Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 35

Chương 35

“Đừng…” Lâm Tiểu Thiên nhìn động tác của người mình yêu, nhịn không được khẽ kêu lên.

Chỉ thấy Lôi Hạo Nhiên đưa tay lên, thè lưỡi đỏ tươi liếm qua chất lỏng trên ngón, khóe môi khẽ nhếch: “Hương vị của Tiểu Thiên… thật ngọt…”

Nói dứt lời, hắn áp môi mình xuống môi Lâm Tiểu Thiên.

Từ trong nụ hôn sâu ấy, nếm thấy mùi vị của chính mình, trong lòng Lâm Tiểu Thiên ngoài ngượng ngùng còn thoáng có chút lúng túng, thế nhưng người yêu lại biểu hiện như đang cực kỳ hưởng thụ.

Mượn nụ hôn để dời đi sự chú ý của đối phương, Lôi Hạo Nhiên tách đôi chân thon dài của Lâm Tiểu Thiên, ngón tay len đến nơi bí mật chưa từng có ai chạm tới, khẽ vuốt ve những nếp gấp mềm mại quanh cửa huyệt.

“A… Hạo… Hạo Nhiên…” Lâm Tiểu Thiên cắn môi dưới đã sưng đỏ vì hôn hít, cố nén tiếng rên rỉ dồn dập.

“Tiểu Thiên, ngươi thật đẹp…” ánh mắt Lôi Hạo Nhiên say mê dán chặt lên người trước mặt: mái tóc đen mượt như lụa là rải xuống gối, làn da mật ong vì dục vọng mà như được nhuộm lên một tầng ánh hồng, đôi mắt sáng ngời đã phủ sương mờ bởi tình ái, bờ môi đỏ mọng hé mở phát ra từng tiếng rên khẽ mà mê hoặc…

Một ngón tay chậm rãi thăm dò, cố sức tiến vào nơi chặt khít.

“Đau!” cơn đau đột ngột khiến Lâm Tiểu Thiên đang chìm trong mê loạn lập tức tỉnh táo, lông mày nhíu chặt, bật kêu.

“Tiểu Thiên, thả lỏng, đừng căng thẳng.”

“Ừm…” y hít sâu, không ngừng cố gắng thả lỏng bản thân, nhưng thân thể vào khoảnh khắc ấy lại càng thích chống đối. Càng muốn thả lỏng thì lại càng run siết: “Hạo Nhiên… không hiểu sao… ta càng muốn thả lỏng, thân thể lại càng căng cứng…”

Lôi Hạo Nhiên ngẫm nghĩ giây lát, hai tay ôm lấy vòng eo dẻo dai, bất ngờ xoay người Tiểu Thiên lại, để y quỳ gối, lưng đối diện mình. Lâm Tiểu Thiên kinh ngạc quay đầu: “Hạo Nhiên, ngươi định…”

Còn chưa kịp hỏi hết, thì động tác tiếp theo của đối phương đã khiến y kinh hãi đến chết lặng!

Lôi Hạo Nhiên nâng cao vòng mông trắng nõn, cúi đầu, đầu lưỡi nóng ẩm trượt trên những nếp gấp nơi cửa huyệt…

“Ưm… Hạo… Nhiên… đừng…” sao có thể… sao có thể liếm ở nơi đó… chỗ đó vốn là để… Lâm Tiểu Thiên nhắm chặt mắt, không dám nghĩ tiếp…

“Đừng thế nào? Như vậy sao?” Lôi Hạo Nhiên thì thầm, lưỡi khéo léo thọc sâu hơn vào huyệt nóng hổi, ra vào nhẹ nhàng, đôi khi còn cắn khẽ những mảnh thịt mềm quanh cửa…

Khoảnh khắc này, Lâm Tiểu Thiên đã chẳng còn để tâm tới xấu hổ, chỉ biết không ngừng rên rỉ, thân thể quỳ gối run rẩy đến sắp không đỡ nổi.

Sau một hồi kiên nhẫn, Lôi Hạo Nhiên cảm nhận được nơi bí mật của người yêu đã dần thả lỏng, liền thừa lúc Tiểu Thiên còn đang mê loạn, thay lưỡi bằng ngón tay mạnh mẽ đẩy sâu vào trong…

Ngón tay dài, cứng rắn hơn hẳn đầu lưỡi, sau sự khai mở kiên trì trước đó, nay ra vào cũng không còn khiến Lâm Tiểu Thiên đau đớn, chỉ còn lại dòng khoái cảm cuồn cuộn, tràn ngập khắp tâm trí, cuốn y vào biển dục vô tận…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét