Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 65

Chương 65

Đầu óc bị đập một cái, Vân Văn Sinh cuối cùng cũng lấy lại sự tỉnh táo thường ngày, hắn lập tức phân phó Lôi Hạo Nhiên: “Hạo Nhiên, huynh trước hết giúp ta cởi hết quần của Tiểu Thiên đi.”

Nói xong hắn xoay người đi ra cửa, nhìn đám hạ nhân chậm chạp vừa chạy tới, hắn nhịn không được quát lớn: “Các ngươi còn đứng ì ra đó làm gì? Tiểu Thiên sắp sinh rồi! Hà Bình, mau vào trong giúp một tay, những người khác lập tức đi chuẩn bị khăn vải sạch, nước nóng, còn một cây kéo thật sắc, nhớ kỹ phải dùng nước sôi trụng qua mới được đem vào!”

Chủ tử thật sự sắp sinh rồi sao?!

Bị khí thế nghiêm nghị của Vân Văn Sinh chấn động, bọn hạ nhân lập tức tản ra, ai nấy đều nhanh chóng làm việc.

“Tiểu Thiên, bây giờ ngươi hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi thở ra, đúng rồi, cứ giữ nhịp như vậy.” Vân Văn Sinh vừa nói vừa tách hai chân Lâm Tiểu Thiên ra đến mức lớn nhất.

“Ưm… đau quá…” dưới thân y, chăn đệm đã ướt đẫm nước ối màu vàng nhạt, từng cơn đau dữ dội xé rách, đứa bé trong bụng như muốn phá bụng mà chui ra.

Vân Văn Sinh không ngừng dùng tay xoa bụng cho y, giục giã: “Tiểu Thiên, cố gắng, cố dùng sức, đẩy con ra ngoài…”

“Đau quá… Hạo Nhiên…” Lâm Tiểu Thiên nắm chặt tay Lôi Hạo Nhiên, dưới thân như bị xé toạc, đau đớn chẳng khác nào cực hình phi nhân loại. Chẳng lẽ phụ nữ sinh con đều đau đến thế sao?

Lôi Hạo Nhiên dùng bàn tay còn lại cẩn thận lau mồ hôi và nước mắt trên mặt y, trong lòng tràn đầy căm hận chính mình. Hắn hận bản thân quá vô dụng, chẳng giúp được gì. Nếu sớm biết sinh con khổ sở đến thế này, hắn đã kiên quyết để mình mang thai thay cho y.

“A…” tiếng rên rỉ bị kìm nén cuối cùng vỡ òa thành từng cơn thét xé ruột gan.

Đúng lúc ấy, Lôi lão phu nhân nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, vội vàng chạy tới, hỏi đám hạ nhân đứng ngoài cửa: “Thế nào rồi? Tiểu Thiên và bọn trẻ sao rồi?”

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 64

Chương 64

Qua Tết, cuộc sống dần trở lại như trước. Ngày sinh của đứa trẻ cũng ngày một cận kề. Đã bao năm rồi trong Phục Long Bảo chưa có thêm thành viên nhỏ, vì vậy khắp trên dưới ai nấy đều vừa căng thẳng, vừa háo hức.

Hằng ngày, Lôi lão phu nhân đích thân dẫn các nha hoàn may áo quần cho em bé. Vì chưa biết giới tính, họ làm cả đồ cho bé trai lẫn bé gái. Bà còn đặc biệt nhờ người tìm hai vú nuôi dày dạn kinh nghiệm, chờ khi các em bé chào đời sẽ chăm sóc.

Người hiểu rõ nhất tình trạng thai nghén của Lâm Tiểu Thiên chẳng ai khác ngoài Vân Văn Sinh. Nhưng vì y là nam nhân, khó mời bà mụ đến đỡ đẻ, nên đành nhờ chính Văn Sinh ra tay. Vì thế, hắn đã cẩn thận theo học với bà mụ nhiều kinh nghiệm nhất trong vùng, học cách đỡ đẻ và mọi việc chuẩn bị trước sau.

Ngày sinh càng gần, Lôi Hạo Nhiên lại càng thấp thỏm. Hễ Lâm Tiểu Thiên vừa nhăn mặt vì đau bụng, hắn liền tưởng là sắp sinh, lập tức sai người chạy đến lầu Cảnh Dược gọi Vân Văn Sinh. Trung bình một ngày hai lần, nhất là ban đêm khiến người ta mất ăn mất ngủ, đúng là khổ không kể xiết. Cuối cùng, Văn Sinh đành dọn hẳn vào ở tạm một phòng trong lầu Cảnh Ân cho êm chuyện.

Đêm nọ, nửa đêm Lâm Tiểu Thiên bị một cơn đau dữ dội bất ngờ đánh thức. Y lập tức nhận ra lần này khác hẳn trước kia, hơn nữa còn cảm thấy sau lưng có dòng chất lỏng lạ đang rỉ ra. Y vội vàng lay tỉnh người bên cạnh: “Hạo Nhiên… Hạo Nhiên… Mau… mau tỉnh dậy…”

Nghe tiếng gọi của người yêu, Lôi Hạo Nhiên lập tức bừng tỉnh, cảnh giác: “Tiểu Thiên, ngươi sao vậy?” hắn đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán y, gấp gáp hỏi: “Sắp sinh rồi phải không?”

Lâm Tiểu Thiên gắng gượng gật đầu, khó nhọc thở: “Ta nghĩ… lần này… thật sự rồi…”

Lôi Hạo Nhiên lập tức bật dậy, chẳng kịp thay y phục, lao thẳng ra ngoài hô lớn: “Mọi người mau dậy đi! Tiểu Thiên sắp sinh rồi! Mau dậy!”

Tiếc rằng “chuyện chăn cừu” báo động giả đã xảy ra quá nhiều, ai nấy nghe mà không tin, nhưng đã là mệnh lệnh của bảo chủ thì chẳng ai dám phớt lờ, chỉ đành lề mề khoác áo ra.

Lôi Hạo Nhiên chẳng buồn gõ cửa, xông thẳng vào phòng Vân Văn Sinh. Người kia còn chưa mở mắt, đã nghe thấy giọng la đầy phấn khích: “Văn Sinh! Mau dậy, Tiểu Thiên sắp sinh rồi!”

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 63

Chương 63

Chỉ còn chưa đầy mười ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán. Bụng bầu to vượt của Lâm Tiểu Thiên khiến y không thể về quê sum họp, bèn viết một phong thư nhờ người mang về cho cha mẹ, báo bình an và khéo léo bịa ra lý do không thể về nhà ăn Tết.

Lôi Hạo Nhiên lặng lẽ chặn người đưa thư lại, kín đáo nhét thêm vào trong thư một tấm ngân phiếu, số tiền không lớn lắm. Vốn dĩ hắn muốn đưa nhiều hơn, nhưng sợ cha mẹ Lâm Tiểu Thiên nghi ngờ, nên chỉ dám bỏ một khoản vừa phải, để nhà họ có thể đón một cái Tết sung túc hơn.

Năm hết Tết đến, Lôi Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Thiên mỗi người đều bận rộn việc riêng. Lâm Tiểu Thiên vốn tính siêng năng, việc gì cũng muốn tự tay lo liệu, Lôi Hạo Nhiên chẳng còn thời gian mà can thiệp. Y mang thai, nhưng vẫn tự mình điểm soát hàng Tết, trông coi việc trang hoàng, dọn dẹp lớn trong phủ. Người trong thành đều giữ ý, không ai cố tình nhìn chằm chằm vào cái bụng tròn căng của y. Ngoài ra, y còn cùng Trang Nam quản sổ sách, tính toán tiền thưởng cuối năm cho gia nhân. Tóm lại, chỉ một chữ: bận.

Qua bữa tất niên, ngày hôm sau là năm mới. Đây cũng là cái Tết đầu tiên Lâm Tiểu Thiên ở trong Phục Long Bảo. Từ mùng Một cho đến Rằm Tháng Giêng, ngày nào trong thành cũng có hội vui khác nhau. Đáng tiếc y đang mang thai, không thể đi, Lôi Hạo Nhiên đành hứa sang năm nhất định sẽ đưa y đi chơi cho thỏa.

Vậy nên suốt mười mấy ngày ấy, cả hai có thể quấn quýt bên nhau, như để bù lại khoảng thời gian trước Tết bận rộn đến mức chỉ khi ngủ mới được gần gũi. Hằng ngày có vô số thân bằng cố hữu đến chúc Tết, ai nấy đều ngạc nhiên khi nhìn thấy bụng y, song chẳng ai dám lộ ra ngoài mặt. Lâm Tiểu Thiên cũng chẳng để tâm, vì trong lòng y, được mang thai đứa con của người yêu chính là phúc lớn nhất đời.

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 62

Chương 62

Lần đầu xuống bếp, Lôi Hạo Nhiên tất nhiên loay hoay đủ chuyện, khiến Lâm Tiểu Thiên ngồi bên chỉ đạo mà toát mồ hôi lạnh, sợ hắn sơ suất làm cháy cả nhà bếp. Ngay lúc cho nguyên liệu đầu tiên là dầu, hắn suýt chút nữa đổ giấm vào chảo, may mà y kịp thời ngăn lại.

“Hạo Nhiên, ngươi định nấu mì ngọt sao?” Lâm Tiểu Thiên giữ chặt tay hắn, hỏi.

“Đã có thịt khô lại thêm tôm, dĩ nhiên là mì mặn rồi. Chẳng lẽ ngươi muốn ăn ngọt?” sau khi mang thai, khẩu vị của Lâm Tiểu Thiên thay đổi nhiều, đặc biệt thích đồ chua ngọt.

“Ta biết ngươi định nấu mì mặn, vấn đề là… thứ ngươi đang cầm là đường chứ không phải muối.”

Lôi Hạo Nhiên chấm một ít vào đầu ngón tay nếm thử: “Quả thật là đường! May có ngươi nhắc, nếu không thì thành mì ngọt mất rồi. Đường với muối giống nhau quá, ta lỡ tay lấy nhầm.”

Trong bếp có chiếc bàn vuông nhỏ, thường để tạm nguyên liệu mới mua. Lâm Tiểu Thiên ngồi vào ghế cạnh bàn, còn Lôi Hạo Nhiên trịnh trọng bưng bát mì đầu tay đặt trước mặt y: “Nào, Tiểu Thiên, thử xem mùi vị thế nào.”

Y nhận lấy đôi đũa, gắp một sợi mì cho vào miệng.

“Ưm… với lần đầu thì coi như tạm được, chỉ là… hơi mặn chút.”

“Mặn sao? Có lẽ ta bỏ muối hơi nhiều.” Lôi Hạo Nhiên cũng nếm thử một miếng, trời ạ! Đây đâu phải mặn chút, rõ ràng là mặn chát!

“Tiểu Thiên, bỏ đi, để ta nấu lại bát khác cho ngươi.”

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 61

Chương 61

Đến nay, cái thai trong bụng của Lâm Tiểu Thiên đã bước sang tháng thứ sáu. Được Lôi lão phu nhân chấp nhận, lại có mối quan hệ ngày càng gắn bó, cuộc sống về sau của y tràn ngập hạnh phúc, đứa bé trong bụng cũng lớn lên khỏe mạnh từng ngày.

Ngoại trừ một hai tháng đầu thường bị nôn ói vào buổi sáng, những ngày sau đó chỉ thỉnh thoảng cảm thấy hay buồn ngủ và rất dễ đói bụng. Thế nhưng có một việc khiến y vô cùng khổ sở: mỗi ngày, lão phu nhân, Lôi Hạo Nhiên cùng Vân Văn Sinh thay phiên nhau canh chừng, bắt y uống hết không biết bao nhiêu là thuốc an thai và các loại canh bổ, đến nỗi giờ chỉ cần nghe thấy mùi thuốc, mùi canh thôi y đã biến sắc mặt.

Mà tại sao lại có cả Vân Văn Sinh chen vào? Vấn đề này ngay chính Lâm Tiểu Thiên cũng không hiểu nổi. Tại sao lại nhiều thêm một người trông chừng, khiến y muốn lén quên uống cũng không thể. Nếu ai hỏi, hắn liền đáp tỉnh bơ rằng: “Ta là cha nuôi của các con, tất nhiên phải chăm sóc bọn chúng cho tốt.”

Năm hết Tết đến, khắp nơi các quản sự đều gửi về thành báo cáo, ghi lại sổ sách cùng những vụ làm ăn quan trọng trong một năm qua. Mỗi tối, Lôi Hạo Nhiên đều bận đến tận canh ba mới có thể trở về phòng nghỉ ngơi, trong khi Lâm Tiểu Thiên đã sớm lên giường từ trước. Thực ra y từng định ở lại thư phòng cùng hắn lo liệu công việc, nhưng Lôi Hạo Nhiên nhất quyết không chịu.

Đêm đó, khi Lôi Hạo Nhiên trở về, Lâm Tiểu Thiên đã ngủ say. Hắn nhẹ nhàng lấy một chiếc gối ôm đặt vào trong chăn, cẩn thận nâng chân người yêu lên kê gối phía dưới. Tưởng rằng động tác dịu dàng ấy sẽ không làm y thức giấc, ai ngờ, không có hắn nằm cạnh thì giấc ngủ của Lâm Tiểu Thiên vốn đã rất chập chờn, chỉ cần một cơn gió khẽ động cũng đủ làm y tỉnh lại.

Y mở đôi mắt nhập nhèm nhìn hắn, thì thầm: “Hạo Nhiên, ngươi về rồi à…”

“Đánh thức ngươi sao?” hắn nằm xuống, ôm lấy người yêu còn nửa mơ nửa tỉnh vào lòng, khẽ nói: “Dạo gần đây chân ngươi thường bị chuột rút, hôm nay nhân lúc đi kiểm tra công việc ta đặc biệt hỏi thăm người ta về cách phòng trị. Họ bảo chỉ cần khi ngủ kê gối dưới chân, sáng dậy sẽ bớt sưng phù và ít bị co rút hơn.”

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 60

Chương 60

Trời ơi, hắn dám hỏi thẳng như vậy thật sao! Tiểu Thiên tròn mắt nhìn hắn, hoàn toàn không dám tin: “Hạo Nhiên, sao ngươi lại đi hỏi Vân đại phu mấy chuyện như thế chứ?”

“Cái gọi là ẩm thực và tình dục đều là bản tính con người, có gì lạ đâu?” Hạo Nhiên mặt không chút xấu hổ. Trong mắt hắn, chuyện hai người yêu nhau thì cùng nhau ân ái vốn dĩ quá đỗi bình thường.

Thế là trên giường liền diễn ra một trận giằng co giành giật chăn mền. Tiểu Thiên dùng hết sức giữ chặt, không chịu để Hạo Nhiên lôi ra, không phải vì y không muốn được yêu thương, mà bởi đã quá khuya, mà Hạo Nhiên thì mỗi lần đều kéo dài rất lâu, nếu giờ thuận theo thì mai chắc chắn y chỉ có thể nằm bẹp ngủ cả ngày. Còn Hạo Nhiên thì cố ý dùng lực rất nhẹ, rõ ràng là nhiều phần trêu ghẹo hơn là cưỡng ép.

Cuối cùng, quần áo trên người Tiểu Thiên trong lúc giằng co chẳng mấy chốc đã bị cởi sạch, chỉ còn sót lại tấm chăn phủ trên người.

Một bàn tay Hạo Nhiên luồn vào trong, nắm lấy phân thân mềm mại của y. Vật kia của Tiểu Thiên bất kể hình dáng hay sắc thái đều đẹp đến mê người, xúc cảm mịn trơn ấm nóng, khiến hắn chẳng nỡ buông tay, chỉ muốn mơn trớn chơi đùa mãi.

“Ưm… Hạo Nhiên…”

Mang thai khiến thân thể Tiểu Thiên trở nên mẫn cảm hơn hẳn, chẳng bao lâu đã cứng lên, đầu ngọc rỉ ra giọt trong suốt.

Hạo Nhiên cúi xuống, vươn lưỡi nếm thử, vị mằn mặn quen thuộc ấy chính là hương vị độc nhất của Tiểu Thiên.

“A… ha…” Tiểu Thiên đã chẳng còn sức giữ chặt chăn nữa, miệng hé ra hổn hển thở dốc.

Hạo Nhiên hôn xuống làn ngực trắng nõn, nơi hai điểm đỏ thắm tựa như đóa đào non đang hé nụ, mời gọi ánh mắt hắn. Đôi môi nóng ấm ngậm lấy, mút đến khi chúng căng cứng mới buông.

Thỏa mãn nhận ra vật trong tay càng lúc càng lớn, hắn lại đưa môi xuống vùng đùi trong mịn màng, để lại từng dấu hôn đỏ hồng rải rác khắp nơi.

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 59

Chương 59

Mọi chuyện cuối cùng cũng được tha thứ và chấp nhận một cách trọn vẹn. Ba người Lôi Hạo Nhiên, Lâm Tiểu Thiên và Lôi lão phu nhân ngồi lại trò chuyện, đến cuối cùng, dưới lời mời của Tiểu Thiên, lão phu nhân thậm chí còn ở lại cùng ăn bữa trưa.

Trong bữa ăn, lão phu nhân không ngừng gắp thức ăn cho Tiểu Thiên, sợ y ăn ít, lại còn lấy thân phận người từng trải để dặn dò: khi mang thai thì những thứ gì không được ăn, những thứ gì phải ăn nhiều, có chuyện gì cần tránh…

Đột nhiên, lão phu nhân nói: “Tiểu Thiên à, giờ con đã ở bên Hạo Nhiên, Hoàng thượng cũng đã hạ chỉ ban hôn, vậy thì hôm nào ta sẽ đến nhà con, cùng cha mẹ con bàn chuyện cưới xin đi.”

Chuyện này…” Tiểu Thiên ngừng đũa. Nói thật, nếu không nhắc đến, y gần như đã quên mất rằng cha mẹ mình vẫn chưa hề hay biết chuyện mình cùng Hạo Nhiên yêu nhau.

Y thoáng chột dạ: không biết mẫu thân có vì thế mà giảm đi thiện cảm với mình chăng?

Hai người yêu nhau vốn đã thấu hiểu tâm ý nhau, cho nên ngay khi Tiểu Thiên vừa nói xong, Hạo Nhiên đã lập tức tiếp lời: “M, tất cả mọi việc đều xảy ra quá nhanh, quá đột ngột, bọn con thật sự chưa có cơ hội chọn một thời điểm thích hợp để đến gặp cha mẹ Tiểu Thiên mà nói rõ. Giờ Tiểu Thiên lại đang mang thai, không nên ra khỏi bảo, điều quan trọng nhất là con lo y động thai. Vì vậy, bọn con định chờ sau khi Tiểu Thiên sinh nở, sẽ đưa con nhỏ về nhà y, giải thích rõ ràng với cha mẹ y rồi chính thức bàn chuyện cưới hỏi. Người thấy vậy có được không?”

Nghe xong ý định của con, lão phu nhân cũng gật đầu tán đồng: “Con nói cũng đúng, dù sao Tiểu Thiên đang mang thai, việc gì cũng phải cẩn trọng. Động thai là chuyện có thể nhỏ, cũng có thể thành lớn, nên lấy thận trọng làm đầu. Vậy đợi khi Tiểu Thiên sinh con rồi, ta sẽ cùng các con đến gặp thông gia.”

Sau đó, lão phu nhân còn không ngừng căn dặn hai người về những điều cần chú ý trong thai kỳ. Vì có bà ở đó, nên sau bữa cơm họ cũng không ra hoa viên tản bộ như thường lệ.

Tiểu Thiên tựa trong vòng tay ấm áp của Hạo Nhiên, không kiềm được che miệng ngáp khẽ.

“Tiểu Thiên, mệt rồi phải không?” Hạo Nhiên quay sang nói với mẫu thân: “M, Tiểu Thiên buồn ngủ rồi, con đưa y về phòng nghỉ trước.

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 58

 Chương 58

Bị con trai chỉ thẳng như thế, Lôi lão phu nhân đỏ mặt, hiếm hoi lắm mới thấy mình lâm vào cảnh bối rối như vậy: “Ừm… hôm qua ta nghe tin Tiểu Thiên có thai, nên hôm nay đặc biệt đến xem thế nào…”

Quả nhiên, đúng như Hạo Nhiên đã đoán, bà đến vì chuyện Tiểu Thiên mang thai.

Nghe vậy, hai tay Tiểu Thiên vô thức đặt lên bụng, trong lòng thắt lại. Lão phu nhân đã biết chuyện y mang thai. Liệu bà có chấp nhận được việc một nam nhân có thể sinh con chăng? Không biết bà sẽ nhìn mình thế nào… nỗi căng thẳng khiến y chờ đợi từng lời kế tiếp.

Như cảm nhận được sự bất an của y, Hạo Nhiên khẽ đưa tay nắm lấy tay y.

“Thật ra… ta nghĩ rằng, Văn Sinh đã công bố rõ ràng Tiểu Thiên là nam nhân nhưng lại mang thai, vậy thì chuyện người thừa kế cũng xem như đã được giải quyết. Cho nên, những chuyện trước đây… chúng ta coi như gác lại, được không?”

Lời vừa thốt ra, Tiểu Thiên sững sờ, chẳng dám tin vào tai mình.

Thật vậy sao? Bà không hề khinh miệt chuyện y mang thai, mà còn chịu thừa nhận đứa bé là huyết mạch của bà? Hay đây lại là âm mưu nào khác? Nhưng nhìn gương mặt đầy hối hận của bà, cậu không thể không tin.

“Hạo Nhiên…”

Trong lúc không biết phải làm sao, y chỉ còn biết cầu cứu ánh mắt người mình yêu.

Hạo Nhiên điềm đạm đáp: Nếu vậy, mẫu thân, chẳng phải người còn thiếu Tiểu Thiên một lời xin lỗi sao?”

Hắn tin lần này bà thực sự chấp nhận, bởi cùng một kế hoạch thì chẳng thể giở ra hai lần. Hơn nữa, tính bà vốn sĩ diện, nếu không phải thật lòng, chắc chắn chẳng tự mình đến đây cầu hòa.

Nghe thế, Tiểu Thiên hốt hoảng xua tay: “Lão… lão phu nhân, người đừng bao giờ xin lỗi con! Dù sao những gì người từng làm cũng chỉ vì nghĩ cho Hạo Nhiên, còn con thì từ lâu đã chẳng để bụng nữa.”