Chương 53
Sau khi Vân Văn Sinh rời đi, Lâm Tiểu Thiên chỉ húp được mấy ngụm cháo trắng rồi liền mất hết vị giác, nằm trên giường đưa hai tay ôm bụng, trong lòng dấy lên một nỗi ngờ vực khó tả.
Chẳng lẽ có con sao thật sao? Y mong là thế, nhưng nếu không phải thì sẽ là bệnh gì? Có khi nào lại là chứng nan y khó chữa? Y lăn qua lăn lại, hết suy nghĩ này đến lo lắng khác, càng nghĩ càng bứt rứt, càng nghĩ càng sợ hãi, càng nghĩ càng bất an.
Hạo Nhiên, ngươi mau về đi! Trong lòng Lâm Tiểu Thiên không ngừng gọi thầm như vậy.
Y chờ, y mong, rốt cuộc Lôi Hạo Nhiên cũng trở về ngay trước bữa cơm trưa.
Vừa bước vào phòng, hắn liền bị một “con bạch tuộc nhỏ” ôm chặt lấy, cúi đầu nhìn thấy người trong lòng thì khẽ sững lại. Từ khi nào Tiểu Thiên trở nên chủ động thế này?
Còn chưa kịp mở miệng, hắn đã nghe thấy người yêu run giọng nói: “Hạo Nhiên, phải làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Lòng ta loạn cả lên… có khi nào là bệnh không?”
Lôi Hạo Nhiên vừa mới trở về, hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, mà Lâm Tiểu Thiên lại nói năng rối bời.
“Tiểu Thiên, rốt cuộc là thế nào? Ta không hiểu ý ngươi.”
Nép vào vòng tay người yêu, sự kiên cường bấy lâu liền tan biến, Lâm Tiểu Thiên rơi nước mắt nức nở: “Hạo Nhiên, sáng nay lúc vừa tỉnh dậy ta thấy buồn nôn, nhưng lại không nôn được, thế là ta nhờ Vân đại phu bắt mạch. Ngươi đoán xem? Huynh ấy bảo ta đã mang thai hơn hai tháng rồi! Nhưng ta là nam nhân, sao có thể mang thai được? Ta sợ lắm… ta sợ không phải mang thai mà là mắc bệnh gì đó! Vân đại phu nói sẽ tìm sách y để xem lại, nhưng ta vẫn bất an quá, hu hu…”
Nghe đến đây, cả người Lôi Hạo Nhiên liền thả lỏng. Thì ra viên “mẫu tử đan” thật sự có hiệu quả! Tiểu Thiên mang thai đồng nghĩa với điều gì? Nghĩa là đã có con, nghĩa là đã có hậu duệ nối dõi cho mẹ hắn mong mỏi, nghĩa là tình yêu của bọn họ từ nay không còn ngăn trở, nghĩa là kết tinh của mối tình này đã được trời cao chứng giám…
“Tiểu Thiên, đừng hoảng hốt, để ta nói cho ngươi biết.” Lôi Hạo Nhiên nâng cằm người yêu, dùng tay áo nhẹ nhàng lau khô những giọt lệ trên má.
“Ngươi không hề mắc bệnh gì cả, ngươi thật sự đã mang thai rồi.”
Lâm Tiểu Thiên trợn tròn mắt nhìn hắn, một hồi lâu mới lắp bắp:“Ha…Hạo Nhiên, sao… sao ngươi… lại… chắc… chắc chắn đến thế?”
Thế là Lôi Hạo Nhiên đem toàn bộ chuyện từ khi hóa thành Đốm Đen cho tới nay kể lại cho y nghe…
“Cho nên ta mới dám khẳng định ngươi đã mang thai. Tiểu Thiên, ngươi có sợ không?”
Nói xong, hắn thoáng lo lắng nhìn người trong lòng, e rằng chuyện kỳ diệu thế này sẽ khiến đối phương khó chấp nhận. Nhưng nhìn thần sắc Tiểu Thiên thì lo lắng ấy hiển nhiên là dư thừa.
“Thảo nào đôi lúc ta thấy ngươi giống Đốm Đen đến thế. Nghe ngươi nói vậy, hóa ra ngay khi còn là Đốm Đen, ngươi đã yêu ta rồi, đúng không?” Lâm Tiểu Thiên tinh nghịch hỏi, trong giọng xen lẫn niềm đắc ý.
Thật ra lúc mới nghe, y cũng vô cùng kinh ngạc. Nếu đổi lại là người khác kể, y nhất định không tin. Nhưng đây lại là lời người yêu tận miệng nói ra, hơn nữa nhớ lại tính tình của Lôi Hạo Nhiên và Đốm Đen, cộng thêm những chuyện đã trải qua, tất cả bỗng trở nên liền lạc, sáng rõ. Kể cả việc hắn đột ngột tỏ tình với y khi trước, vốn dĩ y còn lấy làm lạ, nay đã có lời giải đáp.
Lôi Hạo Nhiên gật đầu thành thật: “Vì vậy ngay khi tỉnh lại, việc đầu tiên ta làm chính là giữ ngươi ở bên cạnh mình.”
“Ha ha!” vừa nghĩ đến chuyện hắn sớm đã yêu mình, Lâm Tiểu Thiên liền ngọt ngào cười rộ lên.
Bỗng dưng nhớ ra điều gì, y liền lớn tiếng: “Vậy thì chẳng phải… trước kia những bí mật ta tâm sự với Đốm Đen, ngươi đều biết hết cả sao?!”
Trước đây y thích nhất là ôm Đốm Đen trong lòng, vừa vuốt ve lông nó vừa thì thầm những nỗi niềm riêng.
“Còn nữa, ngươi còn từng hôn ta nữa chứ!” nghĩ tới cảnh Lôi Hạo Nhiên khi còn là mèo thường dùng lưỡi liếm môi mình, y tức giận giơ nắm tay nện vào hắn: “Đồ mèo háo sắc!”
Nói xong liền quay lưng, giận dỗi không thèm nhìn hắn.
“Tiểu tướng công oan cho ta rồi! Những bí mật ấy đều là do ngươi tự nguyện kể cho ta nghe, đâu phải ta cố tình nghe lén. Thôi nào, đừng giận nữa, cẩn thận động thai. Đừng quên ngươi đang mang thai, thân thể là quan trọng nhất.”
Lôi Hạo Nhiên vỗ về người trong lòng, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
“Ừm.” nhắc đến đứa bé trong bụng, Lâm Tiểu Thiên lại hỏi: “Hạo Nhiên, ngươi thích con trai hay con gái?”
Lôi Hạo Nhiên vòng tay ôm lấy eo y từ phía sau, đặt bàn tay lên phần bụng còn phẳng lì, mỉm cười đáp: “Thật ra trai hay gái ta đều thích cả, chỉ cần là con của chúng ta, ta đều thương.”
Lâm Tiểu Thiên chồng hai tay mình lên bàn tay hắn, quay đầu lại nhìn người yêu, nở nụ cười rạng rỡ: “Ta cũng vậy, ta rất mong ngày con chúng ta chào đời.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét