Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 24

Chương 24

Mười mấy ngày, nói dài chẳng dài, nói ngắn chẳng ngắn, kỳ nghỉ của Lâm Tiểu Thiên trôi qua trong sự quây quần của gia đình. Tạm biệt người thân, y vác hành lý, ôm theo Đốm Đen, lên đường trở lại Phục Long Bảo.

Trên đường trở về, khi Lâm Tiểu Thiên và Lôi Hạo Nhiên đều không hề hay biết, có hai bóng người, một đen một trắng xuất hiện phía sau họ. Người mặc đồ đen khẽ huých người bạn đồng hành: “Lão Bạch, nhìn con mèo kia kìa!”

“Mèo?” người gọi là Lão Bạch nhìn theo hướng chỉ tay. “Chỉ là một con mèo trắng đen thôi, có gì đặc biệt?”

“Không phải, ta bảo huynh nhìn linh hồn của nó. Ánh sáng toát ra đó không phải của một sinh vật bình thường.” kẻ áo đen bực mình lườm bạn một cái.

“Linh hồn con người là màu xanh lục, linh hồn động vật là màu xanh lam. Nhưng linh hồn của con mèo kia lại trắng xen lẫn ánh vàng. Ta nhớ rõ lúc học nghề dẫn hồn, đã từng được dạy: linh hồn có ánh vàng đan xen trong màu trắng, chỉ có ở tiên nhân hạ phàm lịch kiếp.”

“Ồ đúng rồi!” Lão Bạch như chợt nhớ ra, “Nhưng sao linh hồn như thế lại nằm trong thân thể một con mèo?”

Không nhịn nổi nữa, kẻ áo đen gõ một cái nhẹ lên đầu Lão Bạch, “Không biết thì càng phải điều tra rõ! Chính vì không rõ chuyện gì đang xảy ra nên chúng ta phải đi theo xem cho kỹ!”

Cứ thế, Lâm Tiểu Thiên ôm Đốm Đen trong lòng, hoàn toàn không biết phía sau có hai bóng người đang lặng lẽ bám theo.

Gần sáng, khi trời còn chưa tỏ, Lôi Hạo Nhiên đang ngủ trong lòng Lâm Tiểu Thiên thì bất chợt nghe tiếng gọi văng vẳng bên tai. Hắn từ từ mở mắt, thấy trước mặt là hai người, một mặc đồ đen, một mặc đồ trắng.

“Các người là ai?” Hắn vừa mở miệng, liền sững người. Bình thường hắn chỉ kêu “meo meo”, sao giờ lại nói chuyện được?

Cúi xuống nhìn, một đôi chân dài hiện ra, hắn không còn là mèo nữa!

“Ta biến lại thành người rồi!” hắn vui mừng reo lên, “Thật sự biến lại rồi!”

“Thực ra bây giờ ngươi vẫn chưa được xem là người, chỉ mới là linh hồn thôi.” người áo trắng nhẹ giọng phá tan niềm vui của hắn.

“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?” bị dội nước lạnh, Lôi Hạo Nhiên lập tức trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày.

Người áo đen áy náy nói: “Xin lỗi Lôi bảo chủ, do sơ suất của chúng tôi, không cẩn thận khiến linh hồn ngài nhập sai xác, thành ra sống mấy tháng trong thân mèo. Hôm nay phát hiện ra sai lầm, chúng tôi lập tức điều tra và đến đây để giúp ngài quay về thân xác ban đầu.”

“Chỉ vậy thôi sao? Các người định coi như vậy là đền bù? Có biết vì mấy người mà trong bảo loạn đến mức nào không? Thời gian là tiền bạc, mỗi ngày ta kiếm được bao nhiêu tiền, có tính được không?” Lôi Hạo Nhiên lạnh lùng nói.

“Lôi bảo chủ, xin ngài đừng vội nổi giận. Dù gì thì lần sơ suất này cũng giúp ngài tìm được người yêu đích thực của đời mình mà.” người áo đen liếc đầy ẩn ý về phía Lâm Tiểu Thiên vẫn đang ngủ say.

Lúc này, Lôi Hạo Nhiên mới nhận ra, hóa ra mình vẫn đang đứng ngay ngoài phòng của Lâm Tiểu Thiên.

“Về chuyện đền bù, sau này chúng tôi nhất định sẽ chuộc lỗi, giờ trước tiên hãy xử lý việc linh hồn nhập sai xác đã.” người áo đen kính cẩn nói.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét