Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 25

 Chương 25

Ánh nắng ban mai chiếu rọi qua khung cửa sổ rộng lớn, nhẹ nhàng đổ xuống thân thể của Lôi Hạo Nhiên đã nằm mê man trên giường suốt mấy tháng qua. Ngón tay hắn khẽ động đậy, rồi từ từ, đôi mắt nhắm nghiền bấy lâu nay cũng chậm rãi hé mở, đôi con ngươi sáng như tinh tú cuối cùng cũng lại rực rỡ ánh sáng của sự sống!

“Nước … Tiểu Thiên …”

Chăm sóc Lôi Hạo Nhiên cả đêm, Vân Văn Sinh đang ngồi nghỉ bên giường bị tiếng gọi yếu ớt này đánh thức.

“Hạo Nhiên!” Vân Văn Sinh mừng rỡ nắm lấy cổ tay hắn, vội vàng bắt mạch, “Thật tốt quá! Cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi!”

“Văn Sinh… là đệ à… ta khát…”

Nghe vậy, Vân Văn Sinh liền chạy ngay đến bàn rót một ly nước, đỡ Lôi Hạo Nhiên ngồi dậy tựa vào người mình, cẩn thận đút hắn uống từng ngụm.

Sau khi uống xong, Lôi Hạo Nhiên đẩy nhẹ chiếc ly ra, giọng nói tràn đầy cảm kích: “Văn Sinh, mấy tháng qua vất vả cho đệ rồi, cảm ơn đệ.”

Những điều Vân Văn Sinh đã làm cho mình, hắn đều ghi nhớ trong lòng.

“Chúng ta là huynh đệ tốt mà, còn nói lời cảm ơn là xem thường ta rồi!” Vân Văn Sinh vừa đùa vừa trách.

Huynh nghỉ ngơi đi, ta đi báo cho mọi người biết ngươi đã tỉnh lại.”

Chẳng mấy chốc, tin Lôi Hạo Nhiên tỉnh lại đã lan truyền khắp toàn bảo, Lôi lão phu nhân nghe tin liền kích động đến mức bất chấp sự từ chối của con trai, tự tay đút cho hắn một bát cháo loãng. Phải biết rằng, với Lôi Hạo Nhiên thì đây là chuyện vô cùng lúng túng, từ khi hiểu chuyện đến giờ hắn chưa từng cần ai đút ăn, vậy mà giờ đây, ở tuổi hai mươi lăm lại để mẫu thân đút từng thìa cháo.

Với hắn, sau khi tỉnh lại thời gian như trôi qua vùn vụt, chỉ chớp mắt đã đến buổi trưa. Do đã nằm mê man trong thời gian dài, cơ thể hắn yếu ớt và thiếu vận động, nên cần một thời gian không ngắn để phục hồi. Dưới sự giúp đỡ của mọi người, hắn được đưa về lại lầu Cảnh Ân.

“Văn Sinh, giờ ta hành động vẫn chưa tiện, ngươi giúp ta tìm một tiểu tư để chăm sóc đi.” Lôi Hạo Nhiên nói, “Trong chuồng ngựa có một người tên là Lâm Tiểu Thiên, trước đây ta từng quan sát y, thấy y làm việc rất cẩn thận, hãy để y đến đây.”

“Được rồi, ta đi gọi y ngay.”

“…Được rồi, Tiểu Thiên, đừng buồn nữa. Mèo chết không thể sống lại, ngươi nên nghĩ thoáng một chút.” A Lương dịu giọng an ủi.

Lâm Tiểu Thiên cúi đầu: “Không phải vậy… là ta quá sơ suất với Đốm Đen, nó ngủ cùng ta, vậy mà lúc nó chết ta lại chẳng hay biết gì cả.”

Ài …” A Lương định nói thêm điều gì đó thì thấy Vân Văn Sinh đang bước đến “Vân đại phu, chào ngài!”

Ai cũng biết Vân Văn Sinh là đại phu của Phục Long Bảo, nhưng địa vị của hắn chỉ sau mỗi Lôi Hạo Nhiên, có thể xem như nhị bảo chủ thực sự. Ngoài Lôi Hạo Nhiên và lão phu nhân ra, trong bảo không ít chuyện đều do hắn quyết định.

Vân Văn Sinh đi đến trước mặt hai người, hỏi: “Ai là Lâm Tiểu Thiên?”

“Vân đại phu, là tôi. Xin hỏi ngài có chuyện gì sao?” Lâm Tiểu Thiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhìn Vân Văn Sinh.

Chỉ cần nhìn vào mắt y cũng đủ biết y vừa khóc rất lâu, nhưng Vân Văn Sinh không phải người thích tò mò chuyện riêng tư của người khác.

“Là thế này, chắc ngươi cũng đã biết chuyện bảo chủ tỉnh lại rồi. Ngài thấy ngươi làm người chu đáo, nên muốn điều ngươi đến làm tiểu tư thân cận. Công việc hiện tại của ngươi đã có người thay thế, bây giờ theo ta đến gặp bảo chủ đi.”

“Dạ.” Lâm Tiểu Thiên cảm thấy có phần kỳ lạ, sao bảo chủ lại đột nhiên điều mình đến bên cạnh?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét