Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 51

Chương 51

Sau khi làm lành, tình cảm giữa hai người càng thêm ngọt ngào hơn trước. Tin tức này vừa truyền đến tai Lôi lão phu nhân, bà suýt nữa thì tức đến ngã lăn ra, thật đúng là tức chết người ta mà! Hai đứa nó cãi nhau rồi chia tay thì tốt biết mấy, sao lại có thể hòa giải chứ? Sao có thể như vậy được?!

“Lôi bảo chủ!”

Lôi Hạo Nhiên đứng trong một khoảng không gian tối đen, chợt nghe có người gọi sau lưng.

Quay đầu lại, hắn nhận ra ngay: “Thì ra là các ngươi. Tìm ta có việc gì? Đây là đâu? Lẽ nào giờ chết của ta đã đến rồi sao?”

Trong lòng hắn lập tức dấy lên một nỗi hoảng loạn. Không, tuyệt đối không được, hắn vừa mới cùng người mình yêu làm hòa, hai người còn phải sống thêm mấy chục năm nữa mới đúng. Nếu bây giờ thật sự bị dẫn xuống âm phủ, thì dù có náo loạn đến tận điện Diêm Vương, hắn cũng phải giành lại bằng được!

“Hì hì, Lôi bảo chủ, ngài đừng hỏi dồn nhiều thế, chúng ta biết đáp ra sao cho hết đây.” Bạch Vô Thường cười nói.

Hắc Vô Thường thì chậm rãi trả lời: “Chúng ta từng hứa sẽ bồi thường cho ngài, hôm nay chính là để thực hiện lời hứa đó. Đây là mộng cảnh của ngài. Còn nữa, ngài cùng Lâm Tiểu Thiên đều tuổi thọ dài lâu, sau lần gặp này, e rằng phải sáu mươi năm nữa mới có dịp gặp lại.”

Nghe vậy, Lôi Hạo Nhiên thở phào nhẹ nhõm. Hắn khoanh tay trước ngực, hỏi: “Vậy các ngươi định bồi thường cho ta thế nào?”

“Chuyện là thế này: vốn dĩ trong mệnh số, ngài và Lâm Tiểu Thiên đều có con cái. Nhưng bởi sơ suất của chúng ta khiến hai người nên duyên mà kết thành một đôi, hai nam tử bên nhau thì dĩ nhiên không thể sinh con. Vì để bù đắp, chúng ta mang đến cho ngài một viên Mẫu Tử Đan. Cách dùng rất đơn giản, chỉ cần ngài…” Hắc Vô Thường liền tường tận dặn dò phương pháp.

Lôi Hạo Nhiên nhận lấy chiếc hộp gấm, mở ra nhìn: bên trong là một viên đan dược to bằng hai ngón tay, phát ra ánh sáng đỏ hồng. Nhớ lại mấy vụ nhầm lẫn trước kia của bọn họ, hắn vẫn không yên tâm, bèn hỏi: “Thứ này thật sự có hiệu quả chứ?”

“Tất nhiên! Đây là do Thái Thượng Lão Quân tự tay luyện chế, sao có thể giả được!” nghe chàng nghi ngờ, Bạch Vô Thường liền kích động khẳng định.

“Đã có bảo vật quý giá như thế, sao không sớm đem đến cho ta?” Lôi Hạo Nhiên trừng mắt, trong lòng chua xót. Chỉ cần nghĩ đến bao nỗi khổ sở Tiểu Thiên phải chịu vì chuyện người thừa kế, tim hắn lại nhói đau.

“Ngài tưởng dễ dàng lắm sao?” Bạch Vô Thường kêu trời: “Do chúng ta gây ra vụ lộn xộn này, khiến ngài cùng Tiểu Thiên kết duyên. Sau đó chúng ta phải lên thiên đình, cầu xin Nguyệt Lão tháo bỏ tơ hồng vốn đã se cho ngài hai vị cô nương kia, rồi lại đến Thái Thượng Lão Quân để xin đan dược. Ngài có biết không, một ngày trên trời bằng một năm dưới hạ giới đó! Chúng ta phải hao phí biết bao nhân tình mới lo liệu xong. Ngài nói xem, chúng ta có dễ dàng gì chăng?”

“Nghe nói phụ nữ khi sinh con chẳng khác nào đi một vòng quỷ môn quan. Vậy lúc Tiểu Thiên sinh nở chẳng phải rất nguy hiểm sao?” Lôi Hạo Nhiên cau mày, nếu điều đó khiến tính mạng Tiểu Thiên lâm nguy, thì dẫu có con, hắn cũng thà không cần.

“Ngài yên tâm. Mẫu Tử Đan sẽ cải biến thân thể y, đến khi sinh nở tuy có chút đau đớn, nhưng tuyệt đối không nguy hại đến tính mạng. Chúng ta lấy thần cách của mình ra đảm bảo!” Bạch Vô Thường giơ ba ngón tay thề thốt.

“Được rồi, chúng ta phải đi đây. Nhân tiện báo cho ngài một điều: Mẫu Tử Đan sau khi rời khỏi thiên đình, trong vòng mười hai canh giờ phải dùng, nếu không sẽ mất hết hiệu lực.” dứt lời, hai vị Vô Thường liền biến mất không dấu vết.

Bọn họ vừa tan biến, Lôi Hạo Nhiên lập tức tỉnh giấc. Nhìn quanh căn phòng quen thuộc, hắn ngờ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng. Nhưng khi thấy trên tay mình thật sự đang nắm giữ viên đan đỏ rực kia, hắn mới biết ông trời quả nhiên chưa bạc đãi mình.

Khoan đã… họ vừa nói chỉ có hiệu lực trong mười hai canh giờ. Nghĩa là phải ngay bây giờ đánh thức Tiểu Thiên dậy, cùng nhau nỗ lực vì đứa trẻ này ư? Không cần nghĩ nhiều nữa, con cái mới là quan trọng nhất. Chỉ cần có con, sau này mẫu thân cũng chẳng thể can thiệp nữa.

“Tiểu Thiên, mau dậy! Tiểu Thiên…”

“Ưm… Hạo Nhiên, có chuyện gì vậy?”

“Ta phải làm một việc vô cùng quan trọng.” nói rồi, hắn nhanh như chớp cởi sạch y phục cả hai, chỉ trong thoáng chốc đã trần trụi đối diện.

“Cái gì? Đây chính là chuyện quan trọng của ngươi sao?” Lâm Tiểu Thiên trợn to mắt, chưa kịp chất vấn thì đã bật tiếng rên khẽ khi bàn tay kia mơn trớn nơi nhạy cảm phía sau mình…

Lôi Hạo Nhiên y theo phương pháp Hắc Vô Thường dặn dò, trong lúc người yêu đang ngây ngất, lặng lẽ đẩy viên Mẫu Tử Đan vào sâu trong cơ thể y. Rồi hắn ôm chặt lấy đôi chân dài, nâng vòng eo mềm mại lên, dồn sức tiến vào tận cùng…

“A… Hạo Nhiên…” tiếng rên ngọt ngào bật ra từ môi Tiểu Thiên.

Nghe được âm thanh tràn đầy khoái cảm ấy, Lôi Hạo Nhiên càng thêm cuồng nhiệt. Hắn giấu nhẹm chuyện Mẫu Tử Đan, bởi hai vị Vô Thường vốn quá hồ đồ, lỡ đâu lại là trò nhầm lẫn, khi ấy hy vọng càng lớn thì thất vọng càng đau. Hắn định đợi đến khi xác thực trong bụng Tiểu Thiên thật sự có mầm sống, mới nói toàn bộ sự thật.

Để chắc chắn dược hiệu phát huy, Lôi Hạo Nhiên quấn quýt triền miên suốt đêm, mãi đến khi bình minh ló rạng mới chịu buông tha.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét