Chương 38
Bắt mạch xong, Vân Văn Sinh nói: “Thân thể Tiểu Thiên hoàn toàn khỏe mạnh, không phải ăn nhầm gì cả. Hạo Nhiên, ta hỏi huynh, sau khi xong chuyện tối qua, huynh có giúp Tiểu Thiên làm sạch phần dịch huynh để lại trong cơ thể y không?”
Thấy cả hai đương sự đều lắc đầu, Vân Văn Sinh khẽ thở dài: “Quả nhiên. Hạo Nhiên, huynh phải biết, nơi đó của nam nhân vốn không phải sinh ra để tiếp nhận, nên không thể giống như phụ nữ mà giữ lại dịch ấy trong người. Vậy nên chỉ có hai cách thôi.”
Hắn giơ hai ngón tay: “Một là huynh phải xuất ra ngoài, hai là nếu đã để bên trong thì nhất định phải làm sạch.”
Nghe những lời thẳng thừng ấy, cả hai người lập tức đỏ mặt. Lôi Hạo Nhiên còn đỡ, chỉ để ánh mắt lộ ra chút lúng túng, nhưng Lâm Tiểu Thiên thì đỏ rực cả mặt, như quả trứng gà nhuộm đỏ trong lễ đầy tháng vậy.
“Còn nữa.” Vân Văn Sinh lấy từ ngực áo ra một hộp thuốc đặt lên bàn, nói tiếp: “Đây là thuốc mỡ ta đặc biệt bào chế cho Tiểu Thiên. Phải biết nam nhân vốn không có cơ quan sinh ra để chịu đựng việc này, nếu cứ kéo dài lâu dài, sau này khi lớn tuổi sẽ dễ xuất hiện nhiều di chứng khó xử, ví như mất kiểm soát… vì vậy từ giờ phải chăm sóc cẩn thận. Mỗi lần ân ái, chỉ cần dùng một ít thuốc này làm chất bôi trơn là được. Ban đầu ta vốn định vài hôm nữa mới đưa cho hai người, ai ngờ tiến triển lại nhanh thế.”
“……”
Nghe câu cuối ấy, cả hai đều im lặng, không lẽ trước mỗi lần thân mật phải đến báo cho hắn một tiếng rằng: “Văn Sinh, hôm nay ta và người yêu sẽ… rất thân mật đấy nhé.”
“Khụ!” Lôi Hạo Nhiên ngượng ngùng hắng giọng: “Cảm ơn đệ, Văn Sinh.”
Nghe nghĩa đệ giảng giải một hồi, hắn mới nhận ra, thì ra người ở vai trò thụ nếu không chăm sóc cẩn thận, về sau sẽ phải gánh chịu nhiều hậu quả nặng nề. Tấm lòng ấy, ân tình ấy, hắn ghi khắc trong tim, sau này nhất định phải báo đáp.
Lâm Tiểu Thiên, dù xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất, vẫn nhẹ giọng nói lời cảm ơn. Cả hai đều rất khâm phục Vân Văn Sinh. Dù biết hắn là đại phu, hiểu rõ đôi chút về chuyện ấy cũng chẳng lạ, nhưng hiểu rõ đến mức tường tận thế này thì thật đáng nể.
Như đoán được tâm tư của hai người, Vân Văn Sinh mỉm cười: “Hai người chắc đang thắc mắc vì sao ta lại biết nhiều đến vậy phải không? Thật ra từ ngày Hạo Nhiên công khai cùng Tiểu Thiên, ta đã hiểu sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc cần đến ta. Ta là đại phu trong bảo, tất nhiên phải chuẩn bị. Thế nên từ hôm ấy ta đã mua không ít sách, tìm hiểu nhiều chuyện về này, hy vọng có thể giúp được hai người. Giờ thì thấy rồi đấy, chẳng phải hữu dụng lắm sao?”
Nói đến đây, hắn không giấu được vẻ tự hào.
“Còn nữa…” hắn liếc nhìn bàn ăn vẫn chưa dọn, nói thêm: “Sau khi ân ái xong, nên chọn thức ăn thanh đạm hoặc lỏng là tốt nhất cho Tiểu Thiên. Những món cay nóng, kích thích thì tốt nhất đừng dùng.”
Vân Văn Sinh vô cùng chắc chắn rằng trong hai người, Lâm Tiểu Thiên chính là bên ở dưới. Nhìn trái nhìn phải, hắn không tài nào tưởng tượng nổi một người khí thế ngút trời như Lôi Hạo Nhiên lại chịu ở vị trí ấy.
Nếu không phải quá hiểu rõ nghĩa đệ này, Lôi Hạo Nhiên hẳn đã nghĩ hắn cũng là một bậc tinh thông chuyện ấy. Nhưng dẫu sao, hắn vẫn thật lòng cảm tạ những gì hắn đã làm: “Cảm ơn đệ, Văn Sinh!”
Nói thế nào cũng không đủ, cuối cùng hắn chỉ có thể gói gọn trong năm chữ giản đơn để biểu đạt tấm lòng.
“À…” Lâm Tiểu Thiên đỏ mặt, nhỏ nhẹ hỏi: “Vân đại phu, thuốc này… huynh có thể dạy ta làm không?”
Xưa nay y đã từng chữa bệnh cho không ít động vật, cũng có chút hiểu biết về thảo dược. Y muốn tự học cách chế thuốc này, để sau này dùng hết còn có thể tự mình làm. Chứ mỗi lần hết lại đi xin Vân Văn Sinh, chẳng khác nào phơi bày chuyện ân ái riêng tư của hai người cho người khác biết.
Thông minh như Vân Văn Sinh, sao lại không đoán ra ý nghĩ trong lòng y? Thế nên hắn sảng khoái gật đầu đồng ý ngay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét