Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 27

Chương 27

Bị nhìn chằm chằm đến mức có chút lúng túng, Lâm Tiểu Thiên đành tìm chủ đề khác để né tránh ánh mắt của Lôi Hạo Nhiên: “Bảo chủ, ngài có khát không? Để tôi rót nước cho ngài.

Nói xong, y liền đứng dậy đi lấy nước.

Thế nhưng, Lôi Hạo Nhiên lại đưa tay kéo y lại: “Không cần, Tiểu Thiên, ngươi đi sắp xếp lại hành lý đi. Từ nay ngươi sẽ ngủ ở phòng bên cạnh, tiện cho việc chăm sóc ta.

Tốt nhất là ngủ ngay bên cạnh ta luôn. Câu này Lôi Hạo Nhiên không nói ra miệng, sợ tiến triển quá nhanh sẽ khiến Lâm Tiểu Thiên phản cảm.

Vâng. Nhưng mà bảo chủ, Tiểu Thiên có một thỉnh cầu.

Nói đi. thật ra, chỉ cần là điều Lâm Tiểu Thiên muốn làm, Lôi Hạo Nhiên đều sẵn lòng đáp ứng, trừ việc rời xa hắn.

Là thế này, trước giờ tôi vẫn làm việc ở chuồng ngựa, Ngự Phong tháng trước đã sinh con, khi ấy chính tôi là người đỡ đẻ. Giờ con ngựa con chỉ mới một tháng tuổi, tôi muốn khi rảnh rỗi có thể đến thăm nó một chút.

Nghe vậy, trong lòng Lôi Hạo Nhiên lập tức nảy ra một ý tưởng để lấy lòng Lâm Tiểu Thiên: “Không thành vấn đề, ngươi thích thì cứ đến xem.

Đa tạ bảo chủ. Lâm Tiểu Thiên vui vẻ nói. Y không ngờ bảo chủ lại là người dễ gần như vậy. Xem ra mọi người vẫn chưa thực sự hiểu rõ con người của bảo chủ nên mới nói ngài là người lạnh lùng.

Nhìn thấy lúm đồng tiền lại hiện lên trên gương mặt vì vui mừng của Lâm Tiểu Thiên, trái tim Lôi Hạo Nhiên cuối cùng cũng được thả lỏng. Hắn thật sự rất sợ cái chết của mình sẽ gây ảnh hưởng lớn đến Lâm Tiểu Thiên, dù gì việc y yêu thương Đốm Đen cũng đã là chuyện ai ai cũng biết.

Hai người cứ trò chuyện không ngừng, bất giác trời đã sẩm tối. Một nhóm nha hoàn được huấn luyện kỹ càng bưng thức ăn vào đặt lên bàn để Lôi Hạo Nhiên dùng bữa. Vì hắn vừa tỉnh dậy, dạ dày vẫn chưa thể tiêu hóa thức ăn khó tiêu, nên nhà bếp đã đặc biệt chuẩn bị một số món ăn dễ tiêu và ngon miệng.

Để Tiểu Thiên hầu hạ là được rồi, các ngươi lui ra đi. À, nhớ đem thêm một bộ chén đũa nữa, sau này đều bày hai bộ.

“Dạ, bảo chủ.

Sau khi nha hoàn bày thêm bộ chén đũa mới, Lôi Hạo Nhiên chỉ vào chỗ ngồi thừa ra nói: "Tiểu Thiên, em ngồi xuống ăn cùng ta."

Gì cơ?! Tôi… tôi ăn cùng bảo chủ sao? Lâm Tiểu Thiên bị dọa đến tròn mắt, dùng ngón trỏ chỉ vào mình ngạc nhiên hỏi. Sao bảo chủ lại để một hạ nhân như mình cùng ngồi ăn? Trước giờ chưa từng nghe nói bảo chủ sẽ ăn chung với hạ nhân mà?

Thì có gì đâu, trước đây ta và ngươi vẫn thường ăn chung mà.Lôi Hạo Nhiên hoàn toàn quên mất mình bây giờ không còn là Đốm Đen nữa.

Trước đây vẫn thường ăn chung?

Bảo chủ, chúng ta từng ăn chung khi nào vậy?”

Đừng hỏi nữa, ăn cơm đi, không thì thức ăn nguội mất.” Lôi Hạo Nhiên liên tục gắp thức ăn cho Lâm Tiểu Thiên.

 Bảo chủ, đủ rồi, đủ rồi!” lạ thật, sao bảo chủ lại biết mình thích ăn món gì vậy? Gắp toàn những món mình thích. Chẳng lẽ thật sự trước đây chúng ta từng ăn chung, chỉ là mình đã quên mất? Thế là Lâm Tiểu Thiên ăn một bữa cơm tràn ngập dấu hỏi trong lòng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét