Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 40

Chương 40

Hai người ôm nhau không biết bao lâu, Lôi Hạo Nhiên bỗng lên tiếng: “Tiểu Thiên, nước trong hồ này là suối nóng, còn hơn hai canh giờ nữa mới tới bữa trưa, chúng ta xuống ngâm mình một lát nhé?”

Lời ấy chạm đúng tâm ý Tiểu Thiên. Thử hỏi ai đứng trước cảnh trí tuyệt đẹp này mà chẳng muốn xuống nước thưởng thức? Chỉ tiếc y lại quên mất bên cạnh mình có một con mèo háu sắc.

Được người yêu đồng ý, Lôi Hạo Nhiên lập tức cởi bỏ y phục của cả hai, động tác nhanh nhẹn tựa mèo vừa vồ được cá, đắc ý vô cùng.

“Ôi, thật dễ chịu.” ngồi xuống hồ, Tiểu Thiên không kìm được lời tán thưởng.

“Ngâm suối nóng rất có lợi cho thân thể, nhưng đến khi thấy choáng thì phải lên ngay.” Lôi Hạo Nhiên vừa ôn tồn giảng giải, vừa đưa mắt ngắm người yêu.

Hơi nước ấm áp bao lấy làn da trần trụi, cảm giác như quay lại chiếc nôi trong bụng mẹ năm nào. Khi Tiểu Thiên nhắm mắt tận hưởng sự khoan khoái, bất ngờ nơi ngực bị một bàn tay che phủ, nhẹ nhàng xoa nắn.

“Ưm…” y không nhịn được rên khẽ.

Đôi môi nóng bỏng của Lôi Hạo Nhiên liên tục lướt qua xương quai xanh quyến rũ. Cơ thể vốn quen được yêu thương lập tức bị khơi dậy dục vọng, nơi nào mẫn cảm, hắn nắm rõ như lòng bàn tay.

Tiểu Thiên mở mắt, thở gấp: “Hạo Nhiên… ngươi… chẳng phải… chỉ ngâm suối thôi sao?”

Y đưa tay khẽ đẩy đối phương.

“Phải, nhưng ngâm suối đồng thời cũng có thể tìm chút vui thú mà.” đôi tay đang xoa nắn trước ngực chậm rãi trượt xuống vòng eo mềm dẻo, rồi lại dịch xuống sau mông căng đầy, khẽ nhào nặn, ngón tay lại len lén thăm dò nơi huyệt khẩu mẫn cảm.

Hắn quá hiểu rõ cơ thể y, thậm chí hơn chính hắn hiểu mình. Tiểu Thiên cố gắng giữ chút lý trí sắp bị phá hủy, gấp giọng: “Hạo Nhiên, giờ không có thuốc đâu!”

Y muốn dùng lời này nhắc nhở, không phải y không muốn cùng hắn thân mật, chỉ là giữa ban ngày ban mặt, trong lầu Cảnh Ân người ra kẻ vào, lỡ để ai nghe thấy tiếng rên rỉ, biết được bọn họ làm chuyện ấy ngay ban ngày… thì y còn mặt mũi nào nhìn ai nữa?

“Không sao, lát nữa xong ta sẽ bế ngươi về phòng, đích thân bôi thuốc cho ngươi. Dù sao mỗi lần chẳng phải đều là ta làm cả sao?”

Lời nói mang ý trêu chọc mà thâm tình.

Nghe giọng điệu ấy, nhìn ánh mắt kia, khuôn mặt đỏ bừng vì dục vọng của Tiểu Thiên càng thêm đỏ thắm.

“Á…!” y kêu khẽ khi phía dưới đột ngột bị tấn công.

Lôi Hạo Nhiên xoay y lại, để nửa thân trên tựa vào thành hồ, nâng một chân đặt lên mép, chân kia vẫn trong nước, khiến mông khẽ nhướng, mật huyệt hồng nhuận phập phồng co rút, phơi bày hoàn toàn trước mắt.

Ngồi trong hồ, Lôi Hạo Nhiên hai tay nâng mông y, say mê ngắm cảnh đẹp mê hoặc rồi cúi đầu, đầu lưỡi trườn tới khẽ liếm. Trong sự ẩm ướt của đầu lưỡi, tiểu huyệt càng thêm óng ánh dụ hoặc.

“Á… Hạo Nhiên…” sợ người ngoài nghe thấy, Tiểu Thiên kìm nén tiếng rên, cắn chặt ngón tay để nén lại. Phía trước, thân thể đã ngẩng cao, dịch thể trong suốt từ đầu khấc rỉ ra từng giọt long lanh…

Mái tóc đen vốn buộc gọn giờ đã xõa tung, rơi rũ xuống lưng.

“Hạo Nhiên… nhanh… à… vào đi…” bị đầu lưỡi không ngừng trêu chọc, nơi huyệt nhỏ chỉ thấy tê dại ngứa ngáy, y bật khóc, khát cầu được lấp đầy.

Nghe tiếng khóc nghẹn của người yêu, Lôi Hạo Nhiên không thể nhẫn nại thêm, hắn đứng bật dậy, hông dồn lực, một cú thúc sâu tiến vào! Trong khoảnh khắc, tiếng thở gấp và tiếng rên thỏa mãn vang lên cùng một lúc…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét