Chương 3
Lôi lão phu nhân vốn đã đi nghỉ từ sớm, nhưng sau khi nghe quản gia báo cáo, liền vội vã đến phòng Lôi Hạo Nhiên. Sau khi nhìn qua tình trạng mê man vì trúng độc của hắn, để tránh quấy rầy Vân Văn Sinh đang cứu chữa, bà dẫn mọi người rời sang đại sảnh.
“Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Tại sao Hạo Nhiên lại trúng độc? Hạo Minh, con nói đi.”
“Thưa mẹ, là như thế này. Lúc con vừa cởi áo chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên nghe thấy tiếng thét của biểu muội từ lầu Cảnh Ân của đại ca, nên con lập tức khoác áo chạy tới đó. Khi đến nơi, con thấy đại ca đã hộc máu và ngất xỉu trong thư phòng rồi, mà người duy nhất biết rõ tình hình lúc ấy chỉ có thể là biểu muội.”
Lôi Hạo Minh kể hết những gì mình biết kể lại cho Lôi lão phu nhân nghe, cố ý lược bỏ chuyện về con mèo hoang, cho rằng không cần thiết phải nhắc đến.
Nghe xong, ánh mắt Lôi lão phu nhân lập tức chuyển sang Tống Tình.
“Dì… dì ơi, Tình nhi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Gần đây thấy đại biểu ca làm việc vất vả đến khuya, nên sáng nay con đã bảo nhà bếp hầm chút canh bổ, định đưa cho huynh ấy bồi bổ sức khỏe. Khi con mang tới thì mọi thứ vẫn rất bình thường, nhưng không hiểu sao huynh ấy vừa uống xong không lâu thì lại hộc máu… hu hu…”
Nói đến đây, đôi mắt nàng đỏ hoe, từng giọt lệ long lanh lăn dài trên má. Nàng ôm chặt lấy chính mình như muốn tìm chút hơi ấm trong sợ hãi: “Hu hu… dì ơi, Tình nhi thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì. Chén canh ấy là Tình nhi tự tay lấy từ nhà bếp, hoàn toàn không qua tay người nào khác. Tình nhi thực sự không biết… hu hu…”
Tống Tình vốn là một mỹ nhân, nay lại khóc như hoa lê đẫm mưa, yếu ớt khiến người nhìn xót xa, khiến ai nấy cũng không đành lòng ép hỏi thêm.
Lôi Hạo Minh lúc này lại làm ra vẻ không hề thương hương tiếc ngọc, dáng vẻ như nhất định phải truy ra hung thủ, chất vấn gay gắt: “Cô không biết? Cả ngày hôm nay huynh ấy vẫn khỏe mạnh, chỉ sau khi uống chén canh do cô mang tới mới bị trúng độc. Cô dám nói mình không biết? Khai mau! Có phải cô hạ độc đại ca không?!”
“Muội thật sự không biết mà!” Tống Tình như sắp sụp đổ, giọng run rẩy: “Dì ơi, xin người tin Tình nhi… làm sao Tình nhi có thể hại đại biểu ca được, Tình nhi đã… Tình nhi đã có…”
Nói đến đây, hai gò má nàng bất chợt ửng hồng.
“Đã có cái gì?” mọi người trong phòng đều không kìm được thắc mắc hỏi, ngoại trừ Lôi lão phu nhân, Lôi Hạo Minh và Tống Tình là người thân của Lôi Hạo Nhiên, còn lại đều là tâm phúc của hắn, những người giữ vị trí quan trọng chỉ sau ba mẹ con trong bảo.
Tống Tình lau nước mắt, hai tay vuốt nhẹ phần bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, giọng dịu dàng e lệ: “Tình nhi… đã có con của đại biểu ca rồi. Mấy hôm trước cảm thấy cơ thể không khỏe, Tình nhi lén đi khám, đại phu nói đã mang thai được hai tháng.”
Nói đến đây, nàng kích động hét lên với Lôi Hạo Minh: “Xin hỏi, làm sao Tình nhi có thể hạ độc phụ thân đứa con trong bụng mình? Nhị biểu ca, huynh nói đi!”
Lôi lão phu nhân vừa nghe đến chuyện nàng mang thai, giật mình kêu lên: “Tình nhi, con mang thai với Hạo Nhiên ư? Vậy con đừng kích động nữa, mau ngồi xuống.”
Bà lập tức quay sang trách mắng Lôi Hạo Minh: “Sao con có thể nghi ngờ Tình nhi? Con bé là biểu muội của các con, cũng là vị hôn thê đã đính ước với Hạo Nhiên từ nhỏ, ba đứa cùng lớn lên, mà con lại không tin nó, làm nhị biểu ca như vậy là quá đáng lắm!”
“Xin lỗi, Tình nhi. Đại ca gặp chuyện, trong lòng ta rối loạn, không phân biệt đúng sai mà nghi oan cho muội.” Lôi Hạo Minh làm ra vẻ áy náy nói với Tống Tình.
“Nhị biểu ca, không sao đâu. Đại biểu ca bị hại, muội hiểu huynh chỉ lo lắng muốn sớm tìm ra hung thủ.”
Lén quan sát phản ứng của mọi người trong sảnh, Lôi Hạo Minh biết rằng giờ đây không ai còn nghi ngờ gì gã và Tống Tình nữa. Dù sao họ cũng là những người thân thiết nhất của Lôi Hạo Nhiên, vở kịch đêm nay lại được diễn quá đạt, có ai lại đi ngờ vực họ chính là kẻ hạ độc?
Đúng lúc ấy, Vân Văn Sinh sau khi chẩn đoán xong, từ lầu Cảnh Ân đến đại sảnh tại lầu Cảnh Nghênh. Vừa thấy hắn bước vào, mọi người đồng thanh hỏi: “Hạo Nhiên (bảo chủ, đại ca, đại biểu ca) thế nào rồi? Loại độc đó… có giải được không?”
“Ta đã cho huynh ấy uống Ngưng Lộ Đan rồi. Tuy nhiên, huynh ấy trúng phải loại độc Đoạt Pháchnổi tiếng trong giang hồ. Ngay cả Ngưng Lộ Đan của ta cũng chỉ có thể tạm thời áp chế độc tính. Thuốc giải thật sự thì ta có thể điều chế, nhưng cần thời gian để tìm đủ các loại thảo dược cần thiết.”
“May mà bản thân Hạo Nhiên có nội lực thâm hậu, có thể khống chế độc tố trong thời gian ngắn, nếu không thì lúc chúng ta đến nơi, có thần tiên cũng không cứu kịp.”
Vân Văn Sinh nói rõ tình hình. Mọi người không biết rằng hắn chính là đệ tử đắc ý của vị thần y đệ nhất giang hồ Vân Kháng Thiên, bởi vậy mới nắm được phương thuốc giải loại độc chí mạng như Đoạt Phách.
“Miễn là có thể giải thì tốt rồi.” Lôi lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm. Bà rất rõ rằng, chỉ cần Vân Văn Sinh nói có thể cứu được thì nhất định sẽ cứu được, bà tin tưởng tuyệt đối vào y thuật của hắn.
“Lão phu nhân, nhị bảo chủ, biểu tiểu thư, ba người cứ nghỉ ngơi trước đi. Việc tìm thuốc điều chế thuốc giải, ta sẽ giao cho Quang Bình và các huynh đệ khác lo liệu.” Vân Văn Sinh nói.
“Vậy cũng được, các người mau chóng điều chế thuốc giải. Ta về phòng trước đây.” Lôi lão phu nhân ngẩng nhìn vầng trăng sáng treo cao ngoài cửa sổ, thở dài một tiếng.
Hôm nay… còn ai có thể ngủ yên cho được đây?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét