Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 29

 Chương 29

Đúng như lời Lôi Hạo Nhiên đã nói, từ sau đó trở đi, mỗi khi hắn phải ra ngoài xã giao hay đi thị sát công việc, dù không dẫn theo Trang Nam hay Trần Ninh, hắn nhất định sẽ mang theo Lâm Tiểu Thiên. Vì vậy, trong toàn bộ Phục Long Bảo, bất kỳ ai có chuyện cần nói với Lâm Tiểu Thiên đều kháo nhau rằng: Bảo chủ có ý định đề bạt y.

Được Lôi Hạo Nhiên coi trọng đến vậy, Lâm Tiểu Thiên cảm thấy vô cùng vui mừng, đây quả thực là một cơ hội khó có được. Thế nhưng, có một chuyện khiến y rất băn khoăn, đó là y thường xuyên cảm thấy có một ánh mắt nóng rực dõi theo mình từ phía sau. Nhưng mỗi khi y quay lại tìm kiếm nguồn gốc ánh mắt ấy thì lại không thấy gì cả, chỉ nhìn thấy gương mặt lạnh lùng, nghiêm túc khi làm việc của Lôi Hạo Nhiên.

Hôm đó, Lôi Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Thiên được mời tới lầu Thúy Ảnh dùng bữa. Trong lúc Lôi Hạo Nhiên lơ là, không để ý, Lâm Tiểu Thiên bị một thương nhân chuốc cho vài chén rượu rồi bất tỉnh. Bất đắc dĩ, Lôi Hạo Nhiên đành phải cho người chuẩn bị xe ngựa, đưa cả hai trở về Phục Long Bảo.

Về tới bảo, Lôi Hạo Nhiên từ chối sự giúp đỡ của người khác, đích thân bế Lâm Tiểu Thiên về phòng, nhẹ nhàng đặt y lên giường. Ban đầu, hắn chỉ định đặt y lên giường rồi rời đi, nhưng lại bị dáng vẻ say rượu của y mê hoặc. Đôi gò má ửng đỏ, đôi môi hé mở vì men say khiến hắn bất giác nhớ đến cái lần còn là con mèo, hắn đã từng liếm qua nơi ấy.

Bị kỷ niệm cùng khung cảnh hiện tại dụ dỗ, cuối cùng Lôi Hạo Nhiên không kìm được, cúi đầu, môi hắn nhẹ nhàng phủ lên môi của Lâm Tiểu Thiên. Trong lòng hắn khẽ thở dài: Cuối cùng cũng có thể một lần nữa nếm lại đôi môi mê người ấy. Cảm nhận được đôi môi mềm mại kia, đầu lưỡi hắn khẽ liếm qua cánh môi. Vì sợ Lâm Tiểu Thiên sẽ tỉnh dậy, hắn không dám tiến sâu hơn, đành tiếc nuối rời khỏi nguồn mật ngọt ấy.

Sau khi Lôi Hạo Nhiên rời khỏi phòng và khép cửa lại, Lâm Tiểu Thiên tưởng chừng đang say ngủ lại mở mắt ra, tay khẽ chạm lên đôi môi vừa bị hôn. Tuy y đã say, nhưng không đến mức mê man bất tỉnh, từ lúc Lôi Hạo Nhiên bế y đặt lên giường thì y đã tỉnh. Khoảnh khắc bị hôn khiến y vô cùng kinh ngạc, nhưng hoàn toàn không thấy phản cảm, ngược lại còn cảm thấy nụ hôn ấy mang đến một thứ cảm xúc gọi là “hạnh phúc”.

Sáng hôm sau, khi nhìn thấy Lâm Tiểu Thiên đang quay lưng sắp xếp kệ sách, Lôi Hạo Nhiên nhận ra hôm nay y rất khác lạ. Dù làm việc gì, ăn sáng hay dùng bữa, y cũng không dám nhìn thẳng vào hắn. Chẳng lẽ… tối qua y không ngủ?

Lôi Hạo Nhiên nhẹ nhàng bước tới phía sau y, lúc Lâm Tiểu Thiên còn chưa hay biết, hai tay đặt lên vai y. Hắn rõ ràng cảm nhận được khi mình chạm vào, cơ thể Lâm Tiểu Thiên lập tức cứng đờ.

 “Tiểu Thiên, tối qua ngươi không hề ngủ.” Lôi Hạo Nhiên khẽ nói vào tai y, đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định. Từ phản ứng cứng đờ, từ vẻ mặt lúng túng của Lâm Tiểu Thiên, hắn có thể chắc chắn rằng phán đoán của mình hoàn toàn đúng.

“Bảo chủ, tôi…”

“Tiểu Thiên, ngươi đừng nói gì cả.” Lôi Hạo Nhiên ngắt lời, hai tay từ vai nhẹ nhàng lướt xuống vòng eo mảnh khảnh của y, siết chặt lấy, để lưng y tựa sát vào lồng ngực mình. Bên tai liền vang lên tiếng hít thở run rẩy như hắn đã dự đoán.

Hắn hỏi: “Tiểu Thiên, ngươi ghét việc bị ta ôm như thế này sao?”

Lâm Tiểu Thiên thành thật lắc đầu. Y chẳng những không ghét, mà còn có chút thích nữa. Nhưng điều này, y không dám nói ra miệng.

“Vậy còn thế này thì sao?” hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má y đã đỏ ửng lên vì xấu hổ.

Lâm Tiểu Thiên lại lắc đầu, nhưng lần này mặt y đỏ hơn cả lúc trước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét