhanh chóng chuyển đề tài: “Sao vậy anh Ngô, hôm nay có công việc sao?”

Hôm qua xem lịch trình, chỉ có một buổi chụp ảnh bìa tạp chí, Phương Nhiên Tri tưởng mình đã xem sót, lỡ mất việc nên rất căng thẳng.

“Dạo này cậu bị sao vậy, chất lượng giấc ngủ kém quá, sau này trước khi ngủ thử vận động chút, cơ thể mệt sẽ ngủ ngon hơn.” Ngô Chí quan tâm dặn dò, rồi lại lớn tiếng hét lên: “Đoàn phim Hành Nhai đã liên hệ với tôi! Bây giờ các vai diễn trong phim đã được tuyển chọn xong, cậu là nam phụ thứ hai! Cậu Nhiên của tôi ơi, cậu giỏi lắm đấy! Thật sự khiến người quản lý này được thơm lây.”

Thường ngày chưa từng đóng vai quan trọng trong phim truyền hình lớn, lần thử vai cho vai nam phụ thứ ba đã cảm thấy “leo cao” lắm rồi, không ngờ lại có bất ngờ như vậy. Đôi mắt Phương Nhiên Tri sáng lên như có sao lấp lánh, vui mừng nói: “Thật sao?”

“Đương nhiên là thật rồi! Tôi sẽ gửi kịch bản điện tử qua cho cậu, cậu xem đi. Đợi chút nữa tôi sẽ đưa bản giấy qua, nhận được kịch bản thì cậu nghiên cứu nhân vật trước đi.” Ngô Chí nói nhanh như gió, sắp xếp công việc tiếp theo, thật sự rất quyết đoán: “Lịch trình tôi cũng gửi cho cậu rồi, ngày mai sẽ chụp ảnh tạo hình, ngày mốt là tiệc khai máy, các vai quan trọng trong đoàn phim và đạo diễn biên kịch sẽ cùng dùng cơm, ngày kia có lẽ sẽ khai máy luôn.”

Phương Nhiên Tri ngạc nhiên: “Nhanh vậy sao?”

Thật ra đạo diễn Thành Nhậm Phi đã định khai máy vào cuối tháng Sáu, bây giờ là đầu tháng Bảy, gấp cũng phải thôi.

Phương Nhiên Tri cúp máy, vẫn còn hơi không thể tin, cậu ngồi quỳ trên giường một lúc để tiêu hóa thông tin, rồi bất chợt nhào vào lòng Lục Tễ Hành bên cạnh, phấn khích đòi khen: “Anh ơi, em giỏi lắm đúng không?”

“Ừm, Chỉ Chỉ giỏi lắm.” Lục Tễ Hành gập một chân lên, vòng lấy cơ thể Phương Nhiên Tri, như tạo thành một bức tường vây quanh, trêu chọc nói: “Trên giường dưới giường đều giỏi.”

“......”

Anh còn dám nói, lúc nãy khi bị anh nắm cằm đánh thức, đầu óc Phương Nhiên Tri còn mơ hồ, phản ứng không nhanh nhạy lắm. Sau khi nói “Anh ôm em đi”, Lục Tễ Hành quả thật đã kề sát ngực vào, ôm chặt lấy cậu, rồi cơ thể Phương Nhiên Tri bỗng nhiên cứng đờ. Cậu mở đôi mắt đen láy, khẽ cắn môi, không dám làm nũng nữa, giọng uất ức cầu xin: “Anh … anh thả em ra.”

Lục Tễ Hành giả vờ không hiểu, nhướn mày làm bộ không vui: “Chỉ Chỉ, em muốn đuổi tôi?”

Rõ ràng là Phương Nhiên Tri bị nắm cằm, bị bắt nạt, nhưng câu hỏi ngược lại của Lục Tễ Hành khiến người ta nghĩ rằng anh mới là người chịu bất công. Phương Nhiên Tri gần như sắp khóc: “Anh ơi, em không chịu nổi nữa...”

“Em có gì mà không chịu nổi.” Lục Tễ Hành xoa đầu cậu, vẫn còn nhớ rõ suốt thời gian qua đã ghen tuông như thế nào, miệng không thể nói nhưng tay vẫn có thể động: “Chỉ Chỉ giỏi lắm, em chịu được.”

Phương Nhiên Tri lại nói: “Anh không thể...”

“Tại sao tôi không thể?” Lục Tễ Hành vuốt má cậu, giọng trầm xuống: “Từ chối tôi sao?”

Phương Nhiên Tri lắc đầu như cái trống lắc.

Nếu không phải do Ngô Chí kiên trì không từ bỏ gọi tới cuộc thứ ba, tiếng chuông làm phiền, Lục Tễ Hành vẫn còn muốn tiếp tục tính sổ với Phương Nhiên Tri.

Anh rất giận, còn Phương Nhiên Tri hoàn toàn không biết tại sao anh lại giận, mắt đỏ hoe uất ức.

Vì kịch bản đã được gửi đến, lát nữa Ngô Chí cũng sẽ tới, dù cơ thể rất nặng nề, Phương Nhiên Tri vẫn cố gắng ngồi dậy đi rửa mặt. Đôi chân như bị đổ chì, chân trần đặt xuống đất suýt chút nữa quỵ xuống, Phương Nhiên Tri mím môi, chẳng còn sức lực, dứt khoát giang tay sai bảo cho Lục Tễ Hành: “Anh ơi, bế em.”

Khi bầu trời chỉ vừa ửng sáng, Lục Tễ Hành đã tắm rửa cho Phương Nhiên Tri, bây giờ chỉ cần xối nước là được. Khi gặp dòng nước, trí não cuối cùng cũng có sức suy nghĩ, Phương Nhiên Tri vừa đánh răng vừa vui mừng vì cậu đã giành được vai nam thứ, sau đó động tác bất chợt khựng lại.

Vừa rửa mặt xong, Lục Tễ Hành định lấy khăn tắm, từ gương chiếu hậu nhìn thấy vẻ mặt như bị dọa đến ngây dại của Phương Nhiên Tri, liền soi mình trong gương xem dung mạo có chỉnh tề không.

Ừ, chỉnh tề, trang nghiêm, không vấn đề gì.

“Có chuyện gì vậy?” Lục Tễ Hành hỏi.

“Anh Ngô sắp đến rồi? …… Anh ấy sắp đến rồi!” Phương Nhiên Tri bất ngờ vứt bàn chải đánh răng, nhổ bọt trắng ra rồi súc miệng, vội vàng lau khô cơ thể đầy vết tích, mặc quần áo vào, đẩy Lục Tễ Hành ra ngoài: “Anh à, anh đừng dọn dẹp nữa, mau mặc quần áo vào đi, chìa khóa xe Cayenne ở trong ngăn kéo, anh mau đi đi, nếu bị bắt gặp thì hỏng bét.”

Lục Tễ Hành chưa bao giờ gặp tình huống như hiện tại, bất chợt cau mày, cảm thấy mình như nam tiếp viên sau khi bị chịch xong thì bị đuổi ra ngoài. Phản ứng của Phương Nhiên Tri lại nhắc nhở anh rằng mối quan hệ của họ không thể công khai, anh thường xuyên bị chính người yêu nhỏ của mình phủ nhận sự tồn tại.

Lục Tễ Hành tức giận: “Tại sao nhất định phải đi?”

Phương Nhiên Tri tập trung lắng nghe tình hình bên ngoài biệt thự, tạm thời chưa nghe thấy tiếng xe: “Anh Ngô không biết quan hệ của chúng ta.”

“Tôi biết, cuối cùng tôi cũng không thể xuất hiện trước mặt ai.” là do chính anh phấn đấu chưa đủ, trên mặt Lục Tễ Hành biểu lộ sự thất vọng, anh gạt tay Phương Nhiên Tri đang đẩy ngực mình ra, nắm lấy tay cậu: “Tôi có thể trốn.”

“Gì cơ?” Phương Nhiên Tri hỏi: “Trốn thế nào?”

“Cậu ta là khách, sau khi đến sẽ không chủ động lên lầu đi dạo, hơn nữa cậu ta chỉ đến đưa kịch bản, tôi trốn trong phòng ngủ không phát ra tiếng động là được.” Lục Tễ Hành xiết chặt cổ tay gầy gò của cậu, nói: “Chỉ Chỉ, tôi vừa ngồi máy bay mười tiếng đồng hồ, chưa kịp nghỉ ngơi, để tôi ở đây ngủ một lát.”

Người đàn ông thu lại vẻ mặt, giọng nói khẽ khàng như đang cầu xin được giữ lại. Nghe anh nói ngồi máy bay lâu như vậy mà chưa nghỉ ngơi, Phương Nhiên Tri lập tức thấy xót, ngập ngừng rồi gật đầu đồng ý.

Chờ Lục Tễ Hành quay người bước ra khỏi phòng tắm, Phương Nhiên Tri mới sực nhớ ra, anh ấy ngồi máy bay mười tiếng mà chưa kịp nghỉ ngơi, vậy mà trở về còn hành hạ mình suốt tám tiếng …... Phương Nhiên Tri lặng lẽ siết nắm tay, hiếm khi cảm thấy muốn ra tay, răng ngứa ngáy muốn cắn người.

“Vậy anh tuyệt đối đừng phát ra tiếng động đấy.” Phương Nhiên Tri dặn dò.

Khoảng mười phút sau, bên ngoài vang lên tiếng động cơ quen thuộc, Phương Nhiên Tri đã nghe rất nhiều lần, là chiếc Land Rover mà công ty sắp xếp.

Chỉ vài phút sau, chuông cửa biệt thự vang lên, Phương Nhiên Tri đi ra mở cửa, hai người đối diện nhau, Ngô Chí thốt lên: “Giấc ngủ của cậu tệ quá rồi đấy, mắt sưng húp, giống như khóc cả đêm vậy.”

Mi mắt của Phương Nhiên vốn mỏng, không dễ sưng, nhưng lúc này đuôi mắt lại đỏ lên, vừa do thức đêm vừa bị cọ xát.

Bọng mắt dưới hơi phồng lên, không cười mà vẫn có mí dưới, đủ để thấy mất ngủ tệ đến mức nào.

“.…..” Phương Nhiên Tri lặng lẽ tránh sang một bên để anh vào uống chén trà, không đáp lời.

Mắt thì nhìn vào kịch bản trên tay Ngô Chí, nhưng tâm trí thì để trên lầu.

Không có tiếng động, cậu thở phào nhẹ nhõm.

Chia tay thôi mà, sao anh ta bỗng dưng điên thế – Chương 29

Chương 29

“Không phải anh nói có thể một tuần mới về sao?” Phương Nhiên Tri vừa cởi áo vừa nói, giọng điệu rất vui vẻ.

Vừa cởi áo khoác ra, mấy mùi hương có vị ngọt bám vào ở tiệc sinh nhật của Trác Khinh Mạc phai đi rất nhiều.

Lục Tễ Hành không thể giận nổi khi nhìn vào ánh sáng trong đôi mắt cậu, chỉ là vừa nghĩ đến tiệc sinh nhật lại thấy bực bội, đành tạm thời kìm nén không vui, nhẹ nhàng nói: “Xong việc rồi nên về thôi.”

“Anh có mệt không?” áo sơ mi nhãn hiệu Youngor trên người được một đôi tay lớn tháo cúc ra, tiện tay ném lên ghế sô pha, Phương Nhiên Tri vẫn đứng im: “Trên máy bay có nghỉ ngơi không?”

Lục Tễ Hành chắc chắn mới về không lâu, sau khi rửa mặt xong, tóc vẫn chưa khô, còn hơi ẩm. Bộ đồ ngủ lụa màu tối như vải lụa phủ trên người anh, trông anh vừa biếng nhác lại có phần cứng cỏi.

“Ừ, có ngủ một lúc.” anh nhẹ giọng nói: “Không mệt.”

Bên trong là áo ba lỗ, cánh tay trắng ngần với đường cơ mỏng kéo dài, trắng đến chói mắt. Mấy ngày nay trời âm u, nhiệt độ thấp, nhưng lúc này không khí trong nhà không lạnh như bên ngoài, Phương Nhiên Tri không cảm thấy lạnh, nhưng Lục Tễ Hành vẫn lập tức kéo cậu lên lầu, ánh mắt sâu lắng kìm nén: “Tắm nước nóng trước, thay quần áo, đừng để bị cảm lạnh.”

“Dạ.” Phương Nhiên Tri vui vẻ đáp.

Lục Tễ Hành nghiêng đầu nhìn cậu, chạm vào mái tóc được bôi keo: “Cười gì vậy?”

Phương Nhiên Tri dụi vào lòng bàn tay anh: “Thấy anh là vui rồi.”

Đứa nhỏ giỏi dỗ dành người khác, đến giờ vẫn chưa chủ động giải thích chuyện hotsearch, Lục Tễ Hành chậm rãi nói: “Ừm, lát nữa em có thể không cười nổi đâu.”

Trong lòng Phương Nhiên Tri ngập tràn niềm vui bất ngờ khi thấy Lục Tễ Hành, nên không hiểu sâu lời anh nói.

Nửa giờ trước khi về đến nhà, Lục Tễ Hành đã rửa mặt, không cần vào phòng tắm nữa, nhưng anh vẫn đẩy cửa xông vào, tay còn cầm bộ quần áo.

Mấy ngày trước, trong cuộc gọi video, Phương Nhiên Tri đã mặc áo len mỏng xanh đậm với quần đùi, hôm sau cũng đã giặt sạch. Phương Nhiên Tri nhìn thấy, tức thì đứng ngây dưới vòi hoa sen, vội tránh ánh mắt, không dám nhìn nữa, nhiệt độ cơ thể đột ngột tăng cao, có vẻ còn nóng hơn cả nước nóng trong phòng tắm.

“Ra ngoài mặc cái này.” Lục Tễ Hành không cho cơ hội thương lượng: “Cho em mười lăm phút.”

Dự báo thời tiết nói ngày mai trời nắng, những năm gần đây khí tượng thường không chính xác, không biết có nắng thật hay không.

Vài ngày trước nghe tiếng mưa lớn qua màn hình điện thoại, tối nay có thể đứng bên cửa sổ cảm nhận không khí mát mẻ trong nhà.

“Lạnh không?” Lục Tễ Hành ôm lấy Phương Nhiên Tri, kéo áo len mỏng trên người cậu, chu đáo hỏi.

Rất lạnh, đóng cửa sổ hoặc không đứng cạnh cửa sổ không phải tốt hơn sao, Phương Nhiên Tri ấm ức lắc đầu, nhỏ giọng đáp: “Không lạnh.”

Cậu quay đầu muốn nhìn Lục Tễ Hành, mắt chưa kịp tập trung, đã bị mấy ngón tay kẹp chặt cằm kéo mạnh.

Không khí sau mưa có mùi bùn non cỏ cây, không khó ngửi, Lục Tễ Hành dùng giọng điệu tính sổ thấp giọng gọi: “Chỉ Chỉ.”

Đây đâu phải là nhịp điệu của một cuộc nói chuyện bình thường, Phương Nhiên Tri cảm thấy dựng tóc gáy, nuốt nước bọt đáp: “Anh … anh sao vậy?”

“Hoa sao baby là tặng cho ai?”

Thực ra khi đến sân bay, sau khi tắt chế độ máy bay, Lục Tễ Hành đã tìm kiếm lại tin tức giải trí, cũng thấy lời giải thích của Trác Khinh Mạc, nhưng anh vẫn muốn hỏi.

Phương Nhiên Tri vốn định giả như không có gì xảy ra, nhưng nghe vậy càng thêm sợ hãi, như chú chó con phạm lỗi cụp tai, thu mình lại, giọng nhỏ muỗi kêu: “Tặng, tặng cho Trác ... à tặng cho đàn anh. Hôm … không phải, là sáng hôm qua, em đi chụp ảnh bìa tạp chí, khi làm xong việc ra ngoài gặp anh ấy. Hôm qua là sinh nhật anh ấy, vừa hay bọn em gặp mặt nhau, rồi có lẽ anh ấy chỉ … chỉ lịch sự mời em đến. Anh … anh đừng giận.”

Giọng giải thích ngày càng nhỏ, Phương Nhiên Tri ngước mắt nhìn Lục Tễ Hành, cậu sợ bị hiểu lầm, mắt ngấn nước gần như sắp khóc: “Bọn em ở ngoài studio, không tiện nói nhiều, có thể sẽ bị chụp lén. Sinh nhật người ta, em không biết từ chối thế nào ...”

“Cuối cùng vẫn không tránh được, vẫn bị chụp lén.” Lục Tễ Hành vuốt tóc trên trán Phương Nhiên Tri ra sau, để toàn bộ khuôn mặt cậu phơi bày trong mắt mình

Muốn xác nhận xem rốt cuộc là đứa nhỏ nhà ai mà khiến người ta không yên lòng như vậy. Nhưng sự phát triển của chuyện này làm Phương Nhiên Tri cũng rất sầu não, bực mình lẩm bẩm: “Hừ, đều tại truyền thông.”

“Sau này cho bọn họ đóng cửa.” Lục Tễ Hành bị sự đáng yêu trước mặt làm mềm lòng, lực tay nhẹ đi: “Ngoài việc không biết từ chối, còn ai bảo em đi?”

Lục Tễ Hành không tin, Phương Nhiên Tri bình thường không giỏi giao tiếp với người lạ không nghĩ đến việc từ chối.

Chắc chắn có người thúc đẩy.

Gió lạnh trong sân biệt thự xen lẫn hơi ẩm thổi tới, Phương Nhiên Tri nắm lấy cánh tay Lục Tễ Hành, mạch máu xanh nổi lên, thật thà bán đứng đồng đội: “Anh Ngô bảo em nên nói chuyện với các tiền bối trong ngành, sẽ có lợi cho em.”

Dù đã đoán ra, nhưng nghe được câu trả lời này, Lục Tễ Hành vẫn tức cười, anh bẻ cằm Phương Nhiên Tri, cụp mắt nhìn xuống, bắt cậu phải nhìn mình: “Tôi không thể cho em sao?”

Phương Nhiên Tri lắc đầu: “Không phải ...”

“Có phải là em từ chối tôi, cái này không muốn cái kia cũng không muốn?” Lục Tễ Hành bóp má cậu, buộc cái miệng đáng ghét kia phải chu lên: “Em muốn chọc tôi tức giận đúng không?”

“Không, không phải ...” Phương Nhiên Tri vội phủ nhận, ấp úng biện minh, “Không phải đâu ... anh à, không phải đâu, em muốn chọc anh tức giận.”

Giọng điệu ấp úng xen lẫn run rẩy hoảng hốt, yết hầu Lục Tễ Hành động đậy, chợt thấy cậu đột nhiên nhíu mày khóc. Đầu gối Phương Nhiên Tri dường như vô tình va vào tường, không mạnh nhưng cũng đủ đau. Lục Tễ Hành kéo cậu ra khỏi bức tường lạnh, bàn tay lớn bao bọc bàn tay run rẩy của Phương Nhiên Tri đang bám vào mép cửa sổ, ngắm cảnh đêm sau mưa, đánh giá: “Tay sao nhỏ thế này.”

Chỉ cần một nắm là đủ bao trọn trong lòng bàn tay.

Nếu Phương Nhiên Tri là một chú chim nhỏ có cánh, lúc này cánh cũng sẽ mất đi hiệu lực, không thể thoát khỏi kiểm soát của Lục Tễ Hành.

Nhưng Phương Nhiên Tri không muốn bay đi, không muốn vùng vẫy, ngoan ngoãn đáp: “Dạ.”

Ngoan như vậy, nếu còn giận nữa thì không hợp lý, Lục Tễ Hành thở dài, thả lỏng tay bóp má cậu, vừa dụ dỗ vừa dỗ dành nói: “Chỉ Chỉ, em muốn gì tôi cũng có thể cho em.”

“Sau này không cần phải đi đâu, cứ từ chối thẳng, không cần lo ngại.”

Biết bao nhiêu người phấn đấu suốt nhiều năm mà vẫn không có được một nơi che chở có thể muốn làm gì thì làm như vậy, không rung động là giả. Phương Nhiên Tri biết trái tim đỏ thắm duy nhất phía sau lồng ngực của mình, với lời hứa vừa rồi, đã càng thêm gắn bó với Lục Tễ Hành. Dù đã mệt mỏi đến mức gần như không còn sức, cậu vẫn cố gắng ổn định nhịp tim đang đập mạnh, đáp lời: “Dạ, em biết rồi.”

“Rừ rừ…”

Điện thoại để trên tủ đầu giường đột nhiên reo lên phá tan bóng đêm, là tiếng chuông điện thoại của Lục Tễ Hành. Vẫn chưa tính xong nợ với người tình nhỏ, Lục Tễ Hành tạm thời không rảnh quan tâm đến người ngoài, nói: “Cũng đã lên hotsearch rồi, sao em không nói với tôi.”

Sao chuyện này cũng bị hỏi nữa, không thể che giấu suy nghĩ nhỏ nhặt, Phương Nhiên Tri bèn nhỏ giọn nói thẳng: “Bởi vì đó chỉ là tin giả mà, cũng đã được làm rõ rồi, em chỉ muốn …... coi như không có chuyện gì xảy ra.”

Lục Tễ Hành dịch lại: “Bản chất là giấu tôi.”

“.…..”

Phương Nhiên Tri mím môi, không dám trả lời.

Chuông điện thoại tự động tắt, căn phòng lại trở nên yên tĩnh, Lục Tễ Hành nắm vai Phương Nhiên Tri, quay cậu lại để đối mặt với mình, không cho trốn tránh, sau đó tay ôm mông cậu bế lên như bế một đứa trẻ, một tay bế người, một tay đóng cửa sổ, không ngắm cảnh đêm nữa, định quay về giường ngủ, từ tốn nói: “Lần trước tôi đã nói gì, em không được nói dối tôi.”

“Bé cưng, em nhớ chưa?”

Phương Nhiên Tri hoảng hốt nói: “Em không có nói dối anh, em rất ngoan mà.”

“Giấu tôi cũng không được.” Lục Tễ Hành cười khẽ, nhưng lại như tên vô lại hét giá trên trời: “Mới thêm quy định này.”

Giọng nói nhẹ nhàng không chút tức giận, khác với chuyện nói dối, chuyện này thật sự không có hại gì, chọc đứa nhỏ này chút cũng được.

Nhưng chuyện này dường như rất hợp ý của Phương Nhiên Tri, cậu ôm cổ Lục Tễ Hành, nghiêm túc nhìn anh nói: “Anh à, không phải anh đã nói, nếu em dính phải tin đồn …... không cần giải thích với anh sao?”

Bây giờ những gì anh nói dường như là bắt giải thích, anh đang để ý sao?

Nụ cười mờ nhạt trên môi Lục Tễ Hành biến mất, trong mắt Phương Nhiên Tri, anh đột nhiên không còn biểu cảm, hình như đang tức giận. Nhưng trong mắt Lục Tễ Hành là anh đang hối hận.

Câu này thật sự là do anh nói. Anh bị bệnh sao, cao ngạo như thế làm gì, thật đúng là vô nghĩa.

Lục Tễ Hành có cảm giác đang tự lấy đá đập chân mình, anh không vội lên tiếng.

Chia tay thôi mà, sao anh ta bỗng dưng điên thế – Chương 28

Chương 28

Buổi chụp tạp chí bắt đầu lúc mười giờ sáng, nếu thuận lợi thì sẽ xong trong hai tiếng. Ngoài trời không còn mưa, nhưng cũng không có nắng, sắc trời u ám, không khí bên ngoài mát lạnh, bước ra ngoài cảm thấy lành lạnh khắp người.

Chiếc Land Rover do công ty sắp xếp chạy vào khu nhà Tử Kinh, lái vào một căn biệt thự độc lập. Giống như buổi thử vai hôm đó, Phương Nhiên Tri vẫn đang đứng đợi dưới hành lang, không để lãng phí chút thời gian nào.

Khi người đã ngồi vào ghế sau, Ngô Chí xoay bánh lái, trêu đùa :“Hôm nay khôn rồi đấy, biết mặc nhiều hơn rồi.”

Chiếc áo sơ mi nhạt màu của Youngor không ôm sát mà rất vừa vặn, chất liệu mịn màng trông khá mềm mại, nút trên cùng không cài là kiểu mặc thường thấy của áo sơ mi, toát lên vẻ tự nhiên thân thiện. Bên ngoài khoác một chiếc áo khoác mỏng màu lạc đà, làm nổi bật vóc dáng thanh mảnh và khí chất lạnh lùng.

Mấy ngày nay mưa lớn, đến tám giờ sáng vẫn chưa hửng nắng, lạnh không khác gì buổi sáng cuối thu, Phương Nhiên Tri nói: “Em còn mặc một chiếc áo lót không tay bên trong nữa.”

Công việc bắt đầu từ mười giờ, Phương Nhiên Tri phải đi sớm, cậu có thể đợi người bên nhãn hiệu, nhưng không thể để đối phương đợi mình.

Cậu chưa nổi tiếng đến mức đó, nếu không sẽ bị nói là kiêu căng.

Đến đó còn phải trang điểm, thay bốn bộ quần áo, tiết kiệm được thời gian tất nhiên là tốt nhất.

Xe đã rời khỏi biệt thự, Ngô Chí cười lớn: “Ha ha ha ha …  xem ra hôm đó bị lạnh thật rồi, phải mặc cả áo giữ nhiệt.”

Phương Nhiên Tri ngáp nhẹ.

Ngô Chí hỏi: “Không nghỉ ngơi tốt à?”

Cơn ngáp bị chặn lại, mới ngáp nửa chừng thì phải ngừng lại, con ngươi của Phương Nhiên Tri hiện lên lớp sương mỏng vì ngáp chưa tới nơi.

“Ừ, cứ mơ hoài, không ngủ ngon.”

Cậu nói với âm lượng không lớn, nghe sao cũng thấy như đang nói dối, nhưng bình thường cảm xúc của cậu cũng không dao động nhiều, Ngô Chí không nghi ngờ gì.

Trước khi Land Rover ra đường lớn, Ngô Chí quay đầu nhìn, nhận xét: “Cũng may, mắt không có quầng thâm.” sau đó quay lại tập trung lái xe: “Vậy cậu chợp mắt chút đi, đến nơi tôi gọi cậu.”

“Ừ, cảm ơn anh Ngô.” Phương Nhiên Tri liền nhắm mắt, giả vờ nghỉ ngơi.

Nhưng đầu óc lại không có cảm giác buồn ngủ, khi mắt nhắm chìm vào bóng tối, hình dáng cao lớn của Lục Tễ Hành lại càng rõ ràng.

Hôm qua bị tin nhắn của Phó Văn làm rối loạn tâm trí, thân là người tình bí mật, Phương Nhiên Tri thật sự nên làm tròn bổn phận, không nên hỏi chuyện của kim chủ.

Ban đầu cậu cũng quyết định như vậy, coi như không thấy tin nhắn của Phó Văn.

Ai ngờ không chịu nổi quá mười phút, Phương Nhiên Tri không kìm được, vẫn không “làm tròn bổn phận của mình” hỏi.

Tôi là Tri Tri: [Hình ảnh]

Tôi là Tri Tri: [Anh à, cậu ấy là ai vậy?]

Cậu không muốn thấy Lục Tễ Hành trả lời đó là người mà anh thích bấy lâu, nhưng lại tự ngược đãi mình đi tìm kiếm câu trả lời, vô cùng mâu thuẫn.

Nhưng anh trả lời rất nhanh, còn nói: [Không quen, người lạ.]

Ngoài trời mưa lớn không ngớt, âm thanh rơi xuống mặt đất kích thích thần kinh, nhịp tim căng thẳng của Phương Nhiên Tri chợt hạ xuống, trở nên an tâm.

Cậu dường như có chút tự tin, dù không phải là vợ anh, cũng không dám xưng là vợ, nhưng trong lời nói rất có ý thức của vợ Lục Tễ Hành, không hề rụt rè.

Tôi là Tri Tri: [Anh à, anh từng nói, trong lúc em làm người tình của anh, bên cạnh anh sẽ không có ai khác, không để người thứ ba xen vào.]

Tôi là Tri Tri: [Bây giờ người tình nhỏ của anh muốn nói, anh giữ mình trong sạch một chút.]

Tôi là Tri Tri: [Chú mèo xinh đẹp ngồi trước mặt giám sát nghiêm túc.jpg]

Tôi là Tri Tri: [Chú mèo xinh đẹp nói nếu anh không ngoan thì sẽ nhe răng.jpg]

Lúc đó Lục Tễ Hành đã rời xa đám đông trong trang viên, nhân lúc rảnh nhắn tin cho Trương Trình đến đón anh, thấy loạt tin nhắn của Phương Nhiên Tri, không nhịn được cười.

Anh trực tiếp gọi điện thoại.

Khi nhận cuộc gọi, Phương Nhiên Tri còn hơi không dám tin, nói chuyện khác với nhắn tin, giọng nói có thể nghe ra cảm xúc, Phương Nhiên Tri mất đi không ít tự tin, như một con thú nhỏ ngoan ngoãn, rụt rè gọi: “Anh à.”

Lục Tễ Hành: “Ừm.”

Phương Nhiên Tri nhỏ giọng: “Anh vẫn chưa ăn cơm sao?”

“Ừm, kết thúc rồi.” hôm nay thời tiết ở Đức khá tốt, Lục Tễ Hành nói: “Đang chuẩn bị về.”

Phương Nhiên Tri quan tâm: “Công việc thuận lợi không?”

“Cũng khá thuận lợi, hôm qua bàn lần đầu với đối tác, ngày mai cần bàn chi tiết lần hai, chắc là sẽ ký kết được.” Lục Tễ Hành quay lại nhìn, Phó Văn đã ra ngoài, cách anh khoảng mười mấy mét: “Hôm nay ăn cùng với bạn, đi cùng với Phó Văn, tôi cũng mới gặp cậu ta ở Đức, nhưng người ngồi bên cạnh tôi, tôi thật sự không quen.”

Phương Nhiên Tri hiếm khi nghe Lục Tễ Hành giải thích dài như vậy, tâm trạng u uất tan biến không ít, vui vẻ đáp lại: “Dạ!”

“Chỉ Chỉ.”

“Dạ?”

Lục Tễ Hành nói từng chữ: “Tôi rất trong sạch.”

Kiểm tra xong, còn không quên nhắc nhở, bây giờ Phương Nhiên Tri cảm thấy ngượng, cậu vẫn ngồi trên sàn, úp mặt vào giường: “Anh à, em biết rồi, ý em không phải nói anh không trong sạch ……”

Giọng cậu nhỏ như muỗi: “Em không có ý đó thật mà.”

Dường như tưởng tượng được sự bối rối của cậu, Lục Tễ Hành cười một tiếng rất rõ ràng.

Phương Nhiên Tri mặt đỏ tai nóng, xấu hổ cầu xin: “Ây da, anh … anh đừng cười em nữa.”

Lục Tễ Hành nghiêm túc: “Không có cười.”

Nghe giọng anh, Phương Nhiên Tri lẩm bẩm: “Anh rõ ràng đang cười.”

Khoảng cách mười mấy mét đối với người đàn ông trưởng thành chỉ cần vài bước, Phó Văn nhanh chóng đến trước mặt anh. Khi nhìn thấy biểu cảm đang nói chuyện điện thoại của Lục Tễ Hành, cậu như thấy ma chợt lùi về sau.

Dịu dàng, cưng chiều, khẽ cười ... tuy mấy biểu hiện này không rõ ràng trên khuôn mặt lạnh lùng của anh, nhưng vì khuôn mặt ấy quá lạnh lùng mới càng dễ nhận ra, khiến Phó Văn kinh ngạc sợ hãi.

Lúc này, Lục Tễ Hành hỏi: “Ai gửi ảnh cho em.” còn mắt anh thì nhìn chằm chằm Phó Văn cách ba mét, sự dịu dàng vô hạn trong mắt phai nhạt: “Họ Phó?”

Phó-đương sự khó thoát nạn-Văn: “……”

Phương Nhiên Tri tức thì thấy căng thẳng, sợ hai người vì mình mà giận nhau, ấp úng nửa câu, không trả lời.

Lục Tễ Hành liền hỏi: “Hai người kết bạn wechat khi nào? Hay là có cách liên lạc khác?”

Nghe giọng điệu anh chắc chắn như vậy, Phương Nhiên Tri bỗng nhớ ra cậu chưa nói với Lục Tễ Hành chuyện cậu đã kết bạn với Phó Văn.

Sợ bị hiểu lầm, cậu giải thích: “Không có, chỉ thêm wechat, trước khi kết thúc chương trình giải trí … anh ấy là bạn của anh, từ chối thì không lịch sự lắm.”

“Vậy bây giờ để tôi làm người không lịch sự.” Lục Tễ Hành không cho cãi lại: “Xóa cậu ta đi.”

Phương Nhiên Tri: “Hả?”

Phó Văn khẽ cười: “……”

Lục Tễ Hành nói: “Trước khi xóa, chụp toàn bộ màn hình tin nhắn của cậu ta gửi cho em, tôi muốn xem cậu ta nói gì với em.”

Phó Văn không cười nữa: “……”

Mẹ nó ….. cậu thầm chửi trong lòng.

Phương Nhiên Tri thật sự dám hỏi Lục Tễ Hành để xác nhận, đây là người tình nhỏ sao? Đây là vợ cưới hỏi đàng hoàng phải không!

Nếu không sao dám quản nhiều như vậy?

…... chết tiệt, Lục Tễ Hành đúng là đã nói vợ của cậu ta, lúc nãy còn nói kiểm tra, nhưng cậu nghĩ câu này chỉ là để chọc tức Lục Hạ Xung mà thôi.

Mười phút sau, Phó Văn mới nhận ra Lục Tễ Hành không đùa, cậu ta dính thật rồi.

Tin nhắn chụp màn hình được gửi đến, sắc mặt Lục Tễ Hành dịu đi một chút, ngoại trừ hôm nay, trước đó hai người chưa từng trò chuyện.

“Chỉ Chỉ.”

“Dạ.”

Lục Tễ Hành nói: “Sau này kết bạn với ai nhớ nói với tôi, tôi muốn biết.”

Phương Nhiên Tri bị giám sát, không hề nhận ra tự do của mình bị thu hẹp, thậm chí còn cảm thấy bình thường và thích thú: “Dạ.”

Phó Văn bị phớt lờ không nghe nổi nữa, lên tiếng để tìm kiếm độ hiện diện: “Tễ Hành à.”

Giọng nói này Phương Nhiên Tri không quen thuộc lắm, nhưng qua thiết bị điện tử, cậu vẫn nhận ra đó là đạo diễn Phó Văn của chương trình “Thể Hiện Bản Thân”

Phương Nhiên Tri vừa mới xóa người ta khỏi danh sách bạn bè, thì đương sự đã chợt xuất hiện, cậu chưa từng gặp tình huống ngượng ngùng như vậy, vội nói: “Anh bận việc đi, em cũng phải đi làm bánh ngọt rồi.”

“Được.” Lục Tễ Hành đồng ý: “Tôi sẽ gọi lại sau.”

Sau khi cúp máy, Lục Tễ Hành cúi đầu vuốt ve màn hình điện thoại một lúc, chắc rằng Phương Nhiên Tri không gửi thêm tin nhắn nào, sau đó mới ngẩng đầu nhìn thẳng Phó Văn.

Phó Văn bị anh nhìn chằm chằm, chợt thấy sợ hãi, giơ tay đầu hàng, giải thích: “Tôi gửi bức ảnh đó cho cậu ta hoàn toàn không có ý gì khác, chỉ muốn đùa cậu ta một chút thôi, cậu ta chắc không đến nỗi không biết đùa chứ?”

“Người không biết đùa là tôi, ngu ngốc.”

Mặt Lục Tễ Hành lạnh lùng thốt ra lời thô tục, Phó Văn thật sự ngu ngốc đờ người tại chỗ, không thể tin được: “Cậu vì cậu ta mà thô tục đến mức này? Còn chửi ngu nữa?”

“Nếu em ấy hiểu lầm, tự mình nghĩ lung tung, lại không dám hỏi tôi, tôi còn không biết phải giải thích từ đâu.” sắc mặt Lục Tễ Hành đen như mực, không có ý định nể mặt thằng bạn nối khố: “Phó Văn, cậu nên cảm thấy may vì em ấy đã hỏi tôi, nếu không tôi thật sự sẽ giết chết cậu.”

Giống như lần đầu tiên mới quen thằng bạn nối khố này, hai mắt Phó Văn như đèn pha nhìn chằm chằm Lục Tễ Hành, hàng mày cau lại.

Không hiểu được rốt cuộc là bước nào đã lệch quỹ đạo.

Điện thoại reo lên, là Trương Trình.

Lục Tễ Hành bắt máy, ngắn gọn nói: “Chỗ cũ.”

Trương Trình đáp: “Vâng.”

Chia tay thôi mà, sao anh ta bỗng dưng điên thế – Chương 27

Chương 27

“Dạ.” Phương Nhiên Tri không do dự trả lời.

“Vậy lúc anh về có thể gọi người đến lắp.” cậu đi đến bên chậu cây, cầm điện thoại đưa lên ngang mặt, nhìn Lục Tễ Hành qua màn hình ở khoảng cách gần: “Cũng có thể lắp trong phòng ngủ.”

“Không muốn riêng tư à?” Lục Tễ Hành bảo cậu quay về giường nằm, ánh mắt chăm chú nhìn, giọng hơi khàn khàn.

Phải rồi, còn riêng tư nữa, Uông Thu …… nhưng người này sẽ không đến biệt thự, anh nhất định sẽ không biết. Phương Nhiên Tri co chân dang rộng, tựa vào đầu giường, lắc đầu nói: “Em không có riêng tư.”

Sau đó nhấn mạnh: “Từng chỗ trên người em, từ trong ra ngoài, anh đều biết hết, không có riêng tư.”

Đây quả là lúc có thể khiến người khác nói lời thật lòng, Lục Tễ Hành nheo mắt: “Chỉ Chỉ, tôi cũng vậy.”

Đuôi cáo mềm mại cọ xát vào đùi cậu, cuối cùng Phương Nhiên Tri cũng cảm thấy ngứa, ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện video của cậu với Lục Tễ Hành, cậu nắm đuôi cáo, giữ chặt trong tay: “Nó cứ lắc mãi …… em dừng một chút đã.”

Giọng cậu rất nhẹ nghe như không có tự tin, giống như không giải thích thì Lục Tễ Hành sẽ trách cậu vậy, nhưng anh là một kim chủ rộng lượng, nào vô lý thế được.

Tuy nhiên, những lúc Lục Tễ Hành nhỏ nhen thì càng vô lý hơn, ra lệnh nói: “Buông ra.”

Phương Nhiên Tri: “……”

Sai lầm rồi. Phương Nhiên Tri đành phải ấm ức buông tay, đuôi cáo lập tức rung lắc mạnh hơn, như lâu ngày không gặp chủ, vội vã muốn thân thiết.

“Anh à.” Phương Nhiên Tri giọng dẻo quẹo gọi, cơ thể trượt xuống, nửa mặt áp vào gối, nhìn màn hình hỏi: “Lần này anh đi công tác bao lâu vậy?”

Lục Tễ Hành suy nghĩ một chút, nói: “Có lẽ phải một tuần.”

Bảy ngày, có lẽ lúc đó buổi thử vai đã kết thúc, không biết có được chọn không, nếu may mắn được đóng vai nam phụ thứ ba, công việc sẽ bắt đầu, chắc là không gặp được. Phương Nhiên Tri kiềm nén tiếng thở dài, buồn bã đáp: “Ồ, em biết rồi.”

Cậu nghĩ mình giấu rất kỹ, không để lộ cảm xúc buồn bã, nhưng Lục Tễ Hành vẫn có thể nhìn thấy nhiều biểu cảm trên khuôn mặt trắng trẻo của cậu, dỗ dành giải thích: “Khoảng cách hơi xa, đi đi về về mất khoảng hai mươi tiếng, đến nơi cũng không thể lập tức bàn hợp đồng, còn phải điều chỉnh múi giờ nghỉ ngơi, nên thời gian dài hơn một chút.”

Đi công tác một tuần, thậm chí nửa tháng đều là chuyện bình thường, Phương Nhiên Tri đương nhiên biết rõ, cậu sẽ không gây sự vô lý, cũng không dám làm vậy. Nhưng nghe thấy anh giải thích vẫn không kìm được cảm giác được anh trân trọng, vui vẻ lấy đầu cọ vào gối, giờ đây càng giống chó con.

“Anh à, em chờ anh về.” không lâu sau khi chúc ngủ ngon, Phương Nhiên Tri thổ lộ tình cảm sâu đậm trong đêm: “Anh vừa đi, em đã rất nhớ anh rồi.”

Cuộc gọi video đã tắt một lúc, Lục Tễ Hành vẫn còn nhìn chằm chằm vào giao diện chat trên wechat. Biểu tượng cuộc gọi cho thấy anh và Chỉ Chỉ đã gọi video 112 phút, ở Đức trời sắp sáng rồi.

Bên ngoài cửa sổ kính, trời vẫn còn xám xịt.

Trên thùng rác đã đầy khăn giấy, tất cả bị vò thành viên ném vào một cách thô bạo. Lục Tễ Hành nóng nảy trong người, nóng đến mức không muốn mang giày, chân trần bước trên sàn lạnh để tạm thời giải tỏa cơn nóng. Nước lạnh dội xuống làm anh tỉnh táo, sau mười mấy phút, Lục Tễ Hành mới cảm thấy khá hơn.

Lục Tễ Hành nhanh chóng lau tóc cho đến khi khô một nửa, sau đó cầm điện thoại không hề giấu giếm đáp lại nỗi nhớ của Phương Nhiên Tri.

Lục Tễ Hành: [Tôi cũng rất nhớ em, Chỉ Chỉ, mau ngủ đi, ngoan.]

Trả lời xong mới nhận ra họ đã tắt cuộc gọi gần hai mươi phút, có lẽ Phương Nhiên Tri đã ngủ rồi, đột nhiên cảm thấy mình bị ham muốn làm cho đầu óc mụ mị ngớ ngẩn.

Nhưng Phương Nhiên Tri đã trả lời ngay lập tức.

Tôi là Tri Tri: [Dạ! Anh ngủ ngon nha.]

Tôi là Tri Tri: [Không đúng, chỗ anh là buổi sáng rồi, anh à, chào buổi sáng nha.]

Tôi là Tri Tri: [Hình ảnh đuôi mèo uốn cong làm dấu trái tim.jpg]

Tôi là Tri Tri: [Hình ảnh mèo con vui vẻ đi tới hôn anh.jpg]

Lục Tễ Hành cười, một lát sau thu lại nụ cười, nghiêm nghị hơn, gõ chữ hỏi: [Sao em còn chưa ngủ?]

Phương Nhiên Tri vừa từ phòng tắm ra, cuối cùng đã vứt đuôi cáo bông đi, thấy Lục Tễ Hành hỏi, trong lòng thầm trách không phải tại anh sao. Nhưng không dám trả lời như vậy, ngoan ngoãn gửi tin nhắn giọng nói, như đang tố cáo “Em đã vứt đuôi cáo đáng ghét kia đi rồi!”

“Vứt đi.” giọng Lục Tễ Hành mang theo ý cười: “Về nhà lại mua cái mới.”

Phương Nhiên Tri nghẹn lời, không biết nói gì, lúc chui vào chăn ngủ, khóe miệng lại cong lên.

Thành phố Nam mưa lớn suốt hai ngày, cũng có lúc ngừng nhưng chỉ trong nửa tiếng hoặc một tiếng ngắn ngủi, tổng thể vẫn là mưa.

Phương Nhiên Tri không nhận được điện thoại từ Ngô Chí hay đoàn làm phim, có vẻ như cậu không được chọn, không khỏi có hơi thất vọng.

Chia tay thôi mà, sao anh ta bỗng dưng điên thế – Chương 26

Chương 26

Sau khi gửi tin nhắn đi, Phương Nhiên Tri vô thức nhìn thời gian hiển thị phía trên cùng điện thoại, lúc này là 21:12.

Chênh lệch múi giờ giữa Đức và Trung Quốc tầm sáu tiếng, vậy …… ở Đức mới ba giờ sáng.

Vẫn còn sớm!

Phương Nhiên Tri giật mình, lúc này mới thấy sợ. Lục Tễ Hành chắc chắn đang nghỉ ngơi, nếu chuyện này làm phiền đến anh thì không hay.

Nhưng gửi cũng gửi rồi, đâm lao đành phải theo lao, cũng đã quá thời gian hai phút thu hồi tin nhắn.

Phương Nhiên Tri thấy hơi tội lỗi, định ngừng một lát, không thể tùy hứng vậy nữa.

Nhưng người đang ở nước ngoài không cho cậu ngừng.

“Ting….”

Tiếng chuông mời gọi video vang lên trong phòng ngủ, Phương Nhiên Tri giật mình, vội vàng nghe máy: “Anh … anh à …”

Cậu tưởng mình đã làm phiền Lục Tễ Hành, áy náy nhỏ giọng nói: “Em quên mất bên anh mới vừa sáng, đã làm anh thức giấc, xin lỗi ……”

“Là tôi tự thức dậy.” phòng của Lục Tễ Hành có đèn tường rất tối, khó nhìn rõ khung cảnh phía sau, nhưng trước mặt anh hình như có một chiếc lap top, ánh sáng huỳnh quang của màn hình làm khuôn mặt anh hiện lên những đường nét sắc sảo, anh nói thẳng: “Tôi đang xem video mà em gửi cho tôi.”

Người gửi hình gửi video là Phương Nhiên Tri, lúc nghe thấy Lục Tễ Hành đang xem thật, người xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chui xuống đất cũng là Phương Nhiên Tri. Cậu giơ tay gãi gãi má, không biết nên nói gì, chỉ thốt được một từ: “…… ờ.”

Ống kính phía trước đang quay Lục Tễ Hành đột nhiên chuyển sang ống kính phía sau, đoạn video trên màn hình laptop xuất hiện một cách sống động trước mắt Phương Nhiên Tri, cậu suýt thì tưởng điện thoại là củ khoai nóng hổi mà vứt đi, may là đã kịp đè nén. Lục Tễ Hành bảo Phương Nhiên Tri mặc quần đùi đen che đi phần da thịt mềm mại đầy đặn, ở giữa có lỗ nhỏ, có thể …... nhét đuôi tròn của thỏ trắng vào đó, trong video cơ vòng chuyển động, ngón tay kéo trượt, thoắt ẩn thoắt hiện.

Ống kính vẫn chưa chuyển về phía trước, Lục Tễ Hành hỏi: “Trông đẹp không?”

Phương Nhiên Tri bị thẩm vấn tại chỗ, cổ họng đột nhiên nghẹn lại, cậu tự hỏi tại sao bên ngoài trời mưa mà không có sấm sét, mau chóng đánh cậu bất tỉnh đi, nhưng sau khi hít một hơi thật sâu, bèn nói “Trông đẹp lắm.” rồi hỏi ngược lại: “Anh à, thấy đẹp không?”

Lục Tễ Hành trả lời rõ ràng: “Rất đẹp.” sau đó anh đột nhiên hỏi: “Bây giờ có đang mặc không?”

“.…..”

Vừa nãy chuyên tâm chờ tin nhắn, đâu có nhớ thay quần áo khác, Phương Nhiên Tri nhắm mắt nói: “Có.”

Lục Tễ Hành: “Cho tôi xem.”

Phương Nhiên Tri đành cho anh xem, tuy có hơi lèo nhèo nhưng vẫn để anh xem kĩ.

“Bên đó vẫn còn mưa sao?” tiếng mưa lộp độp mơ hồ truyền qua màn hình, Lục Tễ Hành nhìn chằm chằm vào mảng trắng, thản nhiên hỏi.

“Ừm…” Phương Nhiên Tri nói: “Chưa tạnh.”

“Buổi thử vai chiều nay thế nào?”

“Em thấy rất ổn.” Phương Nhiên Tri thở nhẹ, không cử động lung tung, cầm điện thoại rất vững: “Anh à, em nói anh nghe, đoàn làm phim sắp xếp hai phòng thử vai, đánh số phòng một và phòng hai.”

“Ừm, em nói đi, tôi đang nghe.”

“Ở phòng một thì các vai chính do tổng đạo diễn xem xét. Ở phòng hai thì chọn nam phụ ba bốn gì đó ……” Phương Nhiên Tri không chịu được ánh mắt thiêu đốt của người đối diện, dù hai người đang cách xa nhau hàng ngàn dặm, nhưng cậu vẫn có cảm giác rất chân thật, ánh mắt gần như có thể nhìn xuyên thấu người cậu.

Lục Tễ Hành nói: “Sau đó thì sao.”

“Sau đó …” Phương Nhiên Tri hắng giọng nói tiếp: “… đến lúc em thử vai thì hình như đã chọn được vai nam chính, nên đạo diễn Thành sang phòng hai, bảo em diễn hai đoạn, kết thúc buổi thử vai trông đạo diễn rất hài lòng.”

Vì thế trên đường về, Phương Nhiên Tri cũng thấy vui. Dù có được chọn hay không, thấy vẻ mặt hài lòng đó của đạo diễn chính là lời khẳng định của diễn viên.

“Ừm.” Lục Tễ Hành dùng một từ để biểu thị mình biết rồi, sau đó khen ngợi: “Chỉ Chỉ giỏi lắm.”

Lời khen dường như dành cho diễn xuất, mà hình như cũng không phải, Phương Nhiên Tri cố gắng: “Phải đấy, em cũng thấy em rất giỏi.”

Lục Tễ Hành cười khẽ, tiếng tim đập thình thịch trong bóng tối tĩnh mịch ở hai đầu điện thoại vang vọng. Phương Nhiên Tri ngừng siết đuôi thỏ, giơ tay xoa xoa chóp tai, cảm giác được hai má nóng bừng.

Hồn phách của Phương Nhiên Tri suýt bị Lục Tễ Hành câu mất, vội tựa eo vào đầu giường, bàn tay chưa kịp giơ ra thì cổ tay bỗng nhiên chuột rút cứng đờ, miệng cậu rít lên một tiếng. Cậu không hề biết, tiếng rít bình thường này suýt thì dụ dỗ Lục Tễ Hành bay ngay về nước, chăn bông mỏng của khách sạn cọ vào đầu gối cong lên của Lục Tễ Hành phát ra tiếng xột xoạc nhỏ, cử động không mấy rõ ràng.

“Đã chọn được nam chính?” Lục Tễ Hành nắm bắt trọng điểm, nhưng lại không có hứng thú lắm, khàn giọng hỏi: “Ai được chọn?”

Phương Nhiên Tri siết chặt điện thoại tránh bị trượt tay. Sau một hồi, cậu lại dùng tay kia vuốt đuôi thỏ, nhớ lại buổi chiều bắt gặp đạo diễn Thành Nhậm Phi mời nam chính ở ngoài hành lang: “Là đàn anh Trác Khinh Mạc.”

“Ai?” Lục Tễ Hành cau mày.

Đúng là âm hồn không tan mà, sao anh cứ cảm thấy không phải ảo giác, ánh mắt Lục Tễ Hành tối dần.

Phương Nhiên Tri không phát hiện, tưởng anh không nghe rõ, bèn trả lời lần nữa: “Trác Khinh ……”

“Tôi nghe thấy rồi, Chỉ Chỉ.” Lục Tễ Hành chợt ngắt lời cậu: “Đừng cứ nhắc mãi tên cậu ta.”

Phương Nhiên Tri gật đầu: “Dạ.”

Lục Tễ Hành: “Tên cậu ta nghe chướng tai.”

Chia tay thôi mà, sao anh ta bỗng dưng điên thế – Chương 25

Chương 25

Ngày thử vai thời tiết rất xấu, mưa to như trút nước, giọt mưa như hạt cát nặng, nếu không dùng ô che chắn, nước đập vào da sẽ rất đau.

Nhiệt độ giảm mạnh, lạnh hơn cả buổi tối cuối thu.

“Quần áo có ướt không? Trong cốp xe có hộp máy sấy, cậu mở ra xem thử, đừng để lát nữa mặc quần áo ướt thử vai.” sau xe mở đèn gầm để đi trong thời tiết xấu, Ngô Chí thông qua kính chiếu hậu, nhìn Phương Nhiên Tri ngồi phía sau: “Đoàn phim này liều thật, mưa to thế này cũng không hoãn lịch trình.”

Bình thường Phương Nhiên Tri ngồi ở ghế phụ, không xem Ngô Chí là tài xế, nhưng hôm nay thời tiết xấu, cậu bận rộn nhiều chuyện, ngồi phía sau có thể giải quyết tốt hơn.

“Đạo diễn Thành hình như định cuối tháng này khởi quay, bây giờ sắp tới thời hạn mà vẫn còn vài vai diễn chưa quyết định.” Phương Nhiên Tri cúi người lấy đồ trong cốp xe, nói: “Không còn đủ thời gian nên chắc chắn phải gấp rút.”

Cậu nhấn nút mở hộp máy sấy luôn để dành cho trường hợp khẩn cấp, ánh sáng nóng đỏ cam tỏa xung quanh, Phương Nhiên Tri giơ tay lên, tiến lại gần hong khô, nhưng không dám để quá gần, sợ làm quần áo nhăn nheo, bây giờ lại không có bàn ủi.

May là lúc sáng anh đi trời chỉ có mây, chuyến bay không bị hủy. Bây giờ cũng đã qua bốn năm tiếng, máy bay đã ra khỏi nước, lúc này cậu xem dự báo thời tiết thấy bên Đức nắng gió rất đẹp, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn.

“Cậu cũng thật là, cứ ngoan ngoãn ngồi trong nhà đợi tôi đến đón cậu đi, đứng dưới hiên làm gì, thấy chưa, quần áo ướt hết cả rồi.” Ngô Chí không tán đồng, quở trách cậu.

Nhân vật nam phụ thứ ba có tính cách cởi mở vui vẻ, đây là phim cổ trang, thật sự khó mà kiếm được bộ đồ cổ trang nào hợp, Phương Nhiên Tri mặc một bộ đồ nhạt màu theo thiết lập nhân vật, giống như trăng sáng trong đêm, thoáng nhìn là nhận ra một thiếu niên tốt đẹp chưa trải sự đời.

Chỉ là quần áo hơi mỏng, có chút lạnh.

Hiếm khi cảm nhận được cái lạnh rùng mình giữa hè.

Mưa quá to, Phương Nhiên Tri sợ làm lỡ thời gian đến nơi thử vai do đoàn phim sắp xếp nên tranh thủ lúc Ngô Chí đang đến, cậu đứng dưới hiên đợi.

Khi xe đến là có thể lên xe ngay.

Cậu đợi dưới hiên không lâu, lúc đó không thấy lạnh nên không mang thêm áo khoác.

Ngô Chí thấy cậu lạnh, nói: “Hay tôi bật điều hòa một lát?”

“Đừng bật.” Phương Nhiên Tri lắc đầu, hong tay áo bị mưa ướt cho khô: “Lát nữa xuống xe càng lạnh hơn, lúc thử vai sẽ không khống chế được cơ thể phát run, như vậy không ổn lắm.”

Hơn nữa, mùa hè mà bật hệ thống sưởi thì kỳ lắm.

Ngô Chí rút tay lại.

May là địa điểm cách đây không xa, là một tòa nhà văn phòng thuê tạm chỉ có một tầng. Trước đây mọi người đến thử vai ở một chỗ rộng cạnh phim trường, hôm nay trời mưa to nên đã chuyển địa điểm đến đây.

Mười phút sau đến bãi đỗ, tay áo Phương Nhiên Tri cũng đã khô, cậu xuống xe vào thang máy.

Đoàn phim đặc biệt thông báo cho người phụ trách ở đây, trả thêm nhiều tiền, nói là trong thời gian thử vai không chỉ có người mới mà còn có người nổi tiếng, nếu an ninh không tốt dễ kéo tới người hâm mộ vây xem. Cho nên công tác bảo mật và an ninh phải được đảm bảo.

Tòa nhà văn phòng một tầng chỉ có hai phòng rộng đối diện nhau, được đánh dấu là phòng số một và phòng số hai.

Phòng số một có tổng đạo diễn, tổng biên tập và những người khác đang thử vai nam chính.

Nói ra cũng buồn cười, đạo diễn Thành Nhậm Phi nói vội khởi quay, mà tận bây giờ vẫn chưa quyết định được nam chính. Thử hết đợt này tới đợt khác, ông cứ luôn bảo người ta về chờ tin tức, nhưng trong lòng ông biết còn thiếu chút gì đó, mãi không vừa ý.

Nhìn từ bên ngoài trông không cấp bách lắm.

Phòng số hai có phó đạo diễn, biên kịch đang thử vai nam phụ ba bốn và các vai phụ khác.

Nếu không phải ban đầu cậu đọc kịch bản, biết đạo diễn là Thành Nhậm Phi, Phương Nhiên Tri có lẽ cân nhắc sẽ không tới do quá trình cứ trì hoãn, thậm chí cứ soi lỗi.

Cậu không thích lằng nhằng, điểm này có thể thấy được từ hành động “một lần tóm gọn” Lục Tễ Hành.

“Nhiên Nhiên?” một giọng nói có hơi kinh ngạc vang lên phía trước cách đó không xa.

Phương Nhiên Tri ngước mắt lên cũng kinh ngạc: “Đàn anh?”

Cửa phòng số một đóng lại ngay khi Trác Khinh Mạc vừa ra khỏi, anh đi đến trước mặt Phương Nhiên Tri hỏi: “Đây là bộ phim cổ trang mà em nói sẽ nhận lúc tham chương trình giải trí à?”

“Phải.” Phương Nhiên Tri trả lời, lại hỏi nhảm: “Anh đến đây thử vai nam chính à?”

Trác Khinh Mạc không hề né tránh, khẽ cười: “Thật ra, đạo diễn Thành sớm đã liên lạc với anh, nhưng lúc đó anh nhận lời tham gia chương trình giải trí, hơn nữa thời gian khởi quay của ông ấy hơi gấp, anh nghĩ trùng với lịch trình nên đã từ chối.”

Phương Nhiên Tri hiểu ra: “Nhưng bây giờ anh rảnh rồi.”

“Ừm, đoàn phim đang chọn người, anh không muốn phá quy tắc nên làm theo quy trình cần làm.” khóe mắt Trác Khinh Mạc hơi cong lên, nụ cười càng tươi, nhìn chằm chằm Phương Nhiên Tri, có ý đùa một câu: “Nhưng nếu biết trước em nhận kịch bản này thì anh đã đến sớm hơn rồi, không cần từ chối đạo diễn Thành.”

Hai người là đàn anh đàn em cùng trường, có chút quan hệ, nhưng chưa từng hợp tác cùng bộ phim nào. Nếu có thể hợp tác một lần, Phương Nhiên Tri cảm thấy mình nhất định sẽ học được nhiều thứ hơn.

Lúc này, có người từ phòng số hai đi ra, xếp sau đó là Phương Nhiên Tri, cậu không đứng tiếp chuyện nữa, chỉ chỉ tay: “Đàn anh, em đi thử vai trước.”

Trác Khinh Mạc nhường đường: “Được.”

Phương Nhiên Tri ăn mặc đơn giản, quần áo màu nhạt không chói mắt, để lại ấn tượng trong mắt Trác Khinh Mạc là tấm lưng thẳng tắp, quần áo ôm eo, trông gầy ốm, nhưng rất có sức sống.

Nếu lúc này cậu mặc quần áo cổ trang, vạt áo phấp phới, đai lưng thắt eo, thì cậu sẽ là thiếu niên cởi mở phóng khoáng. Trác Khinh Mạc nhìn cậu đi vào phòng số hai, cửa mở ra rồi đóng lại, lúc này anh mới thu hồi tầm nhìn.

Lúc trở về, trời vẫn còn mưa, lần này Phương Nhiên Tri không bảo Ngô Chí ở lại biệt thự.

Tuy nhiên, cậu vẫn nhớ lại cảnh tượng giống vụng trộm của mình lần trước, trước khi xuống xe, cậu thấy hơi ngượng: “Trời mưa to, anh Ngô lái xe về cẩn thận.”

Ba giờ chiều, trời âm u nhưng không tối lắm, khác hẳn lần trước, Ngô Chí thản nhiên xua tay, tự tin nói: “Nếu cậu nói thử vai rất tốt, vậy có tin gì tôi sẽ báo cho cậu ngay, điện thoại của cậu nhớ duy trì trạng thái có thể liên lạc.”

“Được.”