Chương 4
“Quản gia thúc thúc ơi, trễ thế này rồi thúc còn định đi đâu vậy ạ?” một giọng nói vang lên khiến người quản gia đang ôm con mèo hoang đi về phía cửa sau phải dừng bước.
“Ồ, thì ra là Tiểu Thiên à, sao còn chưa đi nghỉ?” quản gia nhìn lại, hóa ra là tiểu tư Lâm Tiểu Thiên đang làm việc trong chuồng ngựa.
“Ngự Phong sắp sinh rồi, cháu không yên tâm nên ghé qua chuồng ngựa xem một chút, giờ đang trên đường về phòng. Mà quản gia thúc thúc, thúc còn chưa nói cho cháu biết là trễ thế này rồi thúc định đi đâu vậy ạ?”
Ngự Phong là một con ngựa cái trong bảo, có thể chạy nghìn dặm mỗi ngày, là một chiến mã hiếm có. Nó đã mang thai được mấy tháng, đứa con sắp chào đời.
“Chẳng qua là định mang con mèo hoang này ra sau cửa vứt đi thôi.” quản gia giơ tay cầm con mèo đang thoi thóp lên.
Vì là ban đêm, lại không có đèn lồng trong tay, chỉ có chút ánh sáng mờ nhạt của trăng chiếu xuống, nên Lâm Tiểu Thiên không nhìn rõ con mèo trong tay quản gia.
Thấy con mèo vẫn còn chút hơi thở, Lâm Tiểu Thiên nói: “Quản gia thúc thúc, con mèo này vẫn chưa chết mà, sao lại phải vứt đi?”
“Không vứt cũng chẳng để làm gì, con mèo này trúng độc rồi, chắc chắn không sống nổi đâu.” nói rồi, quản gia liền kể sơ qua chuyện vừa xảy ra trong thư phòng cho Lâm Tiểu Thiên nghe.
“Bảo chủ trúng độc rồi ạ?!” Lâm Tiểu Thiên kinh ngạc, đôi mắt to tròn, đen trắng rõ ràng trợn to lên.
“Đúng vậy, không biết là ai lại ra tay độc ác như thế. Nhưng mà có Vân đại phu ở đây, chắc sẽ qua được nguy hiểm thôi.”
“Vâng, tuy bình thường bảo chủ hơi lạnh lùng, nhưng thực ra đối xử với mọi người rất rộng lượng, ông trời nhất định sẽ phù hộ ngài ấy mà.” Lâm Tiểu Thiên đưa tay sờ mũi con mèo, rồi ngẩng đầu nói với quản gia: “Quản gia thúc thúc, con thấy con mèo này vẫn còn thở, hay là thúc để con thử xem có cứu được nó không?”
Quản gia nghĩ một lúc, rồi nói: “Tiểu Thiên à, cháu đúng là có tấm lòng nhân hậu. Thôi được, coi như hôm nay con mèo này gặp may mới gặp được cháu, cháu thử xem sao. Dù sao cũng chỉ là một con mèo hoang thôi, nhưng nếu không cứu được thì phải lập tức đem vứt đi đấy nhé.”
“Cháu biết rồi ạ, cảm ơn quản gia thúc thúc, thúc tốt thật đó.” Lâm Tiểu Thiên miệng ngọt như đường, lại hay giúp đỡ người khác, nên trong bảo rất được lòng mọi người, đặc biệt là những bậc trưởng bối đều coi y như nửa đứa con, có gì ngon đều đem cho y một phần, lời y nói không ai nỡ từ chối.
Lâm Tiểu Thiên hai tay đón lấy con mèo: “Cháu đưa con mèo đi xem trước đã, quản gia thúc thúc đi thong thả nhé!”
“Ngự Phong à, sao con vẫn chưa ngủ vậy, con xem Ngự Tuyết và mấy con kia đều ngủ cả rồi.” tất cả ngựa trong chuồng đều do Lâm Tiểu Thiên chăm sóc, với cậu, chúng chẳng khác nào những người bạn thân thiết nhất. Bên cạnh chuồng ngựa có một căn nhà gỗ nhỏ, bên trong để thức ăn và một số đồ linh tinh, cũng là nơi làm việc nho nhỏ của Lâm Tiểu Thiên.
Y ôm con mèo hoang vào phòng, dùng một tấm vải hơi ẩm nhẹ nhàng lau vết máu quanh miệng nó, đưa tay sờ khắp cơ thể, không có vết thương nào, tim vẫn đập bình thường; rồi sờ lên mũi thấy khô khốc; cuối cùng mở mí mắt ra xem, tròng mắt vẫn bình thường, không bị lật trắng.
Nhưng chú quản gia nói nó trúng độc, chẳng qua là chưa chết do chưa uống nhiều. Lâm Tiểu Thiên thầm suy đoán. Y nhớ sư phụ từng dạy: động vật không thể phân biệt thức ăn có độc hay không, nên thường vô tình ăn nhầm. Trong mấy trường hợp như thế, có vài loại thảo dược rất hiệu quả.
Ể! Trong số đó có một loại hình như mình từng thấy ở sau núi! Mấy hôm trước mình có hái một ít mang về… để đâu rồi nhỉ? Vừa nghĩ, y vừa lục tìm. Tìm thấy rồi!
Y cho thảo dược vào một cái chén đá nhỏ, rồi dùng chày đá giã nát, đổ một ít nước vào, lấy que khuấy đều, sau đó đặt một tấm vải sạch lên miệng một chiếc bát khác, đổ hỗn hợp thuốc vào để lọc lấy nước cốt, bỏ bã đi. Sau đó, y dùng ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng mở miệng con mèo ra, rồi dùng thìa nhỏ, cẩn thận đút từng chút một vào miệng nó…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét