Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 61

Chương 61

Đến nay, cái thai trong bụng của Lâm Tiểu Thiên đã bước sang tháng thứ sáu. Được Lôi lão phu nhân chấp nhận, lại có mối quan hệ ngày càng gắn bó, cuộc sống về sau của y tràn ngập hạnh phúc, đứa bé trong bụng cũng lớn lên khỏe mạnh từng ngày.

Ngoại trừ một hai tháng đầu thường bị nôn ói vào buổi sáng, những ngày sau đó chỉ thỉnh thoảng cảm thấy hay buồn ngủ và rất dễ đói bụng. Thế nhưng có một việc khiến y vô cùng khổ sở: mỗi ngày, lão phu nhân, Lôi Hạo Nhiên cùng Vân Văn Sinh thay phiên nhau canh chừng, bắt y uống hết không biết bao nhiêu là thuốc an thai và các loại canh bổ, đến nỗi giờ chỉ cần nghe thấy mùi thuốc, mùi canh thôi y đã biến sắc mặt.

Mà tại sao lại có cả Vân Văn Sinh chen vào? Vấn đề này ngay chính Lâm Tiểu Thiên cũng không hiểu nổi. Tại sao lại nhiều thêm một người trông chừng, khiến y muốn lén quên uống cũng không thể. Nếu ai hỏi, hắn liền đáp tỉnh bơ rằng: “Ta là cha nuôi của các con, tất nhiên phải chăm sóc bọn chúng cho tốt.”

Năm hết Tết đến, khắp nơi các quản sự đều gửi về thành báo cáo, ghi lại sổ sách cùng những vụ làm ăn quan trọng trong một năm qua. Mỗi tối, Lôi Hạo Nhiên đều bận đến tận canh ba mới có thể trở về phòng nghỉ ngơi, trong khi Lâm Tiểu Thiên đã sớm lên giường từ trước. Thực ra y từng định ở lại thư phòng cùng hắn lo liệu công việc, nhưng Lôi Hạo Nhiên nhất quyết không chịu.

Đêm đó, khi Lôi Hạo Nhiên trở về, Lâm Tiểu Thiên đã ngủ say. Hắn nhẹ nhàng lấy một chiếc gối ôm đặt vào trong chăn, cẩn thận nâng chân người yêu lên kê gối phía dưới. Tưởng rằng động tác dịu dàng ấy sẽ không làm y thức giấc, ai ngờ, không có hắn nằm cạnh thì giấc ngủ của Lâm Tiểu Thiên vốn đã rất chập chờn, chỉ cần một cơn gió khẽ động cũng đủ làm y tỉnh lại.

Y mở đôi mắt nhập nhèm nhìn hắn, thì thầm: “Hạo Nhiên, ngươi về rồi à…”

“Đánh thức ngươi sao?” hắn nằm xuống, ôm lấy người yêu còn nửa mơ nửa tỉnh vào lòng, khẽ nói: “Dạo gần đây chân ngươi thường bị chuột rút, hôm nay nhân lúc đi kiểm tra công việc ta đặc biệt hỏi thăm người ta về cách phòng trị. Họ bảo chỉ cần khi ngủ kê gối dưới chân, sáng dậy sẽ bớt sưng phù và ít bị co rút hơn.”

Lời nói của hắn, dù trong cơn ngái ngủ, Lâm Tiểu Thiên vẫn nghe rõ ràng. Y xúc động vô cùng, không ngờ một người vốn cao ngạo lạnh lùng như hắn, nay vì mình mà đi hỏi han chuyện vụn vặt như thế.

“Hạo Nhiên, ngươi thật tốt với ta.”

Ngươi là người duy nhất ta yêu, không tốt với ngươi thì còn tốt với ai?” Lôi Hạo Nhiên cúi xuống, in một nụ hôn nhẹ lên trán y.

Sau đó, cả hai không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ôm nhau, trong cái rét cắt da lại cảm thấy trọn vẹn sự ấm áp từ hơi thở người thương, lòng dâng lên một sự bình yên khó tả.

Bỗng nhiên, “ục…ục…” một tràng âm thanh từ bụng Lâm Tiểu Thiên vang lên. Đang say đắm trong giây phút dịu dàng, cả hai cùng hướng mắt về phía cái bụng tròn trịa. Y ngượng ngùng cười: “Hạo Nhiên, hình như bọn nhỏ đói rồi.”

Dĩ nhiên, Lâm Tiểu Thiên tuyệt nhiên sẽ không chịu thừa nhận rằng chính mình mới là người đói bụng, bởi từ trước đến giờ y vốn không hề thích ăn khuya.

“Giờ đã nửa đêm, các bà bếp đều nghỉ cả rồi, không tiện gọi dậy.” nhưng làm sao hắn có thể để người yêu và con phải chịu đói? “Hay để ta nấu cho ngươi ăn vậy!”

Ngươi… ngươi nấu á?” Lâm Tiểu Thiên tròn mắt kinh ngạc, từ trước đến nay chưa từng nghe nói hắn biết nấu ăn. “Sao chưa từng thấy ngươi kể mình biết nấu?”

“Thực ra ta đâu có biết.” hồi xưa, lúc theo sư phụ học võ đều do sư nương nấu cơm. “Nhưng mà, chưa từng ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy rồi. Nấu ăn có gì khó, với đầu óc của ta lại thêm ngươi ngồi bên chỉ dẫn, ta tin rằng dù không ra tay nghề cao siêu thì ít nhất cũng có thể ăn được.”

Bao lâu nay, Lôi Hạo Nhiên học gì cũng nhanh nhạy, hắn không tin nấu ăn lại làm khó được mình.

Thế là hai người lén lút kéo nhau xuống bếp, không đánh thức ai cả. Nhưng nguyên liệu trong bếp phần lớn đã được dùng gần hết trong ngày, chỉ còn vài thứ đơn sơ. Nghĩ đi nghĩ lại, Lôi Hạo Nhiên quyết định nấu một bát mì nước thanh đạm cho Lâm Tiểu Thiên.

Hắn ngâm ít tôm khô trong nước, rồi vụng về cầm dao băm rau và thịt khô. Kỳ lạ thay, kiếm với dao đều là đồ sắc bén cả, thế mà dùng dao bếp lại khó hơn cầm kiếm rất nhiều. Ban đầu Lâm Tiểu Thiên tính giúp hắn cắt, nhưng hắn nhất quyết không cho, chỉ muốn y ngồi bên chỉ dẫn mà thôi.

Vất vả lắm mới chuẩn bị xong nguyên liệu, nhóm được bếp lửa, cả người Lôi Hạo Nhiên đã lấm lem tro bụi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét