Chương 62
Lần đầu xuống bếp, Lôi Hạo Nhiên tất nhiên loay hoay đủ chuyện, khiến Lâm Tiểu Thiên ngồi bên chỉ đạo mà toát mồ hôi lạnh, sợ hắn sơ suất làm cháy cả nhà bếp. Ngay lúc cho nguyên liệu đầu tiên là dầu, hắn suýt chút nữa đổ giấm vào chảo, may mà y kịp thời ngăn lại.
“Hạo Nhiên, ngươi định nấu mì ngọt sao?” Lâm Tiểu Thiên giữ chặt tay hắn, hỏi.
“Đã có thịt khô lại thêm tôm, dĩ nhiên là mì mặn rồi. Chẳng lẽ ngươi muốn ăn ngọt?” sau khi mang thai, khẩu vị của Lâm Tiểu Thiên thay đổi nhiều, đặc biệt thích đồ chua ngọt.
“Ta biết ngươi định nấu mì mặn, vấn đề là… thứ ngươi đang cầm là đường chứ không phải muối.”
Lôi Hạo Nhiên chấm một ít vào đầu ngón tay nếm thử: “Quả thật là đường! May có ngươi nhắc, nếu không thì thành mì ngọt mất rồi. Đường với muối giống nhau quá, ta lỡ tay lấy nhầm.”
Trong bếp có chiếc bàn vuông nhỏ, thường để tạm nguyên liệu mới mua. Lâm Tiểu Thiên ngồi vào ghế cạnh bàn, còn Lôi Hạo Nhiên trịnh trọng bưng bát mì đầu tay đặt trước mặt y: “Nào, Tiểu Thiên, thử xem mùi vị thế nào.”
Y nhận lấy đôi đũa, gắp một sợi mì cho vào miệng.
“Ưm… với lần đầu thì coi như tạm được, chỉ là… hơi mặn chút.”
“Mặn sao? Có lẽ ta bỏ muối hơi nhiều.” Lôi Hạo Nhiên cũng nếm thử một miếng, trời ạ! Đây đâu phải mặn chút, rõ ràng là mặn chát!
“Tiểu Thiên, bỏ đi, để ta nấu lại bát khác cho ngươi.”
“Có sao đâu, ta thấy cũng ngon mà.”
“Ngon gì chứ, mặn thế này sao nuốt nổi. Ta làm lại cho ngươi.” nói rồi hắn toan đem đổ đi, nhưng Lâm Tiểu Thiên vội vã ngăn lại: “Hạo Nhiên, đừng bỏ! Tuy mặn thật, nhưng ta vẫn ăn được. Quan trọng hơn, đây là lần đầu tiên ngươi xuống bếp nấu cho ta, ta muốn giữ lại để thưởng thức thật kỹ.”
Bát mì kia rõ là mặn, nhưng khi ăn vào miệng, trong lòng Lâm Tiểu Thiên lại ngọt ngào vô hạn.
Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Triệu đại nương quản bếp trở lại chuẩn bị cho một ngày làm việc thì phát hiện gian bếp đã bị kẻ nào đó lén vào giữa đêm, không chỉ nấu mì ăn vụng mà còn để bát dơ chỏng chơ trên bàn!
“Là ai? Ai to gan như vậy, nửa đêm chạy vào bếp nấu mì ăn vụng?” bà tức tối kêu to, vì rõ ràng bà là người cuối cùng rời khỏi bếp tối qua.
Đám hạ nhân làm trong bếp ngơ ngác nhìn nhau, chẳng ai dám lên tiếng. Cuối cùng Triệu đại nương đành đi báo quản gia. Ban đầu bà còn tính đến thẳng chỗ Lâm Tiểu Thiên, nhưng quản gia thấy y đang mang thai, chuyện nhỏ nhặt này tạm gác lại, chờ bắt được thủ phạm rồi hãy đem ra trước mặt y xử lý.
Thực ra, từ trước khi Lâm Tiểu Thiên mang thai, Lôi Hạo Nhiên đã giao hết chuyện trong thành cho y quán xuyến. Đây vốn là trách nhiệm của phu nhân Phục Long Bảo từ đời này sang đời khác. Khi người kế vị nhậm chức bảo chủ, toàn bộ việc trong nội thành sẽ giao cho chủ mẫu đảm nhận. Chỉ đến khi thành thân, hắn mới có thể giao lại trách nhiệm ấy cho thê tử. Còn nếu cả đời không cưới, thì cũng phải gánh vác việc ấy đến trọn đời.
Liên tiếp vài đêm, quản gia cùng một hạ nhân trong bếp lén nấp trong góc khuất, chờ “tên trộm” quay lại. Họ tin rằng, đã có lần đầu thì nhất định sẽ có lần sau. Quả nhiên, đến một đêm, họ rốt cuộc cũng bắt gặp được “kẻ trộm” kia.
Từ đó, trong thành lan truyền một giai thoại lãng mạn: vị bảo chủ vốn lạnh lùng nghiêm nghị, lại thường xuyên vào giữa khuya nấu mì cho người mình yêu.
Về sau, Triệu đại nương cũng hiểu chuyện, liền thường xuyên chuẩn bị sẵn ít điểm tâm hay để lại vài nguyên liệu có thể dùng được trong một hai ngày, để cho “hai tên trộm” ấy tiện bề… ăn vụng bữa khuya.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét