Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 63

Chương 63

Chỉ còn chưa đầy mười ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán. Bụng bầu to vượt của Lâm Tiểu Thiên khiến y không thể về quê sum họp, bèn viết một phong thư nhờ người mang về cho cha mẹ, báo bình an và khéo léo bịa ra lý do không thể về nhà ăn Tết.

Lôi Hạo Nhiên lặng lẽ chặn người đưa thư lại, kín đáo nhét thêm vào trong thư một tấm ngân phiếu, số tiền không lớn lắm. Vốn dĩ hắn muốn đưa nhiều hơn, nhưng sợ cha mẹ Lâm Tiểu Thiên nghi ngờ, nên chỉ dám bỏ một khoản vừa phải, để nhà họ có thể đón một cái Tết sung túc hơn.

Năm hết Tết đến, Lôi Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Thiên mỗi người đều bận rộn việc riêng. Lâm Tiểu Thiên vốn tính siêng năng, việc gì cũng muốn tự tay lo liệu, Lôi Hạo Nhiên chẳng còn thời gian mà can thiệp. Y mang thai, nhưng vẫn tự mình điểm soát hàng Tết, trông coi việc trang hoàng, dọn dẹp lớn trong phủ. Người trong thành đều giữ ý, không ai cố tình nhìn chằm chằm vào cái bụng tròn căng của y. Ngoài ra, y còn cùng Trang Nam quản sổ sách, tính toán tiền thưởng cuối năm cho gia nhân. Tóm lại, chỉ một chữ: bận.

Qua bữa tất niên, ngày hôm sau là năm mới. Đây cũng là cái Tết đầu tiên Lâm Tiểu Thiên ở trong Phục Long Bảo. Từ mùng Một cho đến Rằm Tháng Giêng, ngày nào trong thành cũng có hội vui khác nhau. Đáng tiếc y đang mang thai, không thể đi, Lôi Hạo Nhiên đành hứa sang năm nhất định sẽ đưa y đi chơi cho thỏa.

Vậy nên suốt mười mấy ngày ấy, cả hai có thể quấn quýt bên nhau, như để bù lại khoảng thời gian trước Tết bận rộn đến mức chỉ khi ngủ mới được gần gũi. Hằng ngày có vô số thân bằng cố hữu đến chúc Tết, ai nấy đều ngạc nhiên khi nhìn thấy bụng y, song chẳng ai dám lộ ra ngoài mặt. Lâm Tiểu Thiên cũng chẳng để tâm, vì trong lòng y, được mang thai đứa con của người yêu chính là phúc lớn nhất đời.

Hôm ấy, một người bạn cũ của Lôi Hạo Nhiên đến bái niên, dắt theo cả vợ con. Trong lúc người lớn trò chuyện, đứa bé năm tuổi tên Đường Chí Viễn, nhân lúc mẹ không chú ý, tò mò chạy đến trước mặt Lâm Tiểu Thiên, đưa bàn tay nhỏ bé xoa lên bụng y mà hỏi: “Ca ca, sao bụng ca ca lại to như thế này?”

Tiếng trò chuyện của người lớn lập tức biến mất, phụ mẫu của đứa trẻ bối rối nhìn về phía Lôi Hạo Nhiên, lo rằng lời con thơ sẽ khiến chủ nhân mất vui.

Nét mặt lạnh lùng của Lôi Hạo Nhiên không đổi, bởi hắn biết người yêu mình tuyệt sẽ không để tâm mấy câu hỏi ngây ngô ấy, huống hồ đối tượng chỉ là một đứa bé năm tuổi.

“Không sao đâu, trẻ con nói năng vô tâm thôi.” quả nhiên, Lâm Tiểu Thiên chẳng những không giận, mà còn mỉm cười dịu dàng đáp: “Bởi vì trong bụng ca ca có em bé đấy. Vài tháng nữa thôi, Chí Viễn sẽ có hai em trai hoặc hai em gái. Chí Viễn thích em trai hay thích em gái nào?”

Đứa bé nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, lại hỏi: “Ca ca, sao lại là hai em trai hoặc hai em gái? Không thể là một trai một gái à? Chí Viễn thích cả em trai lẫn em gái cơ.”

Nghe lời ngây thơ ấy, mọi người bật cười, ngay cả đôi mắt vốn lạnh lẽo của Lôi Hạo Nhiên cũng ánh lên nét cười.

Lâm Tiểu Thiên vừa trò chuyện cùng đứa nhỏ, trong lòng vừa thầm nghĩ: Thật là một đứa bé ngoan ngoãn, đáng yêu quá!

Đêm Rằm Tháng Giêng, tại đình Liên Nguyệt trong lầu Cảnh Ân, Lâm Tiểu Thiên nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Lôi Hạo Nhiên, ngẩng nhìn pháo hoa muôn sắc nở rộ trên trời. Hôm nay Phục Long Bảo tài trợ để tổ chức bắn pháo hoa bên sông, chúc mừng Tết Nguyên Tiêu. Lôi Hạo Nhiên khoác chiếc áo choàng da chồn trắng, phủ kín cả hai người. Giữa mùa đông giá rét, được tựa nhau ngắm cảnh như thế, quả thực có hương vị đặc biệt khó tả.

“Lạnh không?” Lôi Hạo Nhiên siết chặt vòng tay, thì thầm bên tai y.

Lâm Tiểu Thiên khẽ lắc đầu, mỉm cười ngọt ngào: “Không đâu, ta thấy rất ấm áp.”

Lôi Hạo Nhiên cong môi cười, không nói thêm, lặng lẽ cùng y ngắm pháo hoa.

Lâm Tiểu Thiên vươn bàn tay ấm áp vuốt ve gương mặt lạnh buốt của hắn: “Trời rét thế này, mà ngươi vẫn chịu cùng ta ở ngoài gió để ngắm pháo hoa, ngươi sẽ làm ta hư mất thôi.”

Hư gì chứ, ta nói rồi, ta thích chiều chuộng ngươi. Ban đầu định đưa ngươi ra bờ sông xem, nhưng nay ngươi có thai, đành phải ngắm từ đây. Sang năm, Nguyên Tiêu ta sẽ dẫn cả nhà bốn người ra bờ sông cùng xem.”

Nói rồi, hắn khẽ nắm lấy bàn tay đang chạm lên má mình, sợ tay người yêu bị lạnh, rồi dịu giọng hỏi: “Có thấy đau lưng không?”

Từ khi bụng y ngày một lớn, xương sống phải chịu thêm gánh nặng, thường xuyên mỏi nhừ, đau nhức.

“Có hơi một chút thôi.”

Nghe vậy, Lôi Hạo Nhiên liền đưa tay xoa nhẹ phần lưng cho y.

Bỗng nhiên, Lâm Tiểu Thiên hớn hở nắm lấy tay hắn đặt lên bụng mình: “Hạo Nhiên, con vừa mới đạp ta đó!”

Một lát sau, tay Lôi Hạo Nhiên cũng cảm nhận được cú đạp khẽ khàng. Từ sâu trong lòng, niềm vui sướng sắp làm cha dâng lên cuồn cuộn. Hắn ngoái nhìn ánh mắt sáng long lanh chan chứa yêu thương của người trong ngực, trong lòng thầm nghĩ: Trời cao quả thật đã ưu ái ta quá nhiều.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét