Chương 5
Vừa mở mắt ra, đập vào mắt là một cảnh tượng đầy cỏ khô, mái nhà cũ kỹ và một đống đồ đạc chất đống lộn xộn. Mình đang ở đâu thế này? Mọi chuyện xảy ra tối qua như một thước phim ào ào hiện về trong đầu Lôi Hạo Nhiên!
Lôi Hạo Minh, Tống Tình, hai người đúng là đôi cẩu nam nữ! Một người là em ruột, một người là vợ chưa cưới, vậy mà lại cùng nhau đầu độc ta! Lôi Hạo Nhiên tức giận hét to.
“Meo…”
Kỳ lạ là Lôi Hạo Nhiên không nghe được tiếng quát của mình, ngược lại chỉ nghe thấy một tiếng mèo kêu. Có gì đó hơi sai sai, thử lại lần nữa: “Meo…”
“Meo… meo… meo…” Lôi Hạo Nhiên không cam tâm, liên tục thử lại.
Lúc này, Lâm Tiểu Thiên đang cho ngựa ăn nghe thấy tiếng mèo kêu phát ra từ căn nhà gỗ nhỏ, lập tức chạy vào trong, mừng rỡ bế nó lên nói: “Tốt quá rồi, mày không sao nữa rồi!”
Lôi Hạo Nhiên nhìn người khổng lồ trước mắt, thật lợi hại, một người đàn ông cao lớn như mình mà y có thể dễ dàng bế bổng lên. Hiển nhiên là đến giờ, Lôi Hạo Nhiên vẫn chưa nhận ra rằng mình đã biến thành… một con mèo.
“Đồ mèo tham ăn này, sau này ăn gì phải cẩn thận vào nhé, không phải lần nào cũng may mắn thế đâu.” Lâm Tiểu Thiên nhẹ nhàng chọc vào mũi nó.
Mèo tham ăn?! Nghe đến cái danh này, Lôi Hạo Nhiên cúi đầu nhìn, suýt nữa thì ngất đi, mình làm sao lại biến thành một sinh vật bốn chân, toàn thân đầy lông lá thế này?
Chắc chắn là đang mơ, là ác mộng! Lôi Hạo Nhiên giơ một chân lên đưa vào miệng cắn mạnh một cái, đau quá! Là thật! Tại sao lại thành ra thế này chứ?!
“Meo…” Aaaaa! Một tiếng mèo kêu thảm thiết vang lên từ miệng hắn.
Nghe tiếng kêu của nó, Lâm Tiểu Thiên lấy từ trong người ra một chiếc bánh bao, xé nhỏ thành từng miếng rồi đặt trước mặt Lôi Hạo Nhiên: “Chắc là mày đói rồi phải không? Bánh bao này là sáng nay ta cố ý giữ lại cho mày đó. Sau này để ta nuôi mày nhé. Tuy ta chỉ là một tiểu tư bình thường, chẳng có tiền bạc gì, nhưng đồ ăn trong Phục Long Bảo rất ngon, ta sẽ dành cho mày chút cơm thừa mỗi bữa, như vậy mày sẽ không lo bị trúng độc nữa.”
Nghe đến đây, Lôi Hạo Nhiên mới biết mình vẫn còn ở trong Phục Long Bảo. Đây rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh đây? Lôi Hạo Nhiên chỉ biết câm lặng ngửa mặt than trời.
“Meo…” đặt đồ ăn xuống đất bẩn thế kia, làm sao mà ăn cho nổi! Lôi Hạo Nhiên chẳng thèm liếc mắt nhìn đống vụn bánh bao, xoay đầu đi tỏ ý khinh thường.
“Chẳng lẽ mày không đói? Thôi thì ta cứ để đây, khi nào đói thì ăn nhé.” Lâm Tiểu Thiên vừa xoa đầu mèo vừa nói, “Từ nay về sau để ta chăm sóc mày vậy, cho nên đừng có mà ăn bậy nữa đấy, lần sau không chắc đã gặp may như lần này đâu. Mày tưởng mèo có chín cái mạng thật à? Phải biết quý trọng bản thân. À, mày chưa có tên nhỉ, để ta đặt cho mày cái tên mới đã.”
Lông của con mèo này phần lớn là màu trắng, còn lại là vài đốm đen không theo quy luật.
“Gọi mày là Đốm Đen có được không? Ta thấy rất hợp với mày đấy. Từ giờ trở đi ta là chủ nhân của mày rồi, mày phải ngoan ngoãn nghe lời ta, không được…”
“Meo… meo…” làm chủ của ta, Lôi Hạo Nhiên này á? Y đang nằm mơ đấy à?! Lôi Hạo Nhiên bất lực nhìn người đang nắm hai… chân trước của mình, đúng là lắm lời không chịu nổi. Đến giờ hắn mới nhìn rõ bộ dạng của người này, chỉ cần hai từ là đủ để hình dung: bình thường.
Dung mạo bình thường, vóc dáng bình thường, thân phận cũng bình thường nốt. Ngoài đôi mắt to đẹp và hai cái lúm đồng tiền nhỏ hiện ra mỗi khi cười, Lôi Hạo Nhiên thực sự không tìm ra được ưu điểm nào đáng kể. Một người thật quá đỗi bình thường.
“Được rồi, ta phải đi làm việc đây, mày tự tìm chỗ chơi đi nhé. Nhưng phải cẩn thận đấy, chuồng ngựa có nhiều ngựa, so với mày thì chúng là những con vật khổng lồ, chỉ cần một bước chân thôi cũng có thể giẫm chết mày đấy.”
Ngay lúc Lôi Hạo Nhiên sắp ngất xỉu vì nghe lải nhải quá lâu, cuối cùng Lâm Tiểu Thiên cũng chịu nói xong.
“Meo…” ngươi đi mau đi, ta nghe muốn ngất rồi, chưa từng thấy ai nói nhiều như ngươi luôn ấy!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét