Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên – Chương 1

 Chương 1

Những thứ người ta gọi là nhất bảo, nhị trang, tam lầu, trong đó Phục Long Bảo chính là thế lực trải rộng khắp cả nước. Bảo này đã trỗi dậy hơn trăm năm trước, đến nay đã truyền đến đời thứ tư. Chẳng những không suy tàn mà dưới sự điều hành của đương kim bảo chủ Lôi Hạo Nhiên còn được đẩy lên một đỉnh cao mới, trở thành thiên hạ đệ nhất thiên hạ đại bảo. 

Nói đến Lôi Hạo Nhiên, hắn là một bá chủ trong giới thương nghiệp, không ai không ba phần. Năm hắn vừa tròn tuổi mười tám đã nhậm chức bảo chủ, tự mình đào tạo ra một đội ngũ tinh nhuệ không thua kém gì quan đội triều đình để bảo vệ tất cả sản nghiệp trải rộng khắp các tỉnh thành, bao gồm: nông trường, cửa hàng bạc, giao thông vận tải đường biển lẫn đường bộ

Nghe nói đương kim Hoàng thượng còn là bằng hữu tốt của hắn, cho nên thế lực của hắn trong triều cũng không thể xem thường.

Ngoài những điều kiện bề ngoài khiến người khác vừa kính vừa sợ ấy, bản thân hắn cũng có những tố chất khiến bao tiểu thư khuê các si mê không thôi, thân hình cao lớn rắn rỏi, gương mặt tuấn tú không tì vết, mỗi lần cất lời, giọng nói trầm thấp ấy như có ma lực, khiến người nghe dễ dàng đắm chìm trong đó…

“Cốc cốc.” hai tiếng gõ cửa vang lên.

Lôi Hạo Nhiên đang chăm chú xem sổ sách gửi về từ các nơi thì nhíu chặt đôi mày anh tuấn: “Ai đó?”

Chuyện này là sao,  ai cũng biết hắn cực kỳ ghét bị quấy rầy khi làm việc trong thư phòng, hơn nữa nơi này là trọng địa, ngoài những hạ nhân được chỉ định vào dọn dẹp, kẻ khác không được bước chân vào dù chỉ nửa bước, vì nơi đây cất giữ toàn bộ sổ sách kế toán, tuyệt đối không được để xảy ra sơ suất nào.


“Đại biểu ca, là muội, Tình nhi đây. Muội thấy huynh lúc này hay làm việc đến tận khuya, sợ huynh mệt mỏi sinh bệnh, nên đặc biệt hầm một chút canh bổ đem đến cho huynh uống. biểu muội của Lôi Hạo Nhiên, Tống Tình dịu dàng cất lời.

Tống Tình là cháu gái bên ngoại của mẫu thân Lôi Hạo Nhiên, năm nay vừa tròn mười tám, nhỏ hơn hắn bảy tuổi. Nàng từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, sống trong Phục Long Bảo từ bé. Ngay từ ngày đầu tiên dọn đến, nàng và hắn đã được đính hôn, đến cuối năm nàng mười tám tuổi, cả hai sẽ chính thức thành vợ chồng.

“Vậy muội vào đi. đối với biểu muội sắp trở thành người đầu ấp tay gối của mình, Lôi Hạo Nhiên vẫn không hề biểu lộ chút cảm xúc nào, vẫn cúi đầu xem sổ sách, không buồn liếc mắt nhìn nàng lấy một lần.

Tống Tình khẽ cắn môi, trong lòng dâng lên chút chua xót. Đại biểu ca thậm chí còn không nhìn ta lấy một cái, chẳng lẽ trong mắt huynh, ta thực sự không hề quan trọng sao? Nếu đã như vậy… Đại biểu ca, mong rằng sau này huynh sẽ không trách muội. Là huynh ép muội. Muội cũng đâu muốn gả cho một người chồng cả đời lạnh nhạt không thương muội… Mong huynh tha thứ.

Nàng chớp mắt, che đi chút hổ thẹn đang hiện trong đáy mắt, rồi dịu dàng nói: “Đại biểu ca, đây là canh muội hầm cả mấy canh giờ, huynh uống khi còn nóng rồi hãy tiếp tục làm việc.” nàng đặt chiếc giỏ đựng canh lên bàn, nhẹ nhàng lấy bát ra, rồi rót đầy.

Lôi Hạo Nhiên vẫn không ngẩng đầu, “Để qua một bên đi, ta xem xong sổ sách rồi uống.”

“Đại biểu ca, huynh uống ngay đi mà, để nguội rồi sẽ mất ngon…” Tống Tình cố nài nỉ.

Nếu là người khác làm phiền, Lôi Hạo Nhiên đã sớm đuổi đi, nhưng trước mặt là biểu muội mà từ nhỏ đã được đính ước, hắn cũng không nỡ khiến nàng buồn lòng. Đành im lặng nhận lấy bát canh, uống vài ngụm rồi nói: “Còn nóng lắm, muội về nghỉ trước đi, để canh nguội bớt rồi ta sẽ uống hết.”

“Vậy… vậy muội ngồi đây chờ huynh uống xong rồi thu dọn chén bát luôn.” sợ canh làm ướt sổ sách, Tống Tình đặt  bát canh lên chiếc bàn gần cửa sổ, rồi ngồi bên cạnh chờ đợi.

“Tình nhi, muội nghỉ ngơi trước đi, chén bát mai có hạ nhân thu dọn.” Lôi Hạo Nhiên nhắc.

Tống Tình nhìn hắn bằng ánh mắt đáng thương, khẽ nói: “Đại biểu ca, chẳng lẽ muội chỉ muốn ở đây bên cạnh huynh một chút cũng không được sao?”

“Chuyện này…” bị nàng hỏi như vậy, Lôi Hạo Nhiên đành nhượng bộ, “Được rồi, vậy cứ ngồi đó đi.”

Nói rồi, hắn lại cúi đầu tiếp tục xem sổ sách. Tống Tình thì lặng lẽ quan sát hắn, mong chờ một điều gì đó xảy ra, chẳng hạn như ho ra máu, hay ngất xỉu…

Quả nhiên không ngoài dự đoán, chỉ một lát sau khi nàng ngồi xuống, Lôi Hạo Nhiên đột nhiên “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm. Máu bắn đầy trên trang sổ đang mở, sắc đỏ rợn người khiến ai nhìn thấy cũng lạnh sống lưng.

“Muội …” hắn mở to mắt, kinh hoàng nhìn chằm chằm Tống Tình. Hắn không thể ngờ rằng người sắp trở thành người thân gần gũi nhất của mình lại hạ độc mưu sát!

“Đại biểu ca, muội xin lỗi! Muội không muốn như vậy… Nhưng nhị biểu ca nói, chỉ cần huynh còn sống một ngày, huynh ấy vĩnh viễn không thể lấy muội. Muội yêu nhị biểu ca lắm, chỉ khi huynh biến mất, bọn muội mới có thể đường đường chính chính ở bên nhau! Hơn nữa… muội đã có cốt nhục của nhị biểu ca rồi… Muội thật sự xin lỗi! Đại biểu ca, xin huynh tha thứ cho sự ích kỷ của bọn muội!” Tống Tình quỳ rạp dưới chân hắn, vừa khóc vừa nói, “Bọn muội nhất định sẽ tổ chức tang lễ thật long trọng cho huynh…”

Muội nếu nếu hai người thật sự muốn ở bên nhau… chỉ cần… nói với ta… ta nhất định… thành toàn cho… hai người…” chưa kịp nói dứt lời, Lôi Hạo Nhiên đã ngất đi, hoàn toàn mất tri giác.

Ngay sau lưng Tống Tình, có một con mèo trắng đốm đen nhẹ nhàng nhảy qua cửa sổ. Đôi mắt tròn đen láy, ướt át như ngọc, hai tai hồng phớt, trông đáng yêu vô cùng. Nó rướn mũi ngửi bát canh còn lại, rồi cúi đầu, lè lưỡi liếm lấy liếm để…

Tống Tình thấy Lôi Hạo Nhiên bất tỉnh, đang chuẩn bị đứng dậy xem hắn còn thở hay không, vừa mới quay đầu lại để xem xung quanh có ai đột nhiên xuất hiện không, liền bắt gặp cảnh một con mèo đang liếm bát canh kia.

“A ……!” nàng lập tức hoảng sợ hét toáng lên.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét