Chương 36
Lôi Hạo Nhiên không ngừng mở rộng mật huyệt của người yêu, chỉ mong có thể nhanh chóng để chính mình thay thế ngón tay mà vào.
Ngón tay ra vào, mỗi lúc phát ra tiếng ướt át, nếu không phải đang ở trong hoàn cảnh này, Lâm Tiểu Thiên cũng khó lòng tin được, nơi đó của mình lại có thể phát ra thứ âm thanh lạ lùng như vậy.
“Ưm… a…” y đã chẳng còn thốt nên lời, ngoài tiếng rên rỉ vỡ vụn.
Đôi môi nóng bỏng của Lôi Hạo Nhiên mơn man khắp cơ thể, từ sau vành tai mẫn cảm cho tới nơi thẹn thùng nhất, gần như không chỗ nào hắn bỏ qua.
Một ngón… hai ngón… ba ngón… cuối cùng, hắn cũng mở rộng được đến mức có thể đón nhận dục vọng cường đại của mình. Khi ngón tay rút ra, nơi vốn quen với cảm giác đầy tràn bỗng trở nên trống rỗng, cửa huyệt run rẩy co siết, nước mắt khóe mi rơi xuống, thân thể khẽ đong đưa theo bản năng: “Hạo Nhiên… ta muốn… cho ta đi…”
Dù Tiểu Thiên không van cầu, Lôi Hạo Nhiên cũng chẳng thể nhẫn nại thêm, chính hắn cũng đã chịu đựng đến cực hạn. Hông hắn siết chặt, một cú thúc mạnh, dục vọng nóng bỏng phá vỡ tiến vào nơi lửa đỏ, chặt chẽ như hòa tan làm một.
Cuối cùng cũng được ôm trọn trong mật huyệt ngọt ngào này, cảm giác bị bao bọc siết chặt khiến hắn bật tiếng rên khoái lạc: Trời ơi, cảm giác này thật tuyệt diệu!
Hai bàn tay hắn đan chặt lấy tay người yêu, mười ngón siết chặt, vui sướng và đau đớn cùng nhau chia sẻ.
“Hạo Nhiên… Hạo Nhiên…” trong cơn đau xen lẫn ngọt ngào, khi hắn tiến vào nơi ngay cả bản thân chưa từng chạm đến, Lâm Tiểu Thiên chợt cảm thấy quan hệ giữa hai người đã bước sang một ngưỡng mới. Giây phút ấy, tất cả đều thay đổi, họ đã thật sự trở thành một phần của nhau. Y không ngừng khẽ gọi tên người yêu.
Ngọn lửa cuồng nhiệt vừa nhập vào hang động liền bắt đầu chuỗi xung kích ngày càng mãnh liệt.
“A… không… nhanh quá…”
Khi Lôi Hạo Nhiên chạm đến một điểm gồ bên trong, hắn rõ ràng cảm nhận được phản ứng đặc biệt của người yêu, tiếng rên rỉ tràn đầy khoái lạc. Thế là hắn liên tục nhắm chuẩn chỗ ấy mà công phá.
“A… sâu quá… Hạo Nhiên… nơi đó thật thoải mái…”
Hắn miệt mài ra vào, hông va chạm mãnh liệt vào mông người yêu. Cuối cùng, giữa cơn đê mê cuồng nhiệt, ánh sáng trắng lóa bừng lên trong tầm mắt cả hai, dục vọng nóng hổi cùng lúc phóng thích.
Trong giây phút cực lạc, cùng một ý niệm bừng lên trong tâm trí họ: giữa biển người mênh mông, có thể gặp gỡ, quen biết, lại còn yêu nhau, thật khó lường. Hai bên đều có tình cảm vốn chẳng dễ dàng, càng phải trân trọng. Người ngoài nhìn thế nào không quan trọng, điều cốt yếu là trong lòng ta, tình cảm này có chân thành, có yêu thương thật sự.
Mỗi giây phút bên nhau đều phải biết quý trọng, không để bất cứ ai chia cắt. Ngày xưa không có người, đời ta cô tịch; nay có người, từng phút từng giây đều hạnh phúc; ngày mai, ta muốn cùng người sẻ chia mọi vui buồn. Được yêu người chính là phúc phận lớn nhất của đời ta!
Sau cơn cuồng nhiệt, Lôi Hạo Nhiên xoay người nằm xuống, ôm chặt người yêu vào lòng, để y gối đầu lên ngực mình thở dốc, bàn tay dịu dàng vuốt ve làn da sau lưng: “Tiểu Thiên, ta yêu ngươi!”
Không hiểu vì sao, dù đã nghe hắn nói câu ấy nhiều lần, nhưng lần này lại khiến Lâm Tiểu Thiên cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết. Y siết chặt vòng tay quanh eo hắn, ngẩng đầu nhìn lên, thì thầm: “Hạo Nhiên, ta cũng yêu ngươi. Được ở bên ngươi, chính là hạnh phúc lớn nhất đời ta.”
Hai người nhìn nhau, nở nụ cười ngọt ngào. Nếu không phải nhớ rằng Tiểu Thiên vừa mới lần đầu trải qua hoan ái, có lẽ Lôi Hạo Nhiên đã muốn tiếp tục thêm lần nữa. Nhưng hắn không muốn vì sự ích kỷ của mình mà khiến người yêu mấy ngày không thể rời giường.
Ôm trọn bảo vật trong lòng, Lôi Hạo Nhiên thầm cảm tạ hai tên sứ giả ngốc nghếch kia. Nếu không nhờ bọn họ gây ra một phen sai sót, sao hắn có thể được ở bên Tiểu Thiên như hôm nay?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét