Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 6

Chương 6

Sau khi Lâm Tiểu Thiên rời khỏi, Lôi Hạo Nhiên nằm rạp trên mặt đất, lặng lẽ nhìn chằm chằm đống vụn bánh bao trước mắt.

Không ngờ đường đường là bảo chủ của Phục Long Bảo như ta, hôm nay lại rơi vào cảnh phải nhờ một tiểu tư làm việc ở chuồng ngựa nuôi sống. Chẳng lẽ ta đã phạm phải sai lầm gì to lớn đến nỗi bị hai người thân nhất phản bội, bị đầu độc, bị ông trời trừng phạt đến mức biến thành một con mèo? Nếu là biến thành những con vật hung dữ như hổ hay sư tử thì thôi đi, đằng này lại thành một con mèo chỉ đủ sức dọa mấy con chuột nhắt.

Lôi Hạo Nhiên chán nản trở mình, nằm nghiêng ra một bên. Bỗng nhiên, hắn nghe thấy bên ngoài có tiếng người trò chuyện. Cửa sổ căn nhà gỗ nhỏ đối diện thẳng với chuồng ngựa nơi Lâm Tiểu Thiên làm việc, hắn liền nhảy lên bậu cửa sổ xem ai đến. Nhìn thấy người vừa đến, hắn bỗng khựng lại, không ai khác chính là hai cánh tay đắc lực của hắn: Trần Ninh và Trương Kiến Đào. Hắn lập tức dựng tai lên, tập trung nghe rõ từng lời trong cuộc trò chuyện giữa họ và Lâm Tiểu Thiên.

“Đúng vậy, tối qua bảo chủ trúng phải Đoạt Phách, một loại kịch độc nổi tiếng trong giang hồ. Tuy Văn Sinh đã nắm được phương thuốc giải, nhưng các vị thuốc cần thiết lại rất khó tìm, chúng ta phải tranh thủ từng chút thời gian. Tiểu Thiên, không nói nhiều với ngươi nữa, bọn ta phải lên đường rồi.” Trương Kiến Đào nói. Họ thường ra vào chuồng ngựa nên có mối quan hệ không tệ với Lâm Tiểu Thiên, người nổi tiếng hòa nhã và dễ gần trong bảo.

Lâm Tiểu Thiên nhanh chóng dắt ngựa ra cho họ.

“Tiểu Thiên, ngươi làm việc giỏi thật, xem ngươi chăm sóc Tiểu Đông và Tiểu Hạ tốt thế nào kìa.” hai cái tên này là do Trần Ninh đặt.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve thân hình khỏe mạnh của Tiểu Hạ, nhanh nhẹn xoay người lên ngựa, rồi nói: “Tiểu Thiên, con mèo kia là của ngươi à? Trông đẹp quá, ngươi nuôi nó từ khi nào vậy?”

Hắn vừa hỏi vừa nhìn thấy Lôi Hạo Nhiên đang ngồi chễm chệ trên bậu cửa sổ chăm chú quan sát họ. Nhưng cả hắn lẫn Trương Kiến Đào đều không nhận ra đây chính là con mèo hoang đã uống phải bát canh tẩm độc đêm qua, thứ nhất là vì tối qua họ chỉ lo cứu chữa cho bảo chủ, thứ hai là chẳng ai ngờ một con mèo trúng Đoạt Phách lại có thể sống sót.

“Đúng rồi, tiểu nhân thấy nó tội nghiệp quá nên mang về nuôi.”

“Meo!” — tội nghiệp?

“Đáng yêu thật đấy, cứ như nó hiểu được chúng ta đang nói gì vậy. Thôi, bọn ta phải đi rồi, về sẽ nói chuyện tiếp nhé.”

“Tạm biệt!

Sau khi họ đi, Lôi Hạo Nhiên nhảy xuống đất, trở lại chỗ cũ. Xem ra Văn Sinh không phụ lòng tin của ta, nhưng cho dù Văn Sinh có giải được độc thì cũng có ích gì?

Linh hồn của ta có thể quay lại thân xác hay không vẫn là dấu hỏi lớn. Mà làm sao để quay lại, ta cũng không biết; hay là, sau khi giải độc xong, linh hồn ta sẽ vô thức trở về thân xác cũ? Nhưng mà…

Lâm Tiểu Thiên sau khi cho ngựa ăn xong liền quay lại nhà gỗ, thứ đập vào mắt cậu là cảnh Đốm Đen lúc thì mở to đôi mắt tràn đầy sinh khí, lúc lại cụp tai, ánh mắt trống rỗng…

Nhìn thấy biểu cảm thay đổi liên tục cực kỳ đáng yêu của nó, Lâm Tiểu Thiên không nhịn được, liền đưa tay nhấc bổng nó lên từ hai bên nách, cười lớn nói: “Trời ơi, Đốm Đen, mày đáng yêu quá đi mất! Chưa từng thấy con mèo nào như mày, thật sự quá đáng yêu rồi!”

“Meo, meo!” — đáng yêu? Ta là đàn ông đó! Ngươi dùng hai chữ “đáng yêu” để gọi ta, đúng là sỉ nhục! Lôi Hạo Nhiên tức tối gào lên, nhưng đáng tiếc hắn đã quên rằng mình giờ là một con mèo, dù có kêu to đến mấy thì Lâm Tiểu Thiên cũng chẳng thể hiểu được.

Lâm Tiểu Thiên suýt chút nữa thì hôn nó một cái, lý do duy nhất khiến y dừng lại là vì… Đốm Đen quá dơ, lông trắng nguyên bản giờ đã ngả sang màu xám xịt.

Y nhìn ra ngoài cửa sổ ước lượng thời gian rồi nói: “Còn chưa đến giờ ăn trưa, để ta tắm cho mày trước vậy.”

Một mình chăm sóc hơn mười con ngựa trong chuồng, với người khác có thể là cực hình, nhưng đối với Lâm Tiểu Thiên từ nhỏ đã rất yêu động vật thì đó lại là niềm vui. Chính vì vậy, công việc của y lúc nào cũng được làm cẩn thận, nhanh chóng và đầy tâm huyết.

Nghe y nói thế, Lôi Hạo Nhiên cúi xuống nhìn bộ lông trên người mình, quả thật rất bẩn.

“Meo, meo!” — có trách nhiệm! Đợi ta trở lại thân xác, nhất định sẽ trọng thưởng ngươi. Lôi Hạo Nhiên hoàn toàn không nhận ra rằng từ khi biến thành mèo, hắn đã nói nhiều hơn trước rất nhiều. 

“Không thích tắm à? Không được đâu nhé, nhìn mấy con ngựa trong chuồng mà xem, ngày nào cũng được tắm, lông bóng mượt sạch sẽ biết bao!” 

Rõ ràng là Lâm Tiểu Thiên đã hiểu nhầm tiếng kêu của hắn, cứ tưởng hắn không chịu tắm. Dù sao, trong ấn tượng của con người, mèo vốn là loài sợ nước, chúng chỉ biết dùng lưỡi liếm sạch từng chỗ bẩn trên cơ thể mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét