Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 32

 Chương 32

Lúc nào cũng lạnh lùng như núi băng, vậy mà hôm nay vị bảo chủ lại phấn khởi kéo Lâm Tiểu Thiên chạy băng băng trong bảo? Chẳng lẽ là kẻ giả mạo?!

Trên đường đi, mặc kệ xung quanh những ánh mắt ngỡ ngàng, Lôi Hạo Nhiên chỉ nghĩ tới một điều, sau khi công khai tình cảm, hắn và Lâm Tiểu Thiên có thể đường đường chính chính bên nhau. Vì tình yêu này, hắn nhất định phải nói rõ với mẫu thân.

Lâm Tiểu Thiên nhìn những người xung quanh, họ đều ngơ ngác dõi theo mình và Lôi Hạo Nhiên. Trời ơi! Mọi người đều bị dọa sợ rồi, nhìn những cây chổi, giẻ lau, và các công cụ làm việc rơi hết cả xuống đất mà không ai nhặt lên. Nhưng mà… nếu không phải là người trong cuộc, y chắc cũng sẽ như họ thôi. Nếu họ biết mình và Hạo Nhiên yêu nhau, liệu có ngất luôn tại chỗ không?

Lôi Hạo Nhiên kéo Lâm Tiểu Thiên đến trước mặt lão phu nhân, nói với các nha hoàn xung quanh: “Tất cả ra ngoài đi, ta có chuyện muốn nói với mẫu thân.”

“Dạ, bảo chủ.”

Khi mọi người đã lui hết, lão phu nhân nhìn hai bàn tay đang nắm chặt nhau, cau mày hỏi: “Hạo Nhiên, con… con đang làm gì vậy? Chủ tớ các con thân thiết đến mức nắm tay đi lại sao?”

“Mẫu thân, con xin nói thật, những bức tranh hôm nay người sai Tiểu Thiên mang về, con sẽ không xem. Vì phần đời còn lại của con sẽ chỉ có Tiểu Thiên bên cạnh. Y là người bạn đời duy nhất của con đời này kiếp này!” Lôi Hạo Nhiên nói ra những lời khiến lão phu nhân chấn động đến tột độ.

“Cái… cái gì?!” lão phu nhân trừng mắt, kinh hãi hỏi: “Hạo Nhiên, mẹ không nghe nhầm chứ? Là với Tiểu Thiên? Chính là tên Lâm Tiểu Thiên bên cạnh con đó sao?!”

“Vâng, thưa mẹ.”

“Lão phu nhân.” Lâm Tiểu Thiên quỳ sụp xuống, dập đầu nói: “Con thật lòng yêu Hạo… yêu bảo chủ. Xin người hãy tác thành cho chúng con.”

“Không được!” lão phu nhân nổi giận đập mạnh lên bàn: “Hạo Nhiên, con là bảo chủ của Phục Long Bảo, truyền thừa hương hỏa là trách nhiệm của con. Giờ con lại muốn sống suốt đời với một nam tử? Con định ăn nói thế nào với cha con, với tổ tiên nhà họ Lôi?”

“Mẹ! Chẳng lẽ con tồn tại chỉ vì Phục Long Bảo sao? Vì bảo, con đã trở mặt với chính ruột thịt mình. Chẳng lẽ bây giờ con còn không thể chọn người bạn đời của mình nữa?”

“Không phải như vậy, Hạo Nhiên.” từ khi con mình biết hiểu chuyện đến nay, bà chưa từng thấy hắn thể hiện cảm xúc ngoài sự lạnh lùng, xem ra hắn thật sự yêu rất sâu.

“Nếu Lâm Tiểu Thiên là nữ nhi, mẹ nhất định sẽ vô cùng ủng hộ. Nhưng nó là nam tử, mà Phục Long Bảo thì cần người kế thừa. Hơn nữa, một bảo chủ như con lại sống với nam tử, người ngoài nghe được còn không cười chết à?”

“Mẹ, người kế thừa con có thể bồi dưỡng. Nhà ta nhiều thân thích như vậy, nhận nuôi một đứa trẻ dễ như trở bàn tay. Dù Hạo Minh có lỗi với con, nhưng con của họ thì không, con có thể chọn một đứa để đào tạo thành bảo chủ đời sau. Con và Tiểu Thiên bên nhau, ai cười mặc kệ, đây là cuộc đời của con, con không sống vì ánh nhìn của người khác.”

“Chuyện này…” lão phu nhân hiểu rõ tính con mình, đành tạm thời đồng ý, để sau tính tiếp.

“Thôi được, lời con nói cũng có lý. Nếu hai đứa thật lòng yêu nhau, ta cũng chỉ còn biết chúc phúc cho các con.”

“Cảm ơn mẹ (lão phu nhân)!” niềm vui đến quá bất ngờ khiến người tinh ý như Lôi Hạo Nhiên cũng không phát hiện được ánh mắt lạnh lùng lóe lên trong mắt mẹ mình.

Lão phu nhân ‘thân thiết’ nói: “Tiểu Thiên à, con đừng gọi ta là lão phu nhân nữa. Con với Hạo Nhiên đã như vậy rồi, cứ gọi ta là mẹ đi.”

“Dạ, mẹ…” Lâm Tiểu Thiên mừng đến rưng rưng. Y cứ nghĩ sẽ phải cố gắng lắm mới có thể thuyết phục được bà, không ngờ bà lại cởi mở đến vậy.

Hai người tình ý ngập tràn, tất cả yêu thương, đều không cần lời nói để diễn tả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét