Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 55

 Chương 55

Ngày ngày đều sống trong ngọt ngào, nhưng chính đương sự là Lôi Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Thiên chưa bao giờ ra mặt giải thích chân tướng sự thật. Ngay cả những tâm phúc bên cạnh họ như Trần Ninh, Trang Nam, Hà Bình có hỏi, thì đáp lại cũng chỉ có ánh mắt lạnh lùng của Lôi Hạo Nhiên và nụ cười dịu dàng của Lâm Tiểu Thiên. Nhưng ngày nối ngày, lời đồn giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn.

May mắn thay, những lời ấy chỉ dừng lại trong nội bộ, không ai dám lộ ra ngoài. Không phải họ không muốn nói, mà là không dám nói, bởi tất cả đều hiểu rằng nếu chuyện này truyền ra ngoài bảo, khiến Lâm Tiểu Thiên gặp bất trắc gì, thì hậu quả họ phải gánh sẽ vô cùng thảm khốc.

Tất nhiên, việc họ bảo vệ Lâm Tiểu Thiên cũng không chỉ bởi nỗi sợ đó. Con người Tiểu Thiên vốn hiền hòa, luôn đứng ra xin cho họ được nhiều phúc lợi hơn trước mặt Lôi Hạo Nhiên. Nếu một ngày nào đó Tiểu Thiên thật sự trở thành phu nhân của bảo chủ, thì với họ, chỉ có lợi chứ không có hại.

Lâm Tiểu Thiên đã mang thai hơn ba tháng, nếu cởi áo ra thì có thể thấy bụng đã hơi nhô lên. Vậy mà lời bàn tán trong bảo vẫn chưa hề ngừng lại. Cuối cùng có một ngày, Vân Văn Sinh không chịu nổi nữa, bèn lấy thân phận y giả mà đứng ra nói rõ:

“Trong một tháng qua, mọi người vẫn luôn bàn tán về việc Tiểu Thiên có mang thai hay không, ai nấy đều muốn biết sự thật thế nào. Hãy để ta giải đáp cho. Không phải nói nam nhân thì tuyệt đối không thể mang thai. Trong y thư có từng ghi chép lại, có một số trường hợp cực kỳ hiếm hoi, nam nhân vẫn có thể mang thai…”

Nói đến đây, Vân Văn Sinh rõ ràng nghe thấy khắp nơi truyền ra những tiếng hít thở dồn dập. Hắn tiếp lời: “Cho nên, chuyện này mọi người không cần bàn luận hay kinh ngạc quá mức, chỉ cần lấy tâm thái bình thường mà đối đãi là được. Hơn nữa, hiện tại Tiểu Thiên quả thật đã mang thai hơn ba tháng, mong mọi người hãy chăm sóc nhiều hơn, đừng tùy tiện quấy rầy. Nếu chẳng may xảy ra điều gì, thì không phải ta, cũng chẳng phải các ngươi có thể gánh vác nổi!”

Sở dĩ Vân Văn Sinh đứng ra nói rõ là bởi hai nguyên do: thứ nhất, bị những lời hỏi han suốt ngày làm phiền đến mức không chịu nổi; thứ hai, nhớ lại chuyện suýt nữa khiến hắn tức đến ói máu!

Chuyện ấy phải kể lại từ hôm qua.

Chiều hôm qua, như thường lệ, Vân Văn Sinh đến bắt mạch cho Lâm Tiểu Thiên, cứ cách vài hôm hắn lại đến kiểm tra, xem thai nhi và cơ thể có gì bất ổn hay không.

“Thế nào, Văn Sinh, Tiểu Thiên và đứa nhỏ đều ổn cả chứ?” mỗi lần Vân Văn Sinh đến bắt mạch, Lôi Hạo Nhiên đều bỏ hết việc sang một bên, ngồi canh một chỗ, đến khi mạch xong là lập tức hỏi.

“Không sao, huynh cứ yên tâm. Tiểu Thiên và đứa nhỏ đều rất khỏe mạnh. Hơn nữa, ta còn bắt được mạch song thai, chúc mừng hai người!”

Nghe tin vui ấy, gương mặt Lôi Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Thiên đồng loạt rạng rỡ, họ sung sướng ôm chầm lấy nhau: “Thật sao? Tốt quá rồi Hạo Nhiên (Tiểu Thiên), chúng ta sẽ có hai đứa con!”

Chợt như nhớ ra điều gì, Lôi Hạo Nhiên lại vội hỏi: “Văn Sinh, song thai… có gây gánh nặng gì cho thân thể Tiểu Thiên không?”

“Yên tâm đi, mang song thai và mang một thai cũng chẳng khác gì nhau, chỉ là sau này bụng sẽ to hơn một chút mà thôi.” nhìn vẻ mặt căng thẳng của Lôi Hạo Nhiên, Vân Văn Sinh không nhịn được bật cười.

Người nghĩa huynh này, đối diện bất kỳ chuyện gì cũng đều giữ vẻ lãnh đạm khó dò, không ai biết trong lòng nghĩ gì. Thế nhưng hễ đụng đến chuyện của Lâm Tiểu Thiên thì lại biến thành một con người khác: dễ căng thẳng, dễ cười, dễ giận… tóm lại chỉ có thể nói một câu, hắn đã thực sự trở thành một con người!

Đặc biệt là từ khi biết Tiểu Thiên mang thai hơn một tháng nay, hắn gần như không rời nửa bước, ngày ngày theo sát, chăm sóc tỉ mỉ. Chuyện gì Tiểu Thiên muốn làm hắn cũng căng thẳng, sợ y mệt mỏi. Ngay cả sách vở, sổ sách cũng không cho động vào, chỉ cho phép ăn với ngủ. Bằng lời của Tiểu Thiên thì chính là “nuôi như heo”. Mãi sau này, nhờ Tiểu Thiên phản đối kịch liệt và hứa hẹn đủ điều, Lôi Hạo Nhiên mới chịu nới lỏng.

Không ngờ chính mình lại mang song thai, nghĩa là không chỉ có một, mà là hai đứa con của cả hai người! Lâm Tiểu Thiên với gương mặt tràn đầy thỏa mãn, khẽ vuốt bụng mình, chỉ mong các con có thể bình an chào đời.

Sau khi nói xong, Vân Văn Sinh nhớ tới những lời đồn đãi khắp bảo suốt hơn một tháng qua, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Đúng rồi, Tiểu Thiên, Hạo Nhiên, hai người đều biết rõ lời đồn trong bảo chứ? Ngày nào họ cũng xoay quanh chuyện này mà bàn tán, càng lúc càng vô căn cứ. Tại sao hai người không ra mặt làm sáng tỏ? Ngày nào cũng có người hỏi ta Tiểu Thiên có thật sự mang thai không, thậm chí còn có kẻ hỏi có phải Tiểu Thiên vốn là nữ cải trang thành nam!”

Nghe vậy, Lâm Tiểu Thiên và Lôi Hạo Nhiên đều bật cười. Lôi Hạo Nhiên mỉm cười nói: “Tất nhiên chúng ta biết. Nhưng ta không nói rõ bởi ta cho rằng đó là chuyện riêng giữa ta và Tiểu Thiên, không cần phải giải thích với ai khác.”

Không cần phải giải thích! Câu trả lời ấy quá hợp với tính cách của Lôi Hạo Nhiên.

Vân Văn Sinh ngẫm nghĩ: thì ra nguyên do chỉ vì cảm thấy… không cần!

“Thế còn Tiểu Thiên thì sao?” hắn thật sự muốn biết hai người sắp làm cha này nghĩ thế nào.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét