Chương 60
Trời ơi, hắn dám hỏi thẳng như vậy thật sao! Tiểu Thiên tròn mắt nhìn hắn, hoàn toàn không dám tin: “Hạo Nhiên, sao ngươi lại đi hỏi Vân đại phu mấy chuyện như thế chứ?”
“Cái gọi là ẩm thực và tình dục đều là bản tính con người, có gì lạ đâu?” Hạo Nhiên mặt không chút xấu hổ. Trong mắt hắn, chuyện hai người yêu nhau thì cùng nhau ân ái vốn dĩ quá đỗi bình thường.
Thế là trên giường liền diễn ra một trận giằng co giành giật chăn mền. Tiểu Thiên dùng hết sức giữ chặt, không chịu để Hạo Nhiên lôi ra, không phải vì y không muốn được yêu thương, mà bởi đã quá khuya, mà Hạo Nhiên thì mỗi lần đều kéo dài rất lâu, nếu giờ thuận theo thì mai chắc chắn y chỉ có thể nằm bẹp ngủ cả ngày. Còn Hạo Nhiên thì cố ý dùng lực rất nhẹ, rõ ràng là nhiều phần trêu ghẹo hơn là cưỡng ép.
Cuối cùng, quần áo trên người Tiểu Thiên trong lúc giằng co chẳng mấy chốc đã bị cởi sạch, chỉ còn sót lại tấm chăn phủ trên người.
Một bàn tay Hạo Nhiên luồn vào trong, nắm lấy phân thân mềm mại của y. Vật kia của Tiểu Thiên bất kể hình dáng hay sắc thái đều đẹp đến mê người, xúc cảm mịn trơn ấm nóng, khiến hắn chẳng nỡ buông tay, chỉ muốn mơn trớn chơi đùa mãi.
“Ưm… Hạo Nhiên…”
Mang thai khiến thân thể Tiểu Thiên trở nên mẫn cảm hơn hẳn, chẳng bao lâu đã cứng lên, đầu ngọc rỉ ra giọt trong suốt.
Hạo Nhiên cúi xuống, vươn lưỡi nếm thử, vị mằn mặn quen thuộc ấy chính là hương vị độc nhất của Tiểu Thiên.
“A… ha…” Tiểu Thiên đã chẳng còn sức giữ chặt chăn nữa, miệng hé ra hổn hển thở dốc.
Hạo Nhiên hôn xuống làn ngực trắng nõn, nơi hai điểm đỏ thắm tựa như đóa đào non đang hé nụ, mời gọi ánh mắt hắn. Đôi môi nóng ấm ngậm lấy, mút đến khi chúng căng cứng mới buông.
Thỏa mãn nhận ra vật trong tay càng lúc càng lớn, hắn lại đưa môi xuống vùng đùi trong mịn màng, để lại từng dấu hôn đỏ hồng rải rác khắp nơi.
“Ưm… Ha… Hạo Nhiên… sắp ra rồi…”
Tiếng rên bật lên cao vút, Tiểu Thiên phóng thích tất cả tinh hoa trong lòng bàn tay Hạo Nhiên.
Hạo Nhiên cầm lấy khăn trắng ở đầu giường, thong thả lau sạch dịch thể. Tiểu Thiên vẫn còn mặt đỏ bừng, trong cơn mơ hồ ngắm nhìn từng cử động của hắn.
Hắn kê gối và chăn lót dưới lưng và hông Tiểu Thiên, để cơ thể y hơi nâng lên, rồi tách rộng đôi chân gần đến cực hạn, quỳ vào giữa. Đầu ngón tay bôi đầy dược liệu chậm rãi thăm dò vào trong huyệt khẩu đã hơn ba tháng không được yêu thương, vẫn khít chặt như lần đầu, nhưng mềm mại bao dung, chỉ cần nhẹ nhàng xoay ấn liền dần thả lỏng để đón ngón tay.
Khi đã phủ kín thuốc mỡ trong nơi nóng ẩm ấy, hắn rút tay ra, thay bằng chính thứ nóng rực cứng ngắc của mình, chạm vào cửa huyệt. Huyệt khẩu như một cái miệng nhỏ đang khát khao, co thắt liên hồi, tựa như đang cầu xin món ăn sắp đến.
“Hạo Nhiên… chậm thôi… còn con…”
Dù trong cơn mê loạn, Tiểu Thiên vẫn không quên đứa nhỏ trong bụng, khẽ nhắc hắn cẩn thận.
“Tiểu Thiên, yên tâm, ta sẽ thật nhẹ, không làm con bị thương đâu.”
Nói rồi, hắn khẽ hạ eo, thuận lợi trọn vẹn tiến vào.
“Ưm…” một tiếng rên bật ra, huyệt đạo nóng bỏng siết chặt lấy vật thể to lớn, hai tay Tiểu Thiên vội bấu chặt ga giường.
Hạo Nhiên chống vào eo y, rút ra nông cạn rồi lại từ từ đẩy sâu. Trong nơi quen thuộc vô cùng ấy, “hỏa long” nhanh chóng tìm được điểm mẫn cảm nhất, mỗi lần ra vào đều chạm đúng nơi ấy, khiến dòng nhiệt huyết trong hai cơ thể dồn hết về chỗ giao hòa.
Khoái cảm nhanh chóng đưa Tiểu Thiên lên đỉnh, phân thân căng cứng đến cực hạn, eo bật mạnh lên, lần nữa bắn ra dòng sữa trắng vương vãi khắp ngực bụng Hạo Nhiên.
Ngay khoảnh khắc ấy, huyệt đạo co thắt chặt chẽ, khiến Hạo Nhiên toàn thân run rẩy, cũng theo đó mà phóng thích tất cả dòng tinh nóng bỏng vào trong nơi mời gọi ấy.
Bởi thân thể người yêu không thể chịu được những vận động quá mạnh, hắn chỉ đành lưu luyến rút ra, nằm xuống, ôm y vào lòng. Trải qua biết bao lần ân ái, hắn lại càng thêm nghiện ngập thân thể tuyệt mỹ này, tự biết rằng cho dù mai này tóc đã bạc, da đã nhăn, thì trong mắt mình, Tiểu Thiên vẫn sẽ là người đẹp nhất, quyến rũ nhất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét