Chương 33
Sau sự kiện bất thường của Lôi Hạo Nhiên ngày hôm trước, sáng hôm sau, chuyện hắn và Lâm Tiểu Thiên ở bên nhau đã nhanh chóng lan truyền khắp toàn bộ Phục Long Bảo.
Những người vốn không quen biết Lâm Tiểu Thiên đều nhao nhao tìm tới xem rốt cuộc là nhân vật thế nào mà có thể khiến bảo chủ đem lòng yêu thương. Còn những ai quen thuộc với Lâm Tiểu Thiên thì lại âm thầm khuyên nhủ, rằng y đừng ở bên Lôi Hạo Nhiên nữa, họ tin mối tình này sẽ chẳng dài lâu; thậm chí có kẻ còn ác ý cho rằng Lôi Hạo Nhiên chỉ coi Lâm Tiểu Thiên như một thiếu niên để đùa bỡn mà thôi.
Tất cả mọi người đều không mấy tin tưởng vào mối tình của họ. Cho dù Lôi lão phu nhân đã gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng mọi người vẫn dấy lên hoài nghi: vì sao bà lại chấp thuận chuyện này? Ngay cả những bằng hữu thân cận nhất bên cạnh Lôi Hạo Nhiên như Trang Nam, Vân Văn Sinh cũng chẳng thể hiểu được vì sao hắn lại nhìn trúng một kẻ bình thường như Lâm Tiểu Thiên.
Quả thật, như lời Lâm Tiểu Thiên từng nói, y bình thường đến mức nếu bước ra phố, trong mười người thì có đến chín người giống y đúc. Huống hồ, tình yêu giữa hai nam nhân vốn đã rất mong manh, thiên hạ nào dễ chấp nhận. Nhưng vì biết rõ tính khí Lôi Hạo Nhiên, chẳng ai dám trực tiếp hỏi hắn, thế nên người ta chỉ dám lén tìm đến dò hỏi Lâm Tiểu Thiên.
Mà bất kể ai hỏi hay khuyên, Lâm Tiểu Thiên luôn chỉ mỉm cười đáp: “Ta và Hạo Nhiên yêu nhau, chỉ là trùng hợp cả hai đều là nam nhân mà thôi. Chúng ta đã sống cùng nhau, mong mọi người chúc phúc, đừng lo lắng, Hạo Nhiên đối với ta là thật lòng. Chúng ta đã hẹn thề trọn đời rồi.”
Đêm hôm ấy, như thường lệ, sau khi xong xuôi công việc và tắm rửa, cả hai cùng nằm xuống giường. Nhưng ngay khi Lâm Tiểu Thiên vừa định nhắm mắt, đã bị Lôi Hạo Nhiên bất ngờ hôn lên môi. Nụ hôn ấy khác hẳn trước kia, vừa mãnh liệt lại vừa đầy khiêu khích.
“Tiểu Thiên, cho ta được không?” Lôi Hạo Nhiên thì thầm bên khóe môi y, hai bàn tay không ngừng vuốt ve khắp cơ thể, nhân lúc y sơ ý đã khẽ kéo lỏng đai lưng, khiến cổ áo mở rộng.
“... Hạo Nhiên, ta...” Lâm Tiểu Thiên không phải là không muốn đi xa hơn cùng người mình yêu, nhưng cứ đến giây phút này trong lòng y lại dấy lên nỗi sợ. Có lẽ vì tự ti, bởi bên mình là một người đàn ông hoàn mỹ cả về dung mạo lẫn vóc dáng, còn bản thân y lại tầm thường, bình thường đến chẳng có gì đáng nhớ. Y sợ, khi phơi bày tất thảy trước mặt người yêu, sẽ không được như người ấy kỳ vọng, sẽ làm tình yêu giữa hai người rạn vỡ.
Nhưng kỳ thực, lo lắng ấy chỉ là dư thừa. Nếu Lôi Hạo Nhiên chỉ cần thứ tình yêu nông cạn đến vậy, thì hắn đâu còn là Lôi Hạo Nhiên. Hơn nữa, từ ngày còn là “mèo nhỏ”, nhận ra bản thân đã bị Lâm Tiểu Thiên hấp dẫn, chẳng biết bao nhiêu lần hắn đã lén nấp ngoài cửa sổ nhìn trộm mỗi khi Lâm Tiểu Thiên tắm rửa, có mấy bận thậm chí còn chảy cả máu mũi.
“Tiểu Thiên, rốt cuộc ngươi sợ điều gì?” Lôi Hạo Nhiên dịu dàng hỏi. Bao lâu ở cạnh nhau, từng nét mặt cử chỉ của Lâm Tiểu Thiên, hắn sao lại chẳng nhìn thấu.
Đôi mắt đen láy to tròn của Lâm Tiểu Thiên ngước nhìn hắn, chân thành thốt ra: “Ta... ta sợ... sợ ta không được như ngươi tưởng...”
Nghe xong, Lôi Hạo Nhiên suýt nữa ngất đi tại chỗ. Bao lần hắn cầu ái đều thất bại, hóa ra chỉ vì lý do này?! Hắn bật cười khổ, rồi lấy trán mình khẽ cụng vào trán người kia.
“Á!” chẳng mạnh mẽ gì, nhưng đủ để Lâm Tiểu Thiên hiểu trong đó ẩn chứa sự trách phạt dịu dàng.
“Ngốc quá đi! Ngươi đã tự coi rẻ mình, cũng đồng thời coi nhẹ tình cảm ta dành cho ngươi rồi đó, Tiểu Thiên.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét