Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 26

 Chương 26

“Bảo chủ, ta đã đưa Lâm Tiểu Thiên đến rồi.”

“Ừm.” Lôi Hạo Nhiên lạnh nhạt gật đầu, “Lâm Tiểu Thiên, ngươi ở lại đây. Văn Sinh, các ngươi ra ngoài đi.”

Sau khi tất cả đã lui ra, trong phòng chỉ còn lại Lôi Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Thiên. Lôi Hạo Nhiên vẫn ngồi yên trên ghế dài, không nói gì, cũng không có bất kỳ cử động nào. Lâm Tiểu Thiên lặng lẽ ngẩng đầu nhìn hắn, dù đã hôn mê nhiều tháng, bảo chủ vẫn tuấn tú như xưa, vẫn lạnh lùng như xưa. Không biết người định giao cho mình việc gì?

Y nhẹ giọng gọi: “Bảo chủ?”

Tiếng gọi khe khẽ ấy đánh vỡ mạch suy nghĩ của Lôi Hạo Nhiên. Thật ra từ nãy đến giờ, hắn vẫn đang nghĩ cách làm sao để Lâm Tiểu Thiên có thể chấp nhận tình cảm của mình. Tuy rằng thời buổi này nam phong thịnh hành, nhiều người giàu có cũng dưỡng đồng tử, nhưng đó không phải điều hắn muốn.

Điều hắn muốn là Lâm Tiểu Thiên sẽ tình nguyện ở bên hắn, đường hoàng chính chính trở thành bạn đời. Nếu để Tiểu Thiên làm đồng tử, chẳng những là một sự sỉ nhục cho y, mà còn là sự xúc phạm đến tình cảm chân thành giữa hai người…

“Tiểu Thiên.” phá bỏ vẻ lạnh lùng thường ngày, Lôi Hạo Nhiên dịu dàng gọi, “Đừng đứng đó, đến ngồi bên cạnh ta.”

“Dạ, bảo chủ.” Lâm Tiểu Thiên ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh hắn.

Bảo chủ sao lại thân thiện quá vậy, hoàn toàn khác với dáng vẻ lạnh như băng khi có người khác ở đây. So với bây giờ, quả thật như hai con người khác hẳn.

“Tiểu Thiên, Tiểu Thiên…” Lôi Hạo Nhiên gọi mấy tiếng liền mới kéo hồn Lâm Tiểu Thiên về lại thực tại.

“Dạ… Bảo chủ?”

Lôi Hạo Nhiên nhíu mày: Ngươi lơ đãng!”

Hắn không hài lòng chút nào khi ở cạnh mình mà Tiểu Thiên lại dám phân tâm, chẳng lẽ sức hút của mình không còn nữa?

“Bảo chủ, xin lỗi! Là tôi không tập trung.”

“Ngươi đang nghĩ gì vậy?”

Lâm Tiểu Thiên lắc đầu: “Không có gì… chỉ là tôi nghĩ, lúc nãy bảo chủ còn rất lạnh lùng khi có người khác ở đây, sao đột nhiên lại trở nên thân thiện như vậy.”

Nếu là người khác dám nói câu này với Lôi Hạo Nhiên, có lẽ kiếm đã đặt trên cổ từ lâu, nhưng từ miệng Lâm Tiểu Thiên nói ra, lại khiến hậu quả hoàn toàn khác.

Lôi Hạo Nhiên không trực tiếp trả lời, mà nói vòng vo: “Đó là vì… ngươi. Tin rằng Văn Sinh đã nói với ngươi chuyện điều ngươi đến làm tiểu tư thân cận rồi chứ?”

“Vâng, Vân đại phu đã nói với tôi rồi, sau này tôi sẽ phụ trách sinh hoạt thường ngày cho bảo chủ.”

“Ta vẫn thích ngươi chăm sóc ta hơn.

Lời này khiến Lâm Tiểu Thiên có chút kỳ lạ, sao nghe cứ như y đã từng chăm sóc bảo chủ vậy.

“Tiểu Thiên, mắt ngươi sao đỏ như vậy? Nhìn qua thì chắc vì mèo chết mà bị ảnh hưởng không nhỏ.” thật ra Lôi Hạo Nhiên đã sớm đoán được cái chết của Đốm Đen sẽ khiến Tiểu Thiên đau lòng, thấy mắt y đỏ hoe thế kia, chắc là khóc từ sáng đến giờ. Càng nghĩ, hắn lại càng thấy xót xa.

“Bảo chủ không biết đó thôi, Đốm Đen là con mèo rất có linh tính, lại rất hợp với tôi…” nhắc đến Đốm Đen, Lâm Tiểu Thiên như không thể dừng lại, kể hết mọi chuyện về tính cách, dáng vẻ, đặc điểm của nó cho Lôi Hạo Nhiên nghe.

“À… Bảo chủ, xin lỗi, tôi đã nói quá nhiều chuyện không đâu, lãng phí thời gian của ngài.”

“Không sao cả, ngươi cứ nói tiếp cũng được, ta thích nghe ngươi nói chuyện.”

Lâm Tiểu Thiên nhìn chăm chú vào Lôi Hạo Nhiên. Trên gương mặt hắn không hề có chút khó chịu, ngược lại còn chăm chú lắng nghe, ánh mắt ấy không phải ánh nhìn của chủ nhân đối với hạ nhân, mà là ánh nhìn… khiến Lâm Tiểu Thiên không thể gọi tên, giống như ánh mắt của một người đang nhìn tình nhân. Nhưng… có thể như vậy sao?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét