Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 30

Chương 30

Lôi Hạo Nhiên xoay người y lại đối diện mình, một tay nâng cằm y lên: “Tiểu Thiên, ta thật lòng thích ngươi.”

Không để y phản ứng, môi hắn đã áp sát lấy môi y, đầu lưỡi nhanh chóng lách vào khoang miệng, khẽ tách hai hàm răng trắng nhỏ, lúc nhẹ lúc mạnh khiêu khích.

Lâm Tiểu Thiên bị động đáp lại, hai tay ban đầu buông thõng liền vòng lên ôm chặt lấy ngực hắn. Sự nhiệt tình đáp lại của y giống như một liều thuốc tăng lực đối với Lôi Hạo Nhiên.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, đến khi cả hai đều thở không ra hơi, họ mới chậm rãi rời môi nhau.

Lâm Tiểu Thiên mở to mắt, vì cảm xúc mãnh liệt mà đôi mắt to tròn của y ngấn nước nhìn Lôi Hạo Nhiên, từ trong mắt đối phương, họ có thể thấy được tình ý chân thành của nhau.

Lâm Tiểu Thiên mở to đôi mắt long lanh vì xúc động nhìn hắn, trong ánh mắt của cả hai người đều hiện lên tình cảm sâu đậm và chân thành.

“Bảo… bảo chủ, tôi thật sự không hiểu.” Lâm Tiểu Thiên rối rắm nói.

“Không hiểu gì?”

“Không hiểu tại sao ngài lại thích tôi. Về thông minh, tôi không bằng Vân đại phu, võ công thì hoàn toàn không biết gì, nhan sắc cũng rất bình thường, văn không ra gì, võ lại càng tệ, cùng lắm chỉ biết chữa bệnh cho mấy con vật nhỏ thôi. Vậy mà… tại sao ngài lại thích tôi?”

“Tiểu Thiên, ngươi quá coi thường bản thân rồi. Ngươi có cái tốt của ngươi, không cần phải so sánh với ai cả. Trong lòng ta, ngươi là người tuyệt vời nhất. Còn vì sao ta thích ngươi, sau này ta sẽ nói cho ngươi biết.” Lôi Hạo Nhiên nắm lấy hai tay y, lần lượt in hai nụ hôn vào lòng bàn tay của y.

“Bảo chủ, tối qua sau khi ngài hôn tôi, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Khi nghĩ thông suốt, tôi mới nhận ra, thì ra tôi cũng thích ngài.” Lâm Tiểu Thiên nhìn thẳng vào mắt hắn, nghiêm túc nói: “Cho nên… ngài đừng lừa tôi. Nếu không thật lòng thì xin hãy nói rõ bây giờ, nếu để sau này mới nói, tôi sợ tôi sẽ sụp đổ mất.”

“Ngốc quá.” Lôi Hạo Nhiên vỗ nhẹ vào mông y, nhìn như mạnh nhưng thực ra rất dịu dàng.

Ngươi thấy ta giống loại người đùa giỡn với tình cảm sao? Dù bây giờ có nhiều người thích nam phong, nhưng ta chưa từng xem ngươi là như vậy. Huống chi, ngươi còn chưa rõ con người ta sao? Ta thật lòng muốn ngươi trở thành bạn đời duy nhất của ta trong cuộc đời này. Ngươi hẳn cũng cảm nhận được thời gian qua ta đã bồi dưỡng ngươi thế nào, ta muốn ngươi trở thành người có thể đứng bên cạnh ta, hiểu không?”

Lâm Tiểu Thiên gật đầu.

“Vậy ngươi còn nghi ngờ tình cảm ta dành cho ngươi nữa không?”

Nhìn thấy y lắc đầu, Lôi Hạo Nhiên hài lòng: “Ta biết lời nói suông chẳng bằng hành động, từ giờ trở đi ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy sự chân thành của ta. Ta sẽ để ngươi biết, yêu Lôi Hạo Nhiên ta chính là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời ngươi.” Lôi Hạo Nhiên tuyên bố đầy khí thế.

Nghe được lời tuyên bố bá đạo ấy, Lâm Tiểu Thiên bật cười: “Bảo chủ…”

“Tiểu Thiên, chúng ta thân mật thế rồi mà ngươi còn gọi ta là bảo chủ? Khi chỉ có hai ta, gọi tên ta đi, được không?”

“Ha… Hạo… Nhiên…”

“Đúng rồi, gọi vài lần sẽ quen thôi.”

“Hạo Nhiên, ta nói ra rồi ngươi đừng giận nhé.”

Lôi Hạo Nhiên cho phép, Lâm Tiểu Thiên nói: “Có đôi lúc ta thấy ngươi rất giống Đốm Đen mà ta từng nuôi trước đây, ha ha ha…” y bật cười sảng khoái khi nói xong.

Điều lạ là Lôi Hạo Nhiên lại không hề tức giận, chỉ chăm chú nhìn vào nụ cười rạng rỡ của Lâm Tiểu Thiên, như bị mê hoặc: “Tiểu Thiên, ngươi biết không? Có lúc ta thật sự nghi ngờ trong lúm đồng tiền hiện ra khi ngươi cười có giấu rượu hay không, nếu không thì sao mỗi lần thấy ngươi cười ta lại bị nó cuốn hút đến vậy?”

Nghe xong lời hắn, Lâm Tiểu Thiên lại cười càng rạng rỡ hơn. Thì ra, tìm được một người thật lòng yêu mình lại có thể hạnh phúc đến như thế!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét