Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 39

Chương 39

Sau lần thân mật nhất ấy, tình cảm giữa Lôi Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Thiên càng thêm gắn bó, chuyện ân ái về đêm cũng trở thành điều thường tình.

Tuy rằng mỗi lần bắt đầu Lâm Tiểu Thiên vẫn đỏ mặt e thẹn, nhưng trong quá trình lại có thể thấy rõ hắn vô cùng hưởng thụ. Đặc biệt từ khi dùng loại dược liệu do Vân Văn Sinh đưa, mỗi khi Tiểu Thiên vì ân ái mà đau đớn, chỉ cần một ngày là hồi phục, thậm chí mật huyệt dù bị người yêu xâm nhập bao lần vẫn non mềm khít chặt như lần đầu, khiến Lôi Hạo Nhiên say mê chẳng nỡ buông tay.

Theo thời gian, sự ăn ý giữa hai người càng thêm sâu sắc, chỉ một ánh mắt của đối phương thôi, người còn lại cũng có thể đoán được ngay suy nghĩ trong lòng.

Sau một thời gian cân nhắc, Lôi Hạo Nhiên quyết định khởi công cải tạo căn phòng bên cạnh thành một nhà tắm lớn. Bởi không có bồn tắm, việc vệ sinh thân thể cùng người yêu sau mỗi lần ân ái thực sự rất bất tiện.

Đầu tiên, Lôi Hạo Nhiên cho người xây dựng một bể tắm tự nhiên với non bộ và cây xanh đầy đủ. Biết được phía sau núi Phục Long có suối nước nóng, hắn sai người đào đường ống dẫn nước suối về bể, còn khảm vào đó mấy viên minh châu quý giá để chiếu sáng. Trong quá trình dẫn nước, Lôi Hạo Nhiên còn phát hiện trong suối có những con cá nhỏ dài khoảng một bàn tay, nên liền dẫn luôn cả chúng vào bể, khiến không gian thêm phần sinh động, dù sao bể tắm cũng rất rộng.

Hắn còn đặc biệt cho mở cửa sổ trần trên nóc, lắp kính lưu ly trong suốt mua với giá cao từ nước láng giềng. Vào ngày trời trong, ngồi trong bể mở cửa sổ lên có thể ngắm bầu trời đầy sao mà vẫn thoáng khí; khi trời mưa, đóng cửa kính lại, ngồi trong bể lại được chiêm ngưỡng cảnh mưa rơi lấm tấm trên mặt kính vô cùng thơ mộng.

Để giữ riêng tư, hắn cho bịt cửa cũ lại, mở một cửa thông ngay từ phòng mình sang, thuận tiện cho việc tẩy rửa sau này.

Lôi Hạo Nhiên dắt Lâm Tiểu Thiên vào gian phòng mới hoàn thành, mỉm cười: “Tiểu Thiên, ngươi xem.”

Tiểu Thiên tháo dải vải che mắt, trước mắt hiện ra một cảnh tượng mà chữ “đẹp”, “lộng lẫy” cũng khó tả hết được vẻ tráng lệ, nên thơ, tựa chốn tiên cảnh. Ánh sáng từ giếng trời rọi xuống, sương mờ bốc lên từ mặt nước, núi giả, cây cảnh dưới ánh dạ minh châu lung linh như bước vào cõi thần tiên. Cúi đầu nhìn xuống, cá tung tăng bơi lội trong làn nước trong vắt…

“Thích không?” Lôi Hạo Nhiên đứng phía sau, hai tay ôm lấy vòng eo mảnh mai của y, cúi đầu thì thầm bên tai: “Tiểu Thiên, đây chỉ là một trong những món quà ta muốn tặng ngươi.”

Để giữ bí mật, suốt thời gian xây dựng, Lôi Hạo Nhiên không cho Tiểu Thiên bước vào, chỉ mong có thể đem đến bất ngờ này. Nhìn gương mặt cảm động của người yêu lúc này, hắn biết mình đã thành công.

Từ trong ngực, hắn lấy ra một túi vải nhỏ đặt vào tay Tiểu Thiên: “Đây là món quà khác, mở ra xem ngươi có thích không?”

Tiểu Thiên mở túi, thấy một chiếc vòng ngọc bích màu tím nhạt, trong suốt lấp lánh, hình dáng khác thường, không tròn hẳn mà hơi rộng, trông rất đẹp. Dù hắn chẳng am hiểu ngọc thạch, nhưng cũng biết ngay đây là bảo vật vô giá. Chỉ có điều…

“Hạo Nhiên, sao lại tặng ta vòng tay? Ngươi đừng quên ta là nam nhân.” y cau mày nhìn chiếc vòng, trong lòng có chút phản cảm, dẫu y luôn nằm dưới trong tình sự, thì chung quy vẫn là một nam tử đường đường, sao hắn lại tặng trang sức nữ nhi cho mình?

“Tiểu Thiên, ta chưa từng xem ngươi là nữ nhân. Ngươi không thấy chiếc vòng này khác với vòng tay nữ thường dùng sao? Đây là do ta mời thợ thủ công giỏi nhất cả nước chế tác, toàn quốc chỉ có một chiếc. Ngươi xem, nó lớn hơn vòng nữ giới, là chuyên để nam nhân đeo, cũng chỉ hợp với nam nhân mà thôi.”

Lôi Hạo Nhiên cầm lấy vòng, kéo tay trái của hắn nhúng vào nước, thuận thế đeo vào.

“Ngươi nhìn xem, đâu có chút nào giống vòng nữ.” hắn nắm lấy tay hắn, đắc ý nói: “Giờ ngươi đã bị ta khóa lại rồi, đời này chỉ có thể ở bên ta, không đi đâu được nữa.

Lâm Tiểu Thiên ngắm vòng ngọc trên tay trái, quả thực nó không hề tạo cảm giác nữ nhi, ngược lại như thể sinh ra vốn là để nam nhân đeo.

Cảm động dâng tràn, y nhào vào lòng hắn:“Hạo Nhiên, cảm ơn ngươi đã để tâm đến ta. Từ khi chúng ta yêu nhau, chỉ có ngươi luôn vì ta, ta lại chưa làm gì cho ngươi cả… ngươi đã cho ta quá nhiều rồi.”

“Chuyện yêu thương vốn là việc của cả hai, chẳng cần tính toán ai cho nhiều, ai cho ít. Quan trọng nhất là lòng chúng ta có hướng về nhau, đúng không?”

Tiểu Thiên tựa đầu vào vai hắn, khẽ gật, mãi sau mới nói một câu run run: “Hạo Nhiên, ngươi sẽ làm ta hư mất thôi…”

Lôi Hạo Nhiên cúi đầu hôn lên mái tóc hắn, dịu dàng đáp: “Ta vốn muốn làm hư ngươi, chỉ sợ không hư nổi, chứ chẳng sợ hư quá.”

Nghe vậy, Lâm Tiểu Thiên không nói thêm lời nào, chỉ ôm chặt lấy hắn hơn nữa. Có một người yêu như vậy, còn cầu chi hơn?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét