Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 57

Chương 57

Ngày hôm sau, sau khi dùng bữa sáng xong, Lôi lão phu nhân từ hôm qua đến nay vẫn không sao nghĩ ra được biện pháp nào tốt, liền nóng lòng vội vã bước tới lầu Cảnh Ân. Bà nghe gia nhân nói rằng Lôi Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Thiên đang dạo bước trong hậu viên, hơn nữa thường khi tản bộ xong sẽ cùng vào thư phòng xem xét sổ sách các nơi gửi về. Thế là bà liền sai một nha hoàn đến mời bọn họ, còn mình thì ngồi chờ trong đại sảnh của lầu Cảnh Ân.

Từ khi nghe Vân Văn Sinh dặn rằng phụ nữ mang thai nếu thường xuyên đi bộ sẽ có lợi cho việc sinh nở sau này, Hạo Nhiên bèn coi lời dặn ấy như khuôn vàng thước ngọc. Thế nên hằng ngày, sau bữa sáng, bữa trưa và cả bữa tối, chàng đều đích thân dìu Tiểu Thiên ra hậu viên tản bộ.

Được người mình yêu nâng niu, chăm sóc từng bước, trong lòng Tiểu Thiên cảm động khôn xiết, song cũng thấy có chút bất đắc dĩ. Trong mắt cậu, Hạo Nhiên quá lo lắng, quá cẩn trọng, mới có ba tháng thôi mà đã phải dìu dắt thế này, sau này bụng lớn lên chẳng lẽ lại bế đi khắp nơi sao? Hơn nữa, nhỡ bị người ngoài trông thấy thì biết bao nhiêu là ngượng ngùng.

Bàn tay khẽ xoa lên bụng dưới đã hơi nhô cao, nghĩ đến trong ấy đang cưu mang hai sinh linh bé nhỏ, Tiểu Thiên không kìm được mà mỉm cười từ tận đáy lòng: “Hạo Nhiên, ngươi nói xem, con chúng ta sẽ giống ai nhỉ?”

Chưa để Hạo Nhiên kịp trả lời,  y đã nhanh miệng tiếp luôn: “Ta mong con sẽ giống ngươi, cao lớn như ngươi, tuấn mỹ như ngươi.”

Mỗi lần nhìn ngắm dung mạo tuyệt thế của người yêu, trong lòng Tiểu Thiên lại thấy ông trời thực quá ưu ái với Hạo Nhiên, ban cho hắn tất cả điều tốt đẹp nhất. Nhưng đồng thời, ông trời lại càng nhân từ với y hơn nữa, bởi đã để y gặp được một người yêu hoàn mỹ đến vậy.

“Ta lại mong ánh mắt bọn trẻ giống hệt mắt ngươi, to tròn, đen láy, long lanh như nước. Khi cười thì cong cong như hai vầng trăng khuyết. Ta cũng mong chúng sẽ có đôi lúm đồng tiền giống ngươi, chính lúm đồng tiền ấy ngày xưa đã khiến ta si mê đến ngẩn ngơ. Mỗi khi ngươi cười, lúm đồng tiền như ẩn chứa men say, khiến ta chẳng thể nào dứt mắt ra được.”

Lời nói ấy khiến trong mắt Hạo Nhiên như tái hiện lại khung cảnh buổi ban đầu năm ấy.

Ngay khi Tiểu Thiên còn định nói thêm điều gì, một nha hoàn đã chạy đến thưa: Bẩm bảo chủ, bẩm chủ tử… lão phu nhân đã tới, hiện đang chờ trong đại sảnh lầu Cảnh Ân.”

“Gì cơ? Mẫu thân đến rồi?”

Bị Hạo Nhiên dìu bên cạnh, Tiểu Thiên lập tức run rẩy cả người. Hạo Nhiên hiểu rõ nỗi sợ trong lòng cậu, liền dịu giọng: “Tiểu Thiên, ngươi đừng đi gặp mẫu thân nữa, hãy về thư phòng chờ ta. Để ta ra tiếp bà là được.”

Tiểu Thiên lắc đầu: “Hạo Nhiên, ta cùng ngươi đi gặp bà. Dù sao cũng sống chung một nhà, dù rộng lớn đến đâu cũng chẳng thể mãi tránh mặt. Trốn tránh thì có ích gì? Huống chi, sao có thể né tránh mãi được.”

“Thôi được.” Hạo Nhiên gật đầu, trong lòng nghĩ: có hắn ở bên, chắc mẫu thân sẽ không làm quá. Thậm chí, hắn đoán lần này bà đến có lẽ là để giảng hòa.

Thật ra, nguyên nhân khiến Tiểu Thiên sợ hãi khi phải đối diện Lôi lão phu nhân có hai: một là vết thương vì lần bị đánh roi trước đó, hai là nỗi day dứt khi nghĩ rằng mâu thuẫn giữa mẹ con họ cũng bắt nguồn từ mình.

Mẫu thân.”

“Lão phu nhân.”

Vào tới đại sảnh lầu Cảnh Ân, Tiểu Thiên khẽ khàng lên tiếng chào.

Thấy dáng vẻ rụt rè ấy, trong lòng lão phu nhân cũng thoáng chút áy náy, không biết phải mở miệng ra sao. Bà xua bọn nha hoàn lui ra, gượng gạo nở nụ cười: “Ấy, sao lại khách sáo vậy chứ? Nhất là Tiểu Thiên đang có thai, mau lại đây ngồi.”

Hạo Nhiên và Tiểu Thiên cùng ngồi xuống phía đối diện. Hạo Nhiên thẳng thắn hỏi: “Mẫu thân đích thân đến tìm, chắc hẳn không chỉ để chuyện trò dăm ba câu chứ?”

Ánh mắt con trai khiến những lời định nói ra lại nghẹn nơi cổ họng, lão phu nhân đành vòng vo: Thật ra… cũng chẳng có việc gì lớn… chỉ là hôm nay… hôm nay tình cờ đi ngang qua đây, nên muốn ghé xem hai con sống thế nào.”

Hai con? Chính miệng bà lại gọi là hai con? Chẳng phải trước giờ bà kịch liệt phản đối bọn họ sao? Lời ấy khiến Tiểu Thiên bối rối, không sao hiểu nổi. Y ngước nhìn Hạo Nhiên, mong tìm thấy câu trả lời.

Hạo Nhiên liếc mắt ra hiệu, chớ vội, ta đã đoán được mục đích bà đến đây rồi.

Mẫu thân, theo con thấy, hôm nay mẫu thân chẳng phải chỉ đến để hỏi thăm. Hơn nữa, chuyện người không ưa Tiểu Thiên thì cả tòa bảo này ai ai cũng biết, làm sao mẫu thân lại đột nhiên muốn đến thăm hai chúng con? Nếu đã có điều muốn nói, chi bằng thẳng thắn, khỏi phải vòng vo.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét