Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 56

Chương 56

“Ta ư? Trước kia ta từng nghe các bà lão trong thôn nói, trước khi mang thai đủ ba tháng, tốt nhất không nên công khai, nếu không đứa trẻ rất dễ bị sảy.” Sau đó, Lâm Tiểu Thiên lại bổ sung: “Dĩ nhiên, nếu để người khác nói ra thì chẳng sao. Ta thấy lời ấy có phần mê tín, nhưng nghĩ vì con, tuân theo cũng không hại gì.”

Nói xong, y còn ngượng ngùng cười.

…Mê tín? Nghe chẳng hợp với tính cách của Lâm Tiểu Thiên chút nào. Nhưng đã sắp làm cha rồi, con người ta cũng trở nên thận trọng hơn chăng? Sau khi nghe xong ý kiến của cả hai đương sự, trong lòng Vân Văn Sinh chỉ có một cảm giác – tức muốn ói máu!

Biết bao nhiêu người hỏi han, hắn nhất mực giữ kín, bởi nghĩ rằng cần tôn trọng quyết định của hai người họ. Cứ tưởng họ muốn giấu kín để giữ “bí mật”, ai dè một người thì bảo chẳng cần giải thích, một người thì bảo là “mê tín”! Thế thì ta giữ gìn khư khư cái “bí mật” mà chính đương sự cũng chẳng coi trọng ấy để làm gì? Để làm gì?!

Nhìn gương mặt Vân Văn Sinh tức đến mức méo xệch, Lâm Tiểu Thiên đang cùng Lôi Hạo Nhiên chia sẻ niềm vui lại “tranh thủ” hỏi: “Vân đại phu, huynh sao thế?”

“Không… không sao cả…” chỉ là sắp tức chết thôi. Nửa câu sau Vân Văn Sinh không nói ra, chỉ gặng hỏi: “Ý hai người là, nếu sau này có ai hỏi ta về chuyện Tiểu Thiên mang thai, ta có thể nói thẳng sự thật, đúng không?”

“Tất nhiên là không vấn đề gì.” hai đương sự đồng thanh đáp.

Ta nhất định phải nói rõ vào ngày mai! Vân Văn Sinh thầm thề với trời!

Thế là mới có buổi “hội nghị tuyên bố sự thật” của hắn vào hôm nay.

Nghe xong lời hắn, mọi người bỗng bừng tỉnh: thì ra Lâm Tiểu Thiên thật sự là nam nhân mang thai! Xem ra bảo chủ và Lâm Tiểu Thiên đều được ông trời ưu ái, để hai kẻ yêu nhau có được con cái.

Như vậy, lão phu nhân chẳng còn cớ gì để chia cắt họ nữa. Hiểu rõ rồi, mọi người cũng chẳng còn hứng thú gì để bàn luận tiếp. Dù sao Vân Văn Sinh là đại phu, lời hắn nói có ghi chép trong y thư, chứng tỏ nam nhân có thể sinh con không phải chuyện quái lạ hiếm có.

Ngọn lửa hiếu kỳ của họ lập tức lắng xuống. Nhưng ngọn lửa nhiệt tình vì Phục Long Bảo sắp có “tiểu chủ nhân” thì lại bùng lên mạnh mẽ. Họ đồng lòng thề sẽ bảo vệ, chăm sóc vị “tân chủ mẫu” này cho thật tốt!

Tin tức ấy rất nhanh đã truyền đến tai Lôi lão phu nhân. Nghe xong, bà kinh ngạc đứng phắt dậy, vẻ mặt không thể tin nổi: “Đây thật sự là lời chính miệng Văn Sinh nói ra?”

Nha hoàn về báo tin đáp: “Đúng vậy, lão phu nhân. Nô tỳ tận mắt chứng kiến Vân đại phu nói ra.”

“Vậy ngươi lui xuống đi.” Lôi lão phu nhân phẩy tay cho nha hoàn lui ra ngoài, rồi thất thần ngồi phịch xuống ghế.

Dù Vân Văn Sinh không phải con ruột, nhưng nhiều năm gần gũi, bà sớm coi như nửa đứa con. Bà rất hiểu tính tình hắn: luôn nghe theo nghĩa huynh Lôi Hạo Nhiên, Hạo Nhiên nói một, hắn tuyệt không nói hai. Nhưng có một nguyên tắc, tuyệt đối không bao giờ lợi dụng y thuật để nói dối, ngay cả sư phụ  hắn trước kia cũng không được.

“Nếu chính Văn Sinh đã nói ra, vậy… chẳng phải chứng tỏ chuyện Lâm Tiểu Thiên mang thai là sự thật?” hai tay bà chắp lại, hướng lên trời vái lạy: “Xem ra đúng là tổ tông phù hộ, Bồ Tát hiển linh rồi! Ta cứ tưởng đời này chẳng thể bế cháu của Hạo Nhiên, nào ngờ Lâm Tiểu Thiên lại có thể mang thai bằng thân thể nam nhân, thật sự quá tốt!”

Thực ra, trong lòng bà đã lặng lẽ bắt đầu chấp nhận mối tình của họ, chỉ là chưa muốn để họ biết quá sớm.

Trước đây vì chuyện con cái mà bà cùng Lôi Hạo Nhiên xung đột căng thẳng, thậm chí còn từng ra lệnh đánh Lâm Tiểu Thiên thật nặng. Giờ biết y đang mang thai, bà lại chẳng còn mặt mũi nào đi gặp, cầu xin tha thứ.

Nhưng nếu không được Tiểu Thiên tha thứ, vậy cháu bà sẽ ra sao? Bà rất muốn được bồng cháu! Rốt cuộc thì nên tìm cái cớ gì để bước xuống đài đây?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét