Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 34

Chương 34

Nhìn thấy ánh mắt chân thành của người yêu, Lâm Tiểu Thiên khẽ ngẫm lại, quả thật, y đã đánh giá thấp Lôi Hạo Nhiên, cũng xem thường mối tình của hai người. “Xin lỗi, Hạo Nhiên... là ta đã nghĩ quá nhiều.”

“Biết mình nghĩ nhiều thì tốt. Vậy giờ, ngươi đã không còn vướng bận, chẳng còn lý do nào để từ chối ta nữa rồi, đúng không?” Lôi Hạo Nhiên nhếch môi cười, nét cười mang chút tà mị khiến kẻ đối diện ngẩn ngơ.

Từ trước đến nay chưa từng thấy người yêu mang vẻ tà mị như vậy, Lâm Tiểu Thiên đã sớm bị hớp hồn. Đến khi lấy lại thần trí, áo trên người y đã bị cởi bỏ, chỉ còn chiếc quần vương vất nơi thân thể, một cử động khẽ thôi cũng có thể rơi xuống.

“A...” khi làn môi Lôi Hạo Nhiên men dần từ cổ xuống bờ vai thon đẹp, trong cổ họng Lâm Tiểu Thiên bật ra những tiếng rên khe khẽ.

Với chuyện hoan ái, Lôi Hạo Nhiên vốn chẳng quá ham mê, nhưng cũng chẳng xa lạ. Là nam nhân, có khi hắn cần giải tỏa, hơn nữa trong lúc giao thiệp làm ăn không ít lần phải ra vào chốn phong nguyệt, thế nên kinh nghiệm không phải không có.

Chỉ là, cùng một nam nhân thì đây vẫn là lần đầu tiên. Hắn chỉ biết nơi đó vốn không phải để ra vào, nếu sơ suất sẽ khiến đối phương đau đớn, thế nên hắn cố công dò tìm trên thân thể Lâm Tiểu Thiên từng điểm nhạy cảm, chỉ mong mang lại nhiều khoái cảm để y quên đi e ngại.

Khi bờ môi Lôi Hạo Nhiên ngậm lấy nụ hồng nơi ngực, Lâm Tiểu Thiên không kìm được bật thành tiếng rên rỉ lớn hơn. Nhưng ngay sau đó, y lập tức quay mặt sang một bên, chẳng dám để người yêu thấy dáng vẻ mình lúc này.

“Ngốc à!” Lôi Hạo Nhiên ngẩng đầu, hôn nhẹ môi y “Âm thanh này là khi hai ta cùng yêu, cùng thuận tình mà có. Ngươi cảm thấy vui sướng thì cứ thả ra, chẳng có gì phải xấu hổ. Nó chứng minh rằng ngươi đang hạnh phúc.”

“Hức!” Lâm Tiểu Thiên hốt hoảng hít mạnh, đôi mắt mở lớn kinh ngạc. Bởi ngay trong khi nói những lời an ủi, bàn tay Lôi Hạo Nhiên đã lặng lẽ chui vào trong quần, bao trọn lấy nơi mềm mại phía dưới.

Nhìn phản ứng trực tiếp kia, Lôi Hạo Nhiên khẽ cười, lòng thầm thấy đáng yêu vô cùng, đúng là tiểu ngốc thuần khiết.

“Ưm... a...” trong từng nhịp tay của Lôi Hạo Nhiên, Lâm Tiểu Thiên cảm nhận thứ khoái cảm chưa từng có. Chẳng rõ từ khi nào, y phục trên người cả hai đã biến mất, để mặc da thịt nóng hổi dán chặt lấy nhau, mồ hôi rịn ra từng dòng, vừa sinh vừa tan trong hơi nóng cuồng nhiệt.

Lôi Hạo Nhiên lại cúi đầu ngậm lấy nụ hồng đỏ tươi trên ngực, bàn tay không ngừng vuốt ve nơi dục vọng đã căng cứng kia. Bản thân hắn cũng nóng bỏng đến mức khó nhịn, nhưng vẫn dựa vào nghị lực hiếm thấy để ép mình kìm lại. Hắn hiểu rất rõ tính cách người yêu, Lâm Tiểu Thiên cũng là nam nhân, nếu không phải thật lòng yêu hắn, tuyệt đối sẽ chẳng cam tâm tình nguyện cúi phục dưới thân.

“A... đủ rồi... Hạo Nhiên... ta sắp... sắp ra...” khoái cảm dồn dập khiến Lâm Tiểu Thiên hoảng loạn, giãy giụa van xin hắn buông tha, muốn hắn rút tay về.

“Không sao, cứ để nó ra trong tay ta là được.”

“Không... Hạo Nhiên, buông ra...” thân thể đã mềm nhũn, Lâm Tiểu Thiên chẳng đủ sức chống lại đôi vai rắn chắc mạnh mẽ của hắn.

Nhưng Lôi Hạo Nhiên cố chấp không buông, vẫn kiên trì đưa y đến cao trào.

Đột nhiên, một luồng trắng xóa bùng nổ trong đầu, “A...!” tiếng rên thảng thốt vang lên, Lâm Tiểu Thiên hoàn toàn phóng thích dục vọng trong bàn tay Lôi Hạo Nhiên…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét