Chương 52
Thời gian trôi qua, đúng như lời Lôi Hạo Nhiên từng nói, Lôi lão phu nhân dần dần không còn cực lực ngăn cản nữa, tuy chưa từng thân thiết với hai người, nhưng ít nhất đã bắt đầu chấp nhận hiện thực.
Ngày nào Lôi Hạo Nhiên cũng lặng lẽ quan sát bụng của Lâm Tiểu Thiên. Thế nhưng đã hơn hai tháng trôi qua, bụng y vẫn chưa có chút biến hóa nào. Chẳng lẽ hai vị Vô Thường kia lại một lần nữa gây nhầm lẫn?
Nhưng hắn lại chẳng dám hỏi han bất cứ ai, không phải vì ngượng ngùng, mà chỉ lo vô tình để lộ ra ngoài, đến lúc ấy không chỉ Tiểu Thiên mà cả Lôi lão phu nhân cũng sẽ hiểu lầm, khi ấy muốn giải thích cũng khó.
Lâm Tiểu Thiên cũng nhận ra Hạo Nhiên thường xuyên nhìn bụng mình bằng ánh mắt kỳ quặc, hỏi thì hắn lại lấp lửng chẳng nói rõ, thật là khó hiểu.
Đến một buổi sáng nọ, Lôi Hạo Nhiên có việc phải đi sớm, chưa kịp chờ Tiểu Thiên thức dậy. Vừa tỉnh giấc, Tiểu Thiên đột nhiên cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào, vội vàng chạy ra ngoài, nhưng lại chẳng nôn ra được gì, chỉ còn cơn khó chịu cứ quấn lấy.
Y liền bảo Hà Bình đến lầu Cảnh Dược mời Vân Văn Sinh đến khám. Nghĩ bụng, hẳn là tối qua ăn phải thứ gì không sạch sẽ. Bữa sáng mà Hà Bình dọn sẵn, y cũng chẳng đụng đến, nhìn thôi đã thấy muốn nôn.
Sau khi nghe kể lại tình trạng, Vân Văn Sinh liền bắt mạch. Nhưng vừa chạm tay, sắc mặt hắn liền trở nên kỳ lạ, ánh mắt chăm chăm nhìn từ đầu đến chân Tiểu Thiên, khiến hắn bất giác căng thẳng: “Vân đại phu, ta mắc bệnh gì vậy?”
“Chuyện này…” Vân Văn Sinh thoáng do dự, rồi quyết định nói thật: “Tiểu Thiên, mạch của ngươi là… hỉ mạch. Đã hơn hai tháng rồi.”
“Hỉ… hỉ mạch?! Ta có nghe lầm không?” Lâm Tiểu Thiên hoảng hốt, mong rằng chỉ là ảo giác. Nhưng Hà Bình bên cạnh lại xác nhận: “Không, Tiểu Thiên, huynh không nghe lầm, ta cũng nghe rõ Vân đại phu nói vậy.”
“Vân… Vân đại phu, sao có thể? Ta là nam nhân cơ mà!” y giơ cả hai tay ra: “Huynh hãy bắt lại mấy lần nữa đi!”
Ngay cả Vân Văn Sinh cũng ngờ mình lầm, nhưng sau khi đổi tay bắt mạch nhiều lần, kết quả vẫn y như vậy.
Hắn nghiêm giọng: “Tiểu Thiên, ta hành y nhiều năm, chưa từng nhầm lẫn. Dù ta bắt mạch ngươi bao nhiêu lần thì kết quả vẫn là hỉ mạch. Nói cho ta nghe, gần đây ngươi có thường xuyên mệt mỏi, hay buồn ngủ, có khi nhìn đồ ăn quen thuộc lại chẳng thấy ngon miệng, nhưng đôi lúc lại cực kỳ thèm một món nào đó, nhất là đồ chua, có đúng không?”
Ngẫm lại, Lâm Tiểu Thiên gật gù: “Dạo gần đây ta quả thật rất dễ buồn ngủ, đôi khi không muốn ăn gì cả. Nhưng nói ta thích ăn chua thì… hình như không hẳn.”
“Có chứ, Tiểu Thiên, huynh có!” Hà Bình chen vào: “Huynh quên rồi sao? Mấy hôm trước tự dưng thèm nho, sai ta đi mua cho bằng được. Ta ăn thử một quả thì chua đến mức không nuốt nổi, còn huynh lại khen ngon, ăn hết cả một túi rồi còn bảo lần sau nhớ mua đúng chỗ ấy. Trước kia nào thấy huynh thích chua như vậy đâu.”
Nghe thế, Vân Văn Sinh khẽ gật: “Đúng vậy, đây chính là những triệu chứng thường gặp khi mang thai.”
“Nhưng… nhưng ta là nam nhân, sao có thể mang thai?” Lâm Tiểu Thiên hoang mang cực độ. Không phải y không muốn có con của Lôi Hạo Nhiên, ngược lại, đó là niềm tiếc nuối lớn nhất giữa hai người. Nhưng chưa từng nghe chuyện nam nhân sinh con, lỡ đâu chỉ là một căn bệnh nào đó giống mang thai thì sao?
“Ta… cũng chưa từng nghe nói có nam nhân mang thai. Ngươi tạm thời đừng quá lo. Ăn thanh đạm một chút, nghỉ ngơi cho tốt. Ta sẽ lật lại y thư, xem có ghi chép nào về việc này hay không, một khi tìm được, ta sẽ báo cho ngươi ngay.” Vân Văn Sinh trấn an. Thật ra, trong lòng hắn cũng âm thầm mong tin này là thật, như vậy bọn họ có thể đường hoàng ở bên nhau, lão phu nhân cũng chẳng còn lý do nào để phản đối.
“Vậy… làm phiền Vân đại phu rồi.” Lâm Tiểu Thiên gật đầu.
“Khách sáo gì. Ngươi là thê tử của nghĩa huynh ta, tức cũng là tẩu tẩu của ta, cả nhà cả họ, cần gì phải khách khí.”
Nhưng Lâm Tiểu Thiên nghiêm mặt chỉnh lại: “Vân đại phu, huynh hiểu nhầm rồi. Ta mới là người làm tướng công kia.”
Nghe vậy, cả Vân Văn Sinh lẫn Hà Bình đều ngây ra. Nói thế thì… người nằm dưới lại chính là Lôi Hạo Nhiên ư? Vậy nếu mang thai thật, sao lại là Lâm Tiểu Thiên mà không phải Lôi Hạo Nhiên?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét