Chương 50
Ngày lại nối ngày, chiến tranh lạnh vẫn tiếp diễn. Có điều, Lôi Hạo Nhiên đã âm thầm nghe theo lời khuyên của Lâm Tiểu Thiên, không còn uống rượu triền miên nữa.
Ban đêm, Lâm Tiểu Thiên nằm một mình trên giường, ôm chặt chiếc gối của Hạo Nhiên, mơ tưởng như hắn đang ở bên cạnh. Nhưng suy cho cùng, gối chỉ là gối, chẳng thể mang lại hơi ấm, chẳng thể trao sự vỗ về, chẳng thể nói những lời ngọt ngào, càng chẳng thể đem lại nhịp tim an ủi hay vòng tay dịu dàng.
Nỗi nhớ nhung người yêu dày vò trong tim khiến Lâm Tiểu Thiên không thể chịu nổi nữa. Y quyết định phải quấn lấy Lôi Hạo Nhiên, quấn cho đến khi hắn chịu nói ra y sai ở đâu mới thôi.
“Liệt nữ sợ triền lang”, y tin rằng áp dụng vào “liệt nam” thì cũng sẽ thành công.
Đêm đó, Lâm Tiểu Thiên rón rén đứng ngoài thư phòng. Đợi cho ngọn nến bên trong tắt đi một lúc lâu, y mới nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Trong ánh sáng mờ nhạt của trăng, y cẩn thận từng bước tiến lại gần.
Công phu luyện võ khiến thính giác Lôi Hạo Nhiên nhạy bén hơn người. Ngay khi nghe tiếng chân, hắn đã đoán được là ai. Muốn xem Lâm Tiểu Thiên định làm gì, hắn bèn cố tình thổi tắt nến sớm mà nằm xuống giả ngủ. Quả nhiên, đúng như hắn dự đoán.
Thấy hắn quay lưng lại, tưởng rằng đã ngủ say, Lâm Tiểu Thiên lặng lẽ vén chăn, chui vào bên trong, say mê hít lấy hương vị cùng hơi ấm quen thuộc của người yêu. Những ngày lạnh nhạt này khiến y tủi thân vô cùng. Tất cả những gì y làm cũng chỉ vì nghĩ cho cả hai, y không muốn người mình yêu bị mang tiếng “bất hiếu”. Lâm Tiểu Thiên nghiêng người, vòng tay ôm lấy vòng eo rắn chắc, rồi áp mặt vào tấm lưng rộng kia mà bật khóc nức nở…
Tiếng khóc ấy khiến Lôi Hạo Nhiên chao đảo. Ban đầu hắn định bất kể y làm gì cũng sẽ không để ý đến, thế nhưng giờ đây, Lâm Tiểu Thiên chẳng nói chẳng rằng, chỉ ôm hắn khóc thầm. Khóc đến như thế, trừ phi là người đã chết, bằng không sao có thể không nghe thấu? Hắn thở dài, xoay người lại, ôm ngược lấy y vào lòng: “Thôi nào, đừng khóc nữa.”
Nghe được giọng điệu quen thuộc, chẳng còn lạnh nhạt như mấy ngày qua, Lâm Tiểu Thiên càng khóc to hơn, như muốn dốc hết mọi tủi hờn. Vừa khóc vừa lắp bắp: “Hạo Nhiên… xin lỗi… Ta thật sự không biết ta sai ở đâu. Ngươi nói cho ta biết được không? Những ngày qua ngươi chẳng thèm để ý tới ta, lòng ta đau lắm… như sắp nghẹt thở vậy…”
“Ngươi thật sự không biết sai ở đâu sao?”
Lâm Tiểu Thiên không đáp, chỉ khẽ lắc đầu trong vòng tay hắn.
Thôi được rồi… Đừng tiếp tục dày vò y nữa. Dày vò y cũng là dày vò chính mình. Những ngày vừa qua xem như là một hình phạt vậy.
“Ta giận ngươi nói dối. Đêm đó những lời ngươi nói rõ ràng chẳng phải thật lòng, cớ sao lại lừa ta? Những câu nói ấy chẳng những làm ta đau, mà còn làm ngươi đau. Thốt ra những lời như thế, ngươi không thấy khó chịu sao?”
Lâm Tiểu Thiên gật đầu trong vòng tay hắn: “Nhưng Hạo Nhiên, ta không muốn ngươi mang tiếng bất hiếu…”
“Tiểu Thiên, ngươi phải hiểu, nếu thực sự nghe theo lời mẫu thân ta thì sẽ hại cả đời của người con gái ấy. Chẳng lẽ nàng chỉ để sinh con, rồi phải sống cô quạnh cả đời sao? Như vậy không công bằng với ta, với ngươi, cũng chẳng công bằng với nàng. Hơn nữa, ta rất hiểu tính của mẫu thân. Người vốn là điển hình của kiểu “mềm nắn rắn buông”, chỉ cần chúng ta kiên nhẫn giãi bày, để người có thời gian suy nghĩ, chắc chắn rồi người sẽ chấp nhận. Nếu cứ đối cứng thì tất nhiên không thể được. Chẳng lẽ ngươi không nhận ra, từ sau lần ta chống lại, người cũng chẳng còn làm thêm gì nữa hay sao?”
Hắn khẽ vuốt dọc lưng y, chờ cho tiếng nấc trong ngực dần lắng xuống rồi tiếp tục: “Mẫu thân ta ấy, càng nuông chiều càng không được. Nếu lần này ta thuận theo mà thành thân, về sau bà nhất định sẽ dựa vào đứa trẻ ấy để chia cắt chúng ta. Vốn ta đã có sẵn kế hoạch toàn vẹn để giải quyết, ai ngờ chưa kịp nói với ngươi thì đã xảy ra chuyện chiến tranh lạnh rồi.”
Nghe đến đây, Lâm Tiểu Thiên thấy vô cùng hổ thẹn: “Xin lỗi, Hạo Nhiên, ta đã quá tự ý.”
“Ngươi ấy, quá thiếu niềm tin vào phu quân ngươi rồi.” Lôi Hạo Nhiên cốc nhẹ ngón tay vào trán y.
“Ui da!” Lâm Tiểu Thiên xoa chỗ vừa bị gõ, tinh nghịch cười “Ai nói ngươi là phu quân chứ? Ngươi là nương tử mới đúng! Ta mới là tướng công.”
Trong chuyện chăn gối, y vốn ở thế bị áp, nên trong cách xưng hô, y dứt khoát phải làm “người ở trên”.
“Được rồi được rồi, ngươi là tướng công, ta là nương tử, vậy được chưa?” Lôi Hạo Nhiên cười khổ. Chỉ cần trên giường mình là kẻ chiếm thế thượng phong, còn ngoài đời để y gọi thế nào, hắn cũng chẳng để tâm. “
Thế thì, tướng công có thể để ta thay bộ y phục này không?”
Nhìn theo ánh mắt khó xử của hắn, Lâm Tiểu Thiên ngơ ngác, rồi bật cười xấu hổ. Quả thật, nơi trước ngực áo Lôi Hạo Nhiên loang lổ toàn vết nước mắt, nước mũi, thậm chí cả nước dãi của mình, hỗn tạp đến mức chẳng thể nào nhìn nổi.
Lôi Hạo Nhiên cởi áo, nhưng không vội ra ngoài lấy cái khác. Hắn chờ đến lúc y lơ đãng, bất ngờ áp y xuống dưới thân: “Những ngày này tướng công buồn khổ đến vậy, để ta an ủi cho thật tốt.”
“Hạo Nhiên, đây là thư phòng, chúng ta về phòng rồi tiếp tục được không?”
Trời đất, đây là nơi trang nghiêm dành cho sách vở, cho việc học hành, vậy mà hắn lại muốn biến thành chỗ ái ân thân mật? Sau này mỗi lần bước vào, y sẽ ngượng chết mất!
Tất nhiên Lôi Hạo Nhiên chẳng chịu. Từ ngày y bị thương đến nay, rồi lại thêm chiến tranh lạnh, đã hơn một tháng họ chưa từng được gần gũi.
“Đợi ta hầu hạ xong, ta sẽ bế ngươi về phòng. Từ giờ ngươi chỉ cần hưởng thụ thôi.”
Nói rồi, hắn cúi xuống chặn ngang môi y, không để y kịp buông thêm lời làm hỏng hứng. Tiếng rên rỉ dần dần lan ra, đến cả vầng trăng cao cao trên trời cũng e thẹn mà vội nấp vào tầng mây…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét