Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 49

 Chương 49

Nghe thấy tiếng cửa đóng lại, cuối cùng Lâm Tiểu Thiên không nén nổi mà òa khóc trong lặng lẽ.

Xin lỗi, Hạo Nhiên, những lời đó không phải thật lòng, làm tổn thương ngươi là điều ta không bao giờ muốn; nhìn ngươi ở bên cạnh người khác, ấy mới là điều ta đau đớn, điều ta sợ hãi nhất. Nhưng ta lại càng không thể không bận lòng đến suy nghĩ và nguyện vọng của một người mẹ, tất cả những gì lão phu nhân làm đều là vì ngươi mà thôi.

Lôi Hạo Nhiên bước vào thư phòng rồi nằm thẳng lên giường. Nói rằng còn sổ sách chưa xem, ấy chỉ là lời dối để qua mặt Lâm Tiểu Thiên. Thật ra, hắn chỉ thấy hai người cần tạm xa nhau, nếu không hắn e rằng sẽ bị bức bách đến chuyện thành thân. Hắn rất rõ những gì Lâm Tiểu Thiên nói ra hoàn toàn chẳng phải thật lòng, chính vì vậy mà càng khiến hắn phẫn nộ, giận y vì đã dùng những lời giả dối ấy để làm tổn thương cả hắn lẫn chính bản thân mình.

Từ ngày quen biết, rồi yêu nhau cho đến tận bây giờ, giữa hai người chưa từng có bất đồng. Thế nhưng lần này, chiến tranh lạnh đã kéo dài nhiều ngày. Trong Phục Long Bảo, tất cả mọi người đều dè chừng cẩn trọng, ngay cả Vân Văn Sinh hay Trần Ninh cũng chẳng dám nhiều lời trước mặt bọn họ, chỉ sợ vô ý chạm vào mìn mà nổ tung.

Những ngày này đối với Lâm Tiểu Thiên mà nói, chẳng khác nào dài đằng đẵng. Bởi Lôi Hạo Nhiên chưa bao giờ dùng vẻ mặt lạnh lùng đối đãi với y.

Giờ đây, họ mỗi người một phòng, khi trò chuyện cũng chỉ là vài câu chào hỏi nhạt nhẽo. Tất cả đều là do Lâm Tiểu Thiên hỏi, còn Lôi Hạo Nhiên chỉ đáp gọn lỏn: “Ừ”, “Tốt.”

Dù ngồi chung một bàn ăn, lòng lại như cách biệt nghìn trùng, mất hẳn đi sự ăn ý thuở trước. Suốt bữa, Lôi Hạo Nhiên chẳng buồn nhìn y lấy một lần, coi y như kẻ dư thừa, thậm chí chẳng khác nào không tồn tại.

Nhưng bản thân Lôi Hạo Nhiên cũng chẳng khá gì hơn. Khi giày vò Lâm Tiểu Thiên, đồng thời hắn cũng đang tự hành hạ chính mình. Hắn rất muốn ôm chặt lấy người kia, nói ra hết những tâm sự chất chứa, thế nhưng lại không thể, hắn muốn y hiểu rõ mình sai ở đâu.

Đêm nào hắn cũng uống rượu giải sầu trong thư phòng, hy vọng men cay làm tê liệt nỗi đau. Nhưng “rượu vào sầu càng sầu”, rượu chẳng khiến hắn quên đi, trái lại càng làm hắn thêm đau khổ. Đêm nào cũng uống cho đến sáng, rồi lại gượng dậy dùng bữa, sau đó đi tuần tra công việc, chiều về lại vùi đầu vào sổ sách. Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, thân hình Lôi Hạo Nhiên đã gầy sọp đi thấy rõ.

Mỗi sáng, Lâm Tiểu Thiên đều ngửi thấy trên người hắn vương mùi rượu, cũng nhìn ra hắn tiều tụy, hốc hác hơn nhiều. Tất cả đập vào mắt y, đau vào lòng y.

Mà Lôi lão phu nhân, từ khi biết bọn họ lạnh nhạt, ngày ngày chỉ cầu khấn thần linh, mong họ sớm chia lìa.

Sáng hôm ấy, khi đi ngang qua, Lâm Tiểu Thiên lại ngửi thấy mùi rượu thoảng từ người hắn, không nén nổi liền nắm chặt tay van nài: Hạo Nhiên, đừng uống nữa được không? Gần đây ngươi gầy đi nhiều quá. Ta biết ngươi đang giận ta, nhưng cho dù có giận ta thì cũng đừng lấy thân thể mình ra để trút giận mà.

Lôi Hạo Nhiên quay lưng về phía y, nên y chẳng thấy được nét mặt hắn, chỉ nghe giọng lạnh nhạt vang lên: Ngươi biết ta giận điều gì sao?

Ta biết.” Lâm Tiểu Thiên đáp Ngươi giận ta đã nói nếu là ngươi, sẽ đi cưới một nữ tử khác. Ngươi thấy ta quá dễ dàng buông tay, quá dễ dàng thỏa hiệp.

Ấy chỉ là một phần nhỏ thôi, nhưng không phải nguyên nhân chính.” Lôi Hạo Nhiên hất tay y ra, giọng vẫn lạnh như băng Xem ra ngươi còn chưa biết rốt cuộc ta giận điều gì.

Nói xong, hắn bỏ đi thẳng.

Hạo Nhiên…” Lâm Tiểu Thiên với tay định níu lại, nhưng lần này chỉ chụp được vào khoảng không. Y thật sự không biết, hoàn toàn không biết Hạo Nhiên đang giận mình vì chuyện gì. Ai có thể cho y một đáp án đây?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét