Chương 37
Trưa hôm sau, sau một đêm triền miên cùng người yêu, Lâm Tiểu Thiên mệt đến mức ngủ thẳng tới giờ này mới từ từ tỉnh lại. Y dụi dụi mắt, vừa mở ra đã bắt gặp ngay ánh mắt dịu dàng sâu thẳm như bầu trời sao của Lôi Hạo Nhiên, trong sáng mà chan chứa tình ý dành cho mình, khiến tim y như say đắm, ngây ngất. Nhìn tia nắng ấm áp đang rọi xuống sau lưng người yêu, Lâm Tiểu Thiên cất giọng khàn khàn hỏi nhỏ: “Hạo Nhiên… bây giờ là mấy giờ rồi?”
“Đã giữa trưa rồi, ngươi mệt quá nên ngủ lâu.” để chờ người yêu tỉnh dậy, Lôi Hạo Nhiên đã đặc biệt dời sổ sách từ thư phòng sang phòng ngủ để xem. Thật lòng mà nói, hắn cũng rất muốn nằm trên giường, ôm trọn bảo bối của mình trong lòng, nhưng gần đây việc quá nhiều, bận đến mức không kịp thở, đành vừa làm việc vừa chờ người thương mở mắt.
Nghe thấy bốn chữ “ngươi mệt quá rồi”, Lâm Tiểu Thiên lập tức nhớ lại những chuyện hai người đã trải qua tối qua, mặt đỏ bừng lên.
Trời ạ! Người kêu la cuồng loạn, thậm chí có chút dâm đãng đó thật sự là mình sao? Y khẽ nhúc nhích, định ngồi dậy, “Ưm… đau…” nhưng lập tức một cơn nhức mỏi lạ lẫm từ khắp cơ thể truyền đến, nhất là nơi bí mật kia, đau nhói khiến y không kiềm được bật kêu thành tiếng.
Thấy y kêu đau, Lôi Hạo Nhiên lập tức hoảng hốt, đỡ người yêu ngồi dậy, để cậu tựa vào ngực mình, lo lắng hỏi: “Thế nào? Đau ở đâu?”
Đột nhiên bụng Lâm Tiểu Thiên lại quặn lên khó chịu, sắc mặt y tái nhợt hẳn đi.
Lôi Hạo Nhiên càng thêm cuống quýt: “Tiểu Thiên, rốt cuộc ngươi làm sao thế? Mặt mày trắng bệch cả rồi!”
“Không sao.” Lâm Tiểu Thiên xấu hổ nói khẽ: “Chỉ là… ta muốn đi vệ sinh thôi.”
Nghe vậy, Lôi Hạo Nhiên lập tức bế ngang người yêu lên, ôm thẳng vào phòng vệ sinh. Nhưng đến nơi hắn lại không hề có ý định ra ngoài. Lâm Tiểu Thiên sốt ruột, sao có thể để hắn nhìn thấy cảnh mình đi vệ sinh cơ chứ?
Y cắn môi, cố gắng nghiêm mặt uy hiếp: “Hạo Nhiên, nếu ngươi còn không chịu ra, sau này… sau này ngươi đừng hòng chạm vào ta nữa!”
Đây là lần đầu tiên Lâm Tiểu Thiên dám uy hiếp người khác.
“Cái đó thì sao được!” thế những ngày sau biết sống thế nào đây? Bị người yêu dọa, Lôi Hạo Nhiên lập tức ủ rũ cúi đầu như chú mèo nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi, buồn bã bước ra ngoài.
Một lúc lâu sau, Lâm Tiểu Thiên vịn tường mà bước ra, Lôi Hạo Nhiên lại hoảng hốt bế phắt y lên: “Tiểu Thiên, ngươi ở trong đó lâu thế, rốt cuộc làm sao rồi?”
Vốn dĩ Lâm Tiểu Thiên xấu hổ chẳng muốn nói, nhưng thấy hắn lo lắng đến vậy, nếu cứ im lặng chỉ càng khiến hắn thêm bất an, y đành lí nhí thú thật: “Không có gì… chỉ là ta bị tiêu chảy thôi.”
Nói xong, mặt y đỏ bừng cúi thấp xuống.
“Ngốc à, trước mặt ta thì có gì mà phải ngượng chứ.” Lôi Hạo Nhiên khẽ hôn lên mái tóc người yêu, trong giọng vẫn còn vương chút bất an: “Ta vẫn thấy không yên tâm, để ta gọi Văn Sinh tới xem cho ngươi.”
Nói rồi, hắn gọi người hầu đi mời Vân Văn Sinh tới.
“Lại đây.” Lôi Hạo Nhiên bế y ngồi xuống ghế cạnh bàn ăn.
“Tiểu Thiên, chúng ta vừa ăn vừa đợi.”
Khi hai người ăn được nửa bữa thì Vân Văn Sinh tới nơi.
“Vân đại phu, mời ngồi ăn cùng đi.”
“Không cần đâu, hai người cứ ăn xong rồi nói chuyện.” nhìn cảnh đôi tình nhân kề cận, ta gắp cho ngươi, ngươi lại gắp cho ta, ngọt ngào đến mức khiến Vân Văn Sinh thầm nghi ngờ, đó thật sự là nghĩa huynh nghiêm nghị, lạnh lùng mà mình từng biết sao?
Cơm nước xong, Lôi Hạo Nhiên mặt không đổi sắc, kể lại chuyện hôm qua hai người có thân mật, rồi nói thêm về việc Lâm Tiểu Thiên sáng nay bị tiêu chảy, muốn biết hai chuyện này có liên quan gì không.
Bởi lẽ, theo hiểu biết của chàng, Tiểu Thiên vốn luôn chú trọng sức khỏe, không bao giờ ăn bừa bãi. Hơn nữa, hai người ăn cùng một thứ, không lý nào chỉ mình Tiểu Thiên bị đau bụng. Nhất là việc tối qua họ dùng đến nơi kia để ân ái, hắn nghĩ kiểu gì cũng có chút liên quan.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét