Chương 59
Mọi chuyện cuối cùng cũng được tha thứ và chấp nhận một cách trọn vẹn. Ba người Lôi Hạo Nhiên, Lâm Tiểu Thiên và Lôi lão phu nhân ngồi lại trò chuyện, đến cuối cùng, dưới lời mời của Tiểu Thiên, lão phu nhân thậm chí còn ở lại cùng ăn bữa trưa.
Trong bữa ăn, lão phu nhân không ngừng gắp thức ăn cho Tiểu Thiên, sợ y ăn ít, lại còn lấy thân phận người từng trải để dặn dò: khi mang thai thì những thứ gì không được ăn, những thứ gì phải ăn nhiều, có chuyện gì cần tránh…
Đột nhiên, lão phu nhân nói: “Tiểu Thiên à, giờ con đã ở bên Hạo Nhiên, Hoàng thượng cũng đã hạ chỉ ban hôn, vậy thì hôm nào ta sẽ đến nhà con, cùng cha mẹ con bàn chuyện cưới xin đi.”
“Chuyện này…” Tiểu Thiên ngừng đũa. Nói thật, nếu không nhắc đến, y gần như đã quên mất rằng cha mẹ mình vẫn chưa hề hay biết chuyện mình cùng Hạo Nhiên yêu nhau.
Y thoáng chột dạ: không biết mẫu thân có vì thế mà giảm đi thiện cảm với mình chăng?
Hai người yêu nhau vốn đã thấu hiểu tâm ý nhau, cho nên ngay khi Tiểu Thiên vừa nói xong, Hạo Nhiên đã lập tức tiếp lời: “Mẹ, tất cả mọi việc đều xảy ra quá nhanh, quá đột ngột, bọn con thật sự chưa có cơ hội chọn một thời điểm thích hợp để đến gặp cha mẹ Tiểu Thiên mà nói rõ. Giờ Tiểu Thiên lại đang mang thai, không nên ra khỏi bảo, điều quan trọng nhất là con lo y động thai. Vì vậy, bọn con định chờ sau khi Tiểu Thiên sinh nở, sẽ đưa con nhỏ về nhà y, giải thích rõ ràng với cha mẹ y rồi chính thức bàn chuyện cưới hỏi. Người thấy vậy có được không?”
Nghe xong ý định của con, lão phu nhân cũng gật đầu tán đồng: “Con nói cũng đúng, dù sao Tiểu Thiên đang mang thai, việc gì cũng phải cẩn trọng. Động thai là chuyện có thể nhỏ, cũng có thể thành lớn, nên lấy thận trọng làm đầu. Vậy đợi khi Tiểu Thiên sinh con rồi, ta sẽ cùng các con đến gặp thông gia.”
Sau đó, lão phu nhân còn không ngừng căn dặn hai người về những điều cần chú ý trong thai kỳ. Vì có bà ở đó, nên sau bữa cơm họ cũng không ra hoa viên tản bộ như thường lệ.
Tiểu Thiên tựa trong vòng tay ấm áp của Hạo Nhiên, không kiềm được che miệng ngáp khẽ.
“Tiểu Thiên, mệt rồi phải không?” Hạo Nhiên quay sang nói với mẫu thân: “Mẹ, Tiểu Thiên buồn ngủ rồi, con đưa y về phòng nghỉ trước.
“Ta không buồn ngủ đâu, để ta ngồi trò chuyện với mẹ thêm một lát.” bỏ lão phu nhân lại một mình để đi nghỉ thì thật bất kính, vì vậy Tiểu Thiên vội vàng ngăn lại.
“Tiểu Thiên, cứ về nghỉ đi. Ta cũng từng trải qua rồi, phụ nữ có thai thường hay buồn ngủ. Ta cũng chuẩn bị về đây.”
Nói rồi, bà lặng lẽ nhìn Hạo Nhiên ôm Tiểu Thiên vào phòng, nhẹ nhàng đặt y xuống giường. Trong lòng bà chợt dâng lên một nỗi xúc động: Đứa con này từ nhỏ vốn lạnh lùng xa cách, không ngờ trước mặt người mình yêu lại dịu dàng tình sâu đến vậy. Có lẽ Tiểu Thiên mang thai được cũng bởi tình yêu của hai đứa đã cảm động cả trời xanh.
Đêm xuống, Tiểu Thiên vẫn trằn trọc trở mình. Mãi cho đến khi Hạo Nhiên xử lý công việc trong thư phòng xong mới trở về, hắn thấy vậy bèn hỏi: “Tiểu Thiên, sao còn chưa ngủ? Có phải con động đậy khiến ngươi khó ngủ không?”
“Ngốc à. Vân đại phu đã nói rồi, phải vài tháng nữa mới có thai động, giờ con vẫn còn nhỏ sao mà động được. Ta là vì vui mừng quá mà không ngủ nổi thôi. Mẹ cuối cùng cũng đã chấp nhận ta rồi. Lúc sáng, khi nghe bà nhắc đến chuyện ta mang thai, ta đã sợ bà sẽ chê ghét, ai ngờ bà lại còn đích thân đến xin lỗi…”
“Thế chẳng phải rất tốt sao?” Hạo Nhiên ôm chặt y vào lòng, giọng điệu mang theo chút trêu chọc: “Tiểu Thiên, đã vui đến thế, hay là chúng ta tìm việc khác để làm, đợi ngươi mệt rồi hãy ngủ, thế nào?”
Nói rồi còn cố tình thổi luồng khí ấm áp bên tai y.
Chỉ cần nghe, Tiểu Thiên đã biết ngay “việc khác” mà Hạo Nhiên nói là gì. Y đỏ mặt, vội đẩy hắn ra, nhắm mắt giả vờ ngủ: “Hạo Nhiên, ta buồn ngủ rồi, ta muốn đi ngủ. Ngủ ngon.”
Nhưng Hạo Nhiên vốn chẳng định bỏ qua cho “tướng công đang mang thai” này. Từ sau khi Tiểu Thiên dùng Mẫu Tử Đan, đã hơn ba tháng hắn chưa chạm vào y, ba tháng nhịn nhục với hắn quả thực như cực hình.
“Ta đã hỏi Văn Sinh rồi. Đệ ấy bảo rằng sau ba tháng, thai đã ổn định, chỉ cần tiết chế thì không sao cả.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét