Chương 65
Đầu óc bị đập một cái, Vân Văn Sinh cuối cùng cũng lấy lại sự tỉnh táo thường ngày, hắn lập tức phân phó Lôi Hạo Nhiên: “Hạo Nhiên, huynh trước hết giúp ta cởi hết quần của Tiểu Thiên đi.”
Nói xong hắn xoay người đi ra cửa, nhìn đám hạ nhân chậm chạp vừa chạy tới, hắn nhịn không được quát lớn: “Các ngươi còn đứng ì ra đó làm gì? Tiểu Thiên sắp sinh rồi! Hà Bình, mau vào trong giúp một tay, những người khác lập tức đi chuẩn bị khăn vải sạch, nước nóng, còn một cây kéo thật sắc, nhớ kỹ phải dùng nước sôi trụng qua mới được đem vào!”
Chủ tử thật sự sắp sinh rồi sao?!
Bị khí thế nghiêm nghị của Vân Văn Sinh chấn động, bọn hạ nhân lập tức tản ra, ai nấy đều nhanh chóng làm việc.
“Tiểu Thiên, bây giờ ngươi hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi thở ra, đúng rồi, cứ giữ nhịp như vậy.” Vân Văn Sinh vừa nói vừa tách hai chân Lâm Tiểu Thiên ra đến mức lớn nhất.
“Ưm… đau quá…” dưới thân y, chăn đệm đã ướt đẫm nước ối màu vàng nhạt, từng cơn đau dữ dội xé rách, đứa bé trong bụng như muốn phá bụng mà chui ra.
Vân Văn Sinh không ngừng dùng tay xoa bụng cho y, giục giã: “Tiểu Thiên, cố gắng, cố dùng sức, đẩy con ra ngoài…”
“Đau quá… Hạo Nhiên…” Lâm Tiểu Thiên nắm chặt tay Lôi Hạo Nhiên, dưới thân như bị xé toạc, đau đớn chẳng khác nào cực hình phi nhân loại. Chẳng lẽ phụ nữ sinh con đều đau đến thế sao?
Lôi Hạo Nhiên dùng bàn tay còn lại cẩn thận lau mồ hôi và nước mắt trên mặt y, trong lòng tràn đầy căm hận chính mình. Hắn hận bản thân quá vô dụng, chẳng giúp được gì. Nếu sớm biết sinh con khổ sở đến thế này, hắn đã kiên quyết để mình mang thai thay cho y.
“A…” tiếng rên rỉ bị kìm nén cuối cùng vỡ òa thành từng cơn thét xé ruột gan.
Đúng lúc ấy, Lôi lão phu nhân nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, vội vàng chạy tới, hỏi đám hạ nhân đứng ngoài cửa: “Thế nào rồi? Tiểu Thiên và bọn trẻ sao rồi?”