Chương 54
Không lâu sau bữa trưa, Vân Văn Sinh cầm theo một quyển sách, đầy hứng khởi chạy vào lầu Cảnh Ân, vừa thấy Lâm Tiểu Thiên và Lôi Hạo Nhiên liền reo lên: “Ta tìm được rồi! Cuối cùng cũng tìm được rồi!”
Thấy dáng vẻ kích động ấy, hai người vẫn chưa hiểu ra sao.
“Trong sách này có ghi chép rằng cũng có trường hợp nam nhân mang thai! Vậy nên, Tiểu Thiên, mạch thai của ngươi là thật, hãy yên tâm, tuyệt đối không phải bệnh tật gì đâu!”
Chết rồi! Mải mê trò chuyện với người yêu, y quên khuấy mất việc Văn Sinh đi tìm y thư.
“Vân huynh…” Lâm Tiểu Thiên vừa định giải thích rằng mình đã biết rõ sự thật, thì Lôi Hạo Nhiên nhanh trí lên tiếng: “Đa tạ Văn Sinh, đệ đã giúp chúng ta quá nhiều rồi, thật chẳng biết lấy gì báo đáp. Vừa nãy Tiểu Thiên còn lo lắng đến mức khóc, sợ rằng mình mắc phải chứng bệnh lạ nữa kìa.”
Hắn không phải không muốn nói thật, nhưng chuyện này quá đỗi kỳ dị, càng ít người biết càng tốt.
“Nói vậy thật xa cách quá! Chúng ta đã bái trời đất kết nghĩa, còn gì xa lạ nữa. Thế này đi, nếu hai người không chê, đợi khi đứa bé chào đời, cho ta làm cha nuôi là được.”
“Được! Một lời không đổi!”
Lâm Tiểu Thiên cũng đồng ý: “Vân đại phu vừa thông minh lại y thuật cao minh, có người như ngài làm cha nuôi cho con chúng ta thì thật tốt biết bao.”
Nghĩ lại, nếu không có hắn, Lôi Hạo Nhiên đâu còn mạng để yêu thương y ngày hôm nay.
Từ hôm đó trở đi, mỗi sáng tỉnh giấc Lâm Tiểu Thiên đều buồn nôn, phải nôn xong mới thấy dễ chịu. Nhưng cả ngày sau đó thì không còn buồn nôn nữa, chỉ hơi dễ buồn ngủ hơn thường lệ.
Chẳng hiểu vì sao, chuyện y mang thai chẳng mấy chốc đã truyền khắp trong bảo. Mọi người đều kinh ngạc, nam nhân cũng có thể mang thai ư?
Ngoại trừ hai người trong cuộc và Vân Văn Sinh, còn lại ai nấy đều bàn tán xôn xao. Có kẻ thậm chí đoán rằng Lâm Tiểu Thiên vốn dĩ là nữ nhân giả trai. Khi Lôi Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Thiên nghe tin ấy, cả hai chỉ mỉm cười không biện bạch. Bởi trong mắt họ, việc này không cần phải giải thích, cứ để đến khi bụng y lớn dần, hoặc khi đứa trẻ ra đời, tất cả nghi ngờ sẽ tự khắc tan biến.
Tin tức rốt cuộc cũng truyền tới tai Lôi lão phu nhân.
“Cái gì?! Ngươi nói tên Lâm Tiểu Thiên kia có thai? Chẳng phải nó là nam nhân sao?” bà kinh ngạc hỏi.
“Bẩm lão phu nhân, nghe bọn hạ nhân ở lầu Cảnh Ân nói rằng những triệu chứng của y giống hệt phụ nữ có thai. Có người còn đoán y vốn là nữ nhân cải trang làm nam, chỉ là che giấu mà thôi.” nha hoàn được phái đi thăm dò bẩm lại.
“Giả nam trang ư? Có khả năng sao?” sau khi đuổi nha hoàn đi, Lôi lão phu nhân tự nhủ: “Nếu thật sự là nữ nhân, ngày ta hạ lệnh phạt roi, sao nó không biện giải? Nếu là nữ nhân, việc gì phải giả trai? Nếu là nữ nhân, chỉ cần mặc y phục nữ giới thì càng có thể quang minh chính đại ở bên Hạo Nhiên, cần chi vòng vo? Vậy rốt cuộc là thế nào? Nếu nó thật là nam nhân, sao có thể mang thai? Ta sống từng này tuổi, chưa từng nghe chuyện nam nhân sinh con. Chẳng lẽ đây là kế hoạch của Hạo Nhiên?”
Bà trằn trọc suy nghĩ, lúc thì ngồi xuống, khi lại đứng lên đi đi lại lại: “Hạo Nhiên muốn ta chấp nhận chuyện của bọn chúng, lại không thể cưỡng ép, nên đành để Lâm Tiểu Thiên giả vờ mang thai, rồi vài tháng sau sẽ giả vờ sinh nở, sau đó bế một đứa bé từ đâu đó về, bắt ta tin rằng đó là cốt nhục của Hạo Nhiên chăng?”
Càng nghĩ bà càng thấy “động thì chẳng bằng tĩnh”. Cứ để yên quan sát, xem rốt cuộc bọn họ toan tính thế nào. Nam nhân làm sao có thể sinh con? Chỉ cần nắm đủ chứng cớ, bà sẽ vạch trần kế hoạch kia, xem bọn họ còn dám lừa mình thế nào! Ý đã quyết, bà khẽ gật đầu, tâm tình liền thoải mái, cuối cùng cũng có thể an nhiên nghỉ ngơi.
Nhưng rồi chợt nghĩ: Không đúng! Ta phải lập tức sắp xếp người theo dõi nhất cử nhất động của bọn chúng mới được! Thế là lão phu nhân bỏ dở ý định nghỉ ngơi, quay sang điều động người âm thầm giám sát “kế hoạch” của Lôi Hạo Nhiên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét