Chương 23
Xế chiều, cả nhà Lâm Tiểu Thiên quây quần bên bàn cơm.
“Tiểu Thiên à, hôm nay Ngọc Tú đến tìm con, hai đứa gặp nhau thế nào?” mẹ Lâm bất chợt hỏi.
“Cũng giống như từ trước đến giờ thôi ạ.” bị mẹ hỏi đột ngột, Lâm Tiểu Thiên thấy hơi kỳ lạ nhưng vẫn thật thà đáp.
“Vậy… con thấy Ngọc Tú là thế nào?” giọng mẹ Lâm mang theo chút dò xét.
Cái gì?! Mẹ vợ đại nhân định cưới vợ cho Tiểu Thiên à? Không được! — Lôi Hạo Nhiên đang ăn thì khựng lại, vội vàng liếc sang Lâm Tiểu Thiên, lo lắng vô cùng.
Tiểu Thiên, vì hạnh phúc tương lai của chúng ta, nhất định đừng đồng ý lời mẹ vợ! Nhất định phải giữ vững lập trường! Nếu sau này ta biến lại thành người, cho dù ngươi có thành thân rồi, ta cũng sẽ giành ngươi về!
Lâm Tiểu Thiên rốt cuộc cũng hiểu, thì ra mẹ đang muốn làm mai cho mình! “Mẹ à, con mới hai mươi hai tuổi, chưa vội lấy vợ đâu. Hơn nữa, con với Ngọc Tú lớn lên cùng nhau, coi nhau như anh em ruột, mẹ đừng tùy tiện tác hợp hai đứa, lỡ làm muội ấy sợ thì không hay đâu.”
“Tiểu thúc, tuy ta là con dâu, có nhiều chuyện không hiểu rõ, nhưng nhìn là biết Ngọc Tú thích thúc rồi. Mỗi lần nhắc đến thúc, muội ấy đều rất vui, giọng nói cũng dịu dàng hẳn, y như hồi ta nhắc đến đại ca của đệ vậy.” nói tới đây, Trân Nương và Lâm Đại Địa nhìn nhau âu yếm, mỉm cười.
“Tiểu Thiên à, con bé Ngọc Tú thật sự rất tốt, lại chăm chỉ, con thì cũng đâu còn nhỏ nữa, đã hai mươi hai tuổi rồi. Hồi đó đại ca con hai mươi là đã cưới vợ rồi. Hơn nữa, con làm việc ở Phục Long Bảo, ai mà không biết chỗ đó phúc lợi tốt, lương lại cao, cả làng này ai có con gái cũng mong được kết thân với nhà mình.”
Mẹ Lâm nói với vẻ tự hào: “Ngọc Tú vừa có phẩm hạnh tốt, lại lớn lên với con, thật sự là người thích hợp nhất!”
“Mẹ ơi!” Lâm Tiểu Thiên bất lực đáp: “Từ trước tới giờ con chỉ xem Ngọc Tú như em gái, thử hỏi làm sao con có thể lấy em gái mình làm vợ được?”
“Tiểu Thiên, mẹ con nói đúng đấy, con cũng đến tuổi nên thành thân rồi.” Lâm Hải – gia chủ nhà họ Lâm lên tiếng.
“Cha, sao ngay cả cha cũng nói vậy...” Lâm Tiểu Thiên không ngờ người cha luôn ủng hộ mọi quyết định của mình, hôm nay cũng khuyên mình cưới vợ.
“Con muốn cưới một người mà con thật lòng yêu thương. Vậy thế này đi, nếu đến năm hai mươi lăm tuổi con vẫn chưa gặp được người đó, con sẽ để cha mẹ sắp xếp hôn sự cho con.”
“Meo ~!” — nói hay lắm, không hổ danh là Tiểu Thiên của ta. Lôi Hạo Nhiên ở bên cạnh không nhịn được mà thầm tán thưởng.
Nghe tiếng mèo kêu đúng lúc, Lâm Tiểu Thiên cười nói: “Mọi người xem, ngay cả Đốm Đen cũng đồng ý với con kìa.”
Thấy Lâm Tiểu Thiên cưng nựng Đốm Đen hết mực, Lâm Đại Địa không nhịn được đùa: “Nhìn đệ thương Đốm Đen như vậy, đại ca thật sự lo sau này đệ sẽ cưới luôn nó mất.”
Ai cũng không ngờ được, lời nói đùa hôm nay của Lâm Đại Địa sau này lại thành sự thật, tuy không còn là mèo nữa, nhưng linh hồn vẫn là một.
“Ha ha!” Lâm Tiểu Thiên bị câu nói của đại ca chọc cười, liền phụ họa: “Đại ca, có khi huynh nói đúng cũng nên, nếu có người nào tính cách giống Đốm Đen, đệ nhất định sẽ lấy người đó!”
Lâm Đại Địa nghe xong, bất giác trợn trắng mắt.
Về việc Lâm Tiểu Thiên chưa muốn thành thân, người nhà cũng không ép buộc thêm. Dù sao là người thân, họ rất hiểu tính cách của y: bình thường dễ tính, hòa nhã, nhưng một khi đã quyết định chuyện gì thì rất khó lay chuyển.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét