Chương 48
Sau chuyện Lâm Tiểu Thiên bị phạt roi, Lôi Hạo Nhiên cũng nhận ra Hà Bình quả thật một lòng trung thành với y, bèn thăng chức cho hắn làm tiểu tư bên cạnh Tiểu Thiên, bổng lộc mỗi tháng tăng gấp đôi. Lại thêm lần hắn liều mình báo tin trước đó, Lôi Hạo Nhiên từng hứa sẽ cho Hà Bình một nguyện vọng, miễn không phải chuyện tội ác tày trời hay quá đáng, hắn sẽ hết sức giúp hắn thực hiện.
Ngoài ra, để tránh bi kịch tái diễn, Lôi Hạo Nhiên lập thêm một quy tắc: bất kỳ ai không làm việc trong lầu Cảnh Ân, nếu chưa được hắn cho phép thì tuyệt đối không được tự tiện bước vào. Lần đầu vi phạm sẽ bị phạt nửa tháng lương, lần thứ hai mất cả tháng, lần thứ ba thì bị đuổi thẳng ra khỏi bảo, vĩnh viễn không dùng lại.
Còn đám người từng vu oan cho Lâm Tiểu Thiên, sau khi bị Lôi Hạo Nhiên nghiêm khắc thẩm vấn, cuối cùng cũng khai ra chính là do Lôi lão phu nhân xúi giục. Lôi Hạo Nhiên liền lập tức đuổi hết, mà với họ, đây đã là trừng phạt nặng nề, bởi chẳng nơi nào có đãi ngộ tốt hơn Phục Long Bảo.
Sau việc ấy, giữa hắn và Lôi lão phu nhân lại xảy ra một trận tranh cãi gay gắt. Lôi Hạo Nhiên đưa thánh chỉ Mạc Dương Thần ban hôn ra cho bà xem, ngay cả Hoàng thượng đã hạ chỉ, bà chẳng lẽ còn dám chống? Nhưng lần này, lão phu nhân lại kiên quyết giữ vững lập trường. Bà thậm chí uy hiếp: nếu bọn họ thật sự dám thành thân, bà sẽ lấy cái chết ra để phản đối.
Trừ khi Lôi Hạo Nhiên chịu cưới một cô gái, sinh ra người thừa kế, bà còn có thể miễn cưỡng mắt nhắm mắt mở. Tất nhiên, Lôi Hạo Nhiên chẳng bao giờ đồng ý. Cả hai mẹ con ai cũng không chịu nhượng bộ, khiến Phục Long Bảo chìm trong bầu không khí lạnh lẽo nặng nề.
Sau khi trở về, Lâm Tiểu Thiên biết rõ Lôi lão phu nhân chưa bao giờ thật lòng chấp nhận mình, từ đó trong lòng y không thể nào thản nhiên như trước, cũng chẳng thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì. Lôi Hạo Nhiên cũng nhận ra y che giấu rất giỏi, nhưng đôi mắt đã tố cáo hết thảy. Dù ngoài mặt vẫn tươi cười như thường, nhưng hắn vừa nhìn đã biết trái tim người yêu đầy ắp nỗi sầu muộn.
Hắn đoán được y đang lo nghĩ chuyện gì, song không vạch trần, bởi nếu y đã muốn giả vờ thì cứ để y giả vờ, đợi đến lúc y tự mình suy nghĩ thông suốt và muốn nói, hắnsẽ an ủi sau.
Từ ngày rời biệt viện của Mạc Dương Thần, cả hai cũng không còn thân mật như trước nữa, có lẽ vì trong lòng đều mang tâm sự riêng.
Đêm đó, hai người nằm trên giường, Lâm Tiểu Thiên mở to mắt nhìn lên trần, bỗng nói: “Hạo Nhiên, ngươi hãy thành thân đi.”
“Thành thân? Ý ngươi là gì?!” Lôi Hạo Nhiên xoay người nhìn thẳng vào mắt y “Nếu là cưới ngươi thì được, còn ngoài ra... đừng hòng.”
“Hạo Nhiên, ta đã suy nghĩ rất lâu rồi... ngươi thành thân đi. Lão phu nhân đã chọn cho ngươi nhiều tiểu thư danh môn, nhất định có người thích hợp. Ta hứa với ngươi, cho dù sau này ngươi có yêu nàng hay không, ta cũng sẽ cùng nàng hầu hạ ngươi.”
Nghe vậy, Lôi Hạo Nhiên tức giận: “Chẳng phải ta đã nói rõ với ngươi từ trước rồi sao? Giờ chính là lúc chúng ta phải đồng lòng, cùng nhau đối mặt, thế mà ngươi lại đứng về phía mẫu thân ta? Ngươi chẳng phải nên ủng hộ ta, cùng ta đối địch sao?”
“Hạo Nhiên... Trước kia ta tưởng rằng tình yêu của chúng ta sẽ được chúc phúc, nhưng ta quá ngây thơ. Lão phu nhân chưa bao giờ chấp nhận ta. Dù chúng ta có thành thân, cũng chẳng nhận được sự chúc phúc nào. Một người thừa kế mang huyết thống của ngươi là tâm nguyện của bà, coi như ta ích kỷ cũng được, nhưng ta không muốn bà mang hận ta cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay. Chỉ cần ngươi cưới vợ, sinh con, trọn vẹn tâm nguyện của một người làm mẹ, thì có gì không tốt? Khi ấy, chúng ta vẫn có thể như bây giờ, vẫn ở bên nhau.”
“Tiểu Thiên, ngươi rõ ràng biết tâm ý của ta, sao còn ép ta? Đổi ngược lại mà nghĩ, nếu ngươi là ta, ngươi có chịu cưới một nữ nhân khác không?”
Câu hỏi ấy khiến cả hai lặng thinh hồi lâu. Không biết qua bao lâu, Lâm Tiểu Thiên mới kiên định đáp: “Có! Nếu như làm vậy có thể khiến lão phu nhân vui lòng và chấp nhận tình yêu của chúng ta, ta sẽ làm!”
Nghe xong câu trả lời ấy, Lôi Hạo Nhiên như phát điên. Hắn không thể nào nằm yên thêm được nữa, liền bật dậy, quay lưng về phía Lâm Tiểu Thiên: “Ta chợt nhớ còn mấy quyển sổ sách chưa xem. Ngươi ngủ trước đi, đừng đợi ta. Lát nữa nếu mệt, ta sẽ nghỉ luôn ở thư phòng.”
Thư phòng vốn có một chiếc giường nhỏ để hắn ngả lưng khi mệt mỏi.
Dứt lời, Lôi Hạo Nhiên chẳng buồn nhìn lại, mặc áo rồi đi thẳng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét