Chương 65
Đầu óc bị đập một cái, Vân Văn Sinh cuối cùng cũng lấy lại sự tỉnh táo thường ngày, hắn lập tức phân phó Lôi Hạo Nhiên: “Hạo Nhiên, huynh trước hết giúp ta cởi hết quần của Tiểu Thiên đi.”
Nói xong hắn xoay người đi ra cửa, nhìn đám hạ nhân chậm chạp vừa chạy tới, hắn nhịn không được quát lớn: “Các ngươi còn đứng ì ra đó làm gì? Tiểu Thiên sắp sinh rồi! Hà Bình, mau vào trong giúp một tay, những người khác lập tức đi chuẩn bị khăn vải sạch, nước nóng, còn một cây kéo thật sắc, nhớ kỹ phải dùng nước sôi trụng qua mới được đem vào!”
Chủ tử thật sự sắp sinh rồi sao?!
Bị khí thế nghiêm nghị của Vân Văn Sinh chấn động, bọn hạ nhân lập tức tản ra, ai nấy đều nhanh chóng làm việc.
“Tiểu Thiên, bây giờ ngươi hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi thở ra, đúng rồi, cứ giữ nhịp như vậy.” Vân Văn Sinh vừa nói vừa tách hai chân Lâm Tiểu Thiên ra đến mức lớn nhất.
“Ưm… đau quá…” dưới thân y, chăn đệm đã ướt đẫm nước ối màu vàng nhạt, từng cơn đau dữ dội xé rách, đứa bé trong bụng như muốn phá bụng mà chui ra.
Vân Văn Sinh không ngừng dùng tay xoa bụng cho y, giục giã: “Tiểu Thiên, cố gắng, cố dùng sức, đẩy con ra ngoài…”
“Đau quá… Hạo Nhiên…” Lâm Tiểu Thiên nắm chặt tay Lôi Hạo Nhiên, dưới thân như bị xé toạc, đau đớn chẳng khác nào cực hình phi nhân loại. Chẳng lẽ phụ nữ sinh con đều đau đến thế sao?
Lôi Hạo Nhiên dùng bàn tay còn lại cẩn thận lau mồ hôi và nước mắt trên mặt y, trong lòng tràn đầy căm hận chính mình. Hắn hận bản thân quá vô dụng, chẳng giúp được gì. Nếu sớm biết sinh con khổ sở đến thế này, hắn đã kiên quyết để mình mang thai thay cho y.
“A…” tiếng rên rỉ bị kìm nén cuối cùng vỡ òa thành từng cơn thét xé ruột gan.
Đúng lúc ấy, Lôi lão phu nhân nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, vội vàng chạy tới, hỏi đám hạ nhân đứng ngoài cửa: “Thế nào rồi? Tiểu Thiên và bọn trẻ sao rồi?”
“Khởi bẩm lão phu nhân, hiện chưa có tin gì, chỉ biết Vân đại phu, cùng vớibảo chủ và Hà Bình đều đang ở trong đó giúp chủ tử sinh nở.”
Nói như không nói! Lão phu nhân tức đến trợn mắt. Nếu không phải vì nam nữ khác biệt, bà đã sớm xông vào trong, đâu cần đứng đây mà chờ sốt ruột thế này.
Bà ngẩng mặt cầu nguyện: “Tổ tông Lôi gia phù hộ, nhất định phải để Tiểu Thiên và hai đứa nhỏ bình an!”
Trong phòng ngoài phòng, tất cả mọi người đều căng thẳng đến nghẹt thở. Đúng lúc ánh dương phương đông vừa ló dạng, bỗng vang lên tiếng trẻ con khóc òa.
“Tốt quá! Sinh rồi!” mọi người ngoài cửa reo lên mừng rỡ.
Nhưng chưa kịp vui mừng xong, lại một tiếng khóc khác vang lên, thậm chí còn lớn hơn tiếng đầu tiên. Lão phu nhân mừng quýnh kêu to: “Tốt quá rồi! Tổ tiên Lôi gia thật có linh! Cả hai đứa đều bình an ra đời! Không biết Tiểu Thiên thế nào rồi?”
Bà vừa nói vừa vội vàng tiến sát đến cửa, ngóng trông bọn họ đi ra.
Hai đứa bé vừa sinh ra, Vân Văn Sinh liền dùng nước nóng tắm rửa sạch sẽ, rồi quấn lại bằng khăn vải trắng tinh. Lâm Tiểu Thiên vừa vượt cạn xong thì cả người ướt đẫm mồ hôi như vừa được vớt từ nước ra, sức lực cạn kiệt, lập tức hôn mê bất tỉnh.
“Văn Sinh, thân thể Tiểu Thiên thế nào?”
“Yên tâm đi, Tiểu Thiên không sao cả, chỉ là mệt quá mà ngất đi thôi, chẳng mấy chốc sẽ tỉnh lại. Trước hết mau thay chăn đệm cho y, sản phụ vừa sinh tuyệt đối không được nhiễm lạnh.”
Dặn dò xong, hắn để Hà Bình trông hai đứa nhỏ, còn Lôi Hạo Nhiên cùng hắn thì thay sạch chăn nệm, sau đó mới ôm con trở lại. Nhưng Lôi Hạo Nhiên, lần đầu làm cha, lại chưa từng học qua cách bế con, trong lòng căng thẳng đến cực điểm. Ôm đứa bé mềm oặt trong tay, hắn chỉ sợ mình sơ ý là làm rơi mất. Vân Văn Sinh nhìn mà thót tim, hãi đến mức chẳng dám rời mắt.
Cửa phòng cuối cùng cũng mở ra. Lão phu nhân vừa nhìn thấy đứa cháu mong đợi suốt mười tháng, hốc mắt lập tức đỏ hoe: “Đáng yêu quá! Còn Tiểu Thiên thì sao?”
“Chúc mừng lão phu nhân, là một đôi long phụng, Tiểu Thiên không sao, chỉ là ngất đi thôi.” Vân Văn Sinh trả lời.
“Trong tay Hạo Nhiên là em trai, còn ta bế là chị gái. Đúng là một cặp long phụng đáng yêu vô cùng.”
“Thai long phụng?!” đám nha hoàn từng góp công may áo cho trẻ reo lên hớn hở: “Thế thì y phục may cho cả trai lẫn gái đều có thể dùng hết rồi!”
Trong khi mọi người còn vui mừng, Lôi Hạo Nhiên thì chẳng còn tâm trí để ý đến bất cứ điều gì. Ánh mắt hắn chỉ chăm chăm nhìn đứa con trong tay, sợ chỉ lơ đễnh một chút sẽ làm rớt mất. Rõ ràng hắn ôm chẳng khác gì Vân Văn Sinh, nhưng tại sao trông hắn ôm lại chật vật như vậy, còn Vân Văn Sinh thì tự nhiên ung dung?
Lão phu nhân nhìn mà sốt ruột, không nhịn được bước tới ôm lấy đứa bé từ trong tay hắn: “Hạo Nhiên, con ôm thế này coi kìa, trông như muốn làm rơi đứa nhỏ bất cứ lúc nào, nguy hiểm quá! Để ta ôm cho.”
Bà cúi xuống, khẽ hôn lên má đứa bé vẫn đang say ngủ, mùi hương sữa thơm lạ lùng khiến lòng bà tràn đầy ấm áp: “Bảo bối của ta, để bà nội ôm con nhé. Cha con chẳng biết bế con gì cả.”
Trong khi đó, người cha nuôi Vân Văn Sinh mới được phong, lại ôm chặt lấy cô con gái nhỏ trong tay, không chịu nhường cho ai, nhất quyết không rời.
Lôi Hạo Nhiên nhìn cảnh ấy chỉ đành bất lực lắc đầu. Muốn ôm con ư? Xem ra hy vọng mỏng manh rồi.
Ánh nắng ban trưa rọi vào cửa sổ, Lâm Tiểu Thiên trên giường mơ mơ màng màng tỉnh lại. Y mở mắt nhìn trần nhà, nhận ra đây là phòng của mình và Lôi Hạo Nhiên. Nhưng lạ quá, rõ ràng mình đã sinh con, sao chẳng nghe thấy tiếng khóc hay bóng dáng bọn trẻ đâu?
Y đưa tay xoa bụng, thấy đã phẳng lì. Chẳng lẽ tất cả những tháng ngày mang thai vừa rồi chỉ là một giấc mơ? Y khẽ động thân định ngồi dậy, lập tức cơn đau nhói dưới hạ thân ập đến, nhắc nhở y rằng tất cả đều là sự thật.
Đúng lúc ấy, Lôi Hạo Nhiên bưng khay bước vào, thấy y đã tỉnh, mừng rỡ nói: “Tiểu Thiên, ngươi tỉnh thật đúng lúc. Mau uống bát yến sào này đi, Văn Sinh dặn rằng mới sinh xong trong hai ngày đầu chỉ nên ăn nhiều đồ lỏng, sẽ tốt cho thân thể hơn.”
Có sự dìu dắt của hắn, Lâm Tiểu Thiên ngồi dậy dựa vào đầu giường, từng ngụm uống yến sào hắn cẩn thận đút. Y khẽ hỏi: “Hạo Nhiên, còn bọn trẻ? Chúng thế nào rồi?”
Y rất rõ ràng, mình đã sinh ra hai đứa bé.
“Ngươi yên tâm, bọn trẻ đều khỏe mạnh. Một trai, một gái, giờ đang được vú nuôi chăm sóc.”
Nghe vậy, Lâm Tiểu Thiên hạnh phúc đến nở nụ cười rạng rỡ: “Thật tốt quá, Hạo Nhiên! Lần này chúng ta vừa có con trai vừa có con gái.”
“Ừ, cảm ơn ngươi, Tiểu Thiên.” Lôi Hạo Nhiên cúi xuống in lên má y một nụ hôn, rồi cười nói: “Chỉ tiếc là bây giờ dù ngươi có muốn ôm con, cũng không đến lượt.”
“Tại sao?”
“Bởi vì bọn trẻ đã bị mẫu thân và Văn Sinh chia nhau ôm mất rồi.”
“Ta cực khổ sinh ra, thế mà lại bị chia đi mất à?”
“Ngươi cũng được chia phần đó chứ.”
“Ta? Ta được chia gì?”
“Ngươi được chia ta nè!” Lôi Hạo Nhiên hiếm khi đùa giỡn, cười ranh mãnh nói.
“Ngươi?!” Lâm Tiểu Thiên thuận thế phụ họa, giả vờ kinh ngạc kêu lên: “Trời ạ, sao phần chia của ta lại to đến thế này chứ!”
-HẾT-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét