Chương 41
Sau cơn cuồng nhiệt, Lâm Tiểu Thiên lại ngồi trở về trong hồ tắm. Lôi Hạo Nhiên thương người yêu vừa mới cùng mình hoan ái, không tiện ngồi trên phiến đá cứng, liền để y ngồi ngang trên đùi mình, tựa vào vòng tay mình.
Lâm Tiểu Thiên vòng tay ôm lấy cổ Lôi Hạo Nhiên, vừa thở dốc, vừa nhìn đàn cá trong hồ bơi lượn tung tăng, dường như lúc nãy hai người kịch liệt hoan ái cũng chẳng hề quấy rầy chúng.
“Hạo Nhiên, những con cá này đẹp quá, nhưng mà lạ thật, sao chúng lại có thể sống trong nước nóng thế này, chẳng lẽ chúng không sợ bị nấu chín sao?”
“Loài cá này gọi là cá sa linh, là giống cá chỉ sinh trưởng trong suối nước nóng. nếu thả chúng vào nước lạnh thì chưa đầy nửa ngày chúng sẽ chết rét. Cá sa linh rất hiếm, may mà không ai để ý đến suối nóng sau núi, bằng không giờ này chúng đã bị bắt ăn sạch cả rồi.” Lôi Hạo Nhiên kiên nhẫn giải thích.
“Ra là tên sa linh… nghe hay quá.” Lâm Tiểu Thiên nhìn chúng rồi hỏi: “Thế chúng ăn gì?”
“Ngươi nhìn bên kia kìa.” Lôi Hạo Nhiên chỉ sang mép hồ, “Mấy loại cỏ kia đều được trồng riêng cho chúng, chỉ cần ăn chúng là đủ.”
“Những con cá này to bằng bàn tay rồi, có loài nào lớn hơn không?”
“Không có, chúng lớn nhanh lắm nhưng tối đa cũng chỉ thế thôi. Bù lại, tuổi thọ của chúng rất dài, nuôi được lâu.” từ khi phát hiện chúng, Lôi Hạo Nhiên đã tra cứu không ít tài liệu.
Hắn bỗng cười nói: “Sao nào, Tiểu Thiên muốn ăn thử không? Sau núi còn nhiều, lúc nào rảnh ta bắt mấy con cho ngươi nếm thử.”
“Không cần đâu.” Lâm Tiểu Thiên lắc đầu: “Ta vốn không thích ăn cá lắm. Nhìn chúng sống vui vẻ thế này, chẳng có lý do gì để bắt ăn cả. Nhưng nếu Đốm Đen còn ở đây thì chắc chắn ta sẽ bắt cho nó vài con.”
“Hửm? Đốm Đen thích ăn cá sao?” Lôi Hạo Nhiên thoáng ngẩn ra. Bản thân hắn có thích cá đâu, trước mặt Tiểu Thiên hắn cũng chưa từng tỏ ra đặc biệt ưa thích món gì mà.
“Không hẳn. Đốm Đen dễ nuôi lắm, cho gì ăn nấy, chẳng hề kén chọn, chỉ có điều nó rất sạch sẽ, thức ăn mà không đặt trong chén đĩa sạch sẽ thì nó không chịu ăn.” nói đến đây, Lâm Tiểu Thiên bỗng nhớ lại cảnh ngày đầu tiên nhặt Đốm Đen về, mình ném thẳng cái bánh bao xuống đất cho nó ăn.
“Nhưng ta nghe nói mèo đều thích cá, cho nên ta nghĩ nếu có cho nó ăn, nó sẽ thích lắm.”
Ta thì lại chẳng mấy hứng thú với cá… Lôi Hạo Nhiên thầm nghĩ.
Hắn bèn thuận miệng nói: “Thế thì để hôm nào mình muốn ăn hãy bắt.”
Nghe người yêu nhắc đến Đốm Đen, hắn chợt nảy ra một ý, liền hỏi: “Tiểu Thiên, ngươi… có muốn nuôi thêm một con mèo nữa không?”
Dù bản thân không hề mong muốn, nhưng chỉ cần người yêu thích, hắn nhất định sẽ chiều theo, có chết hắn cũng chẳng thừa nhận rằng mình sẽ đi ghen với một con mèo.
“Không cần.” Lâm Tiểu Thiên đáp, khiến Lôi Hạo Nhiên vừa bất ngờ vừa vui mừng. “Đốm Đen là con mèo đặc biệt nhất, chẳng con nào thay thế được vị trí của nó trong lòng ta. Tuy nó đã chết, nhưng trong tim ta, nó mãi còn sống. Với lại…”
Lâm Tiểu Thiên ngẩng đôi mắt đen láy nhìn hắn, khẽ nói: “Với lại, bây giờ bên ta đã có ngươi rồi, thế là đủ.”
“Tiểu Thiên!” Lôi Hạo Nhiên không kìm nổi, cúi xuống hôn lên môi y, chỉ đến khi y nghẹt thở mới chịu buông, giọng đầy cảm động: “Ngươi nói lời này đáng yêu quá…”
“Hạo Nhiên, đừng như vậy nữa!” Lâm Tiểu Thiên vội ngắt lời.
Y cảm nhận rõ sự biến đổi nơi thân thể người yêu, bèn chẳng màng cơn đau nhức phía dưới, vội vàng bước lên bờ, chụp lấy chiếc khăn lớn quấn chặt quanh mình. Nếu còn tiếp tục thì tối nay khỏi ăn cơm mất.
Lôi Hạo Nhiên chỉ có thể cúi đầu theo y lên bờ, trong lòng tràn đầy hụt hẫng.
Nhìn dáng vẻ hắn lúc ấy, Lâm Tiểu Thiên chỉ cảm thấy giống hệt một con mèo con chưa được ăn no, đáng yêu không chịu nổi. Càng ở bên hắn, y càng thấy hắn giống đốm đen. Ngày xưa, trước mặt người khác, Đốm Đen lúc nào cũng kiêu ngạo, lạnh lùng, ai trêu cũng chẳng thèm để ý; nhưng khi ở bên mình thì lại tinh nghịch, lại thích làm nũng.
Lôi Hạo Nhiên cũng thế: trước mặt người ngoài, hắn luôn giữ vẻ lạnh lùng, còn khi chỉ có hai người thì dịu dàng lạ thường, thậm chí đôi khi còn làm nũng nho nhỏ. Người yêu và con mèo yêu, thật giống nhau biết bao… nhưng điều này y tuyệt đối không dám nói với hắn, vì chẳng biết chừng hắn sẽ vin vào cớ đó mà “trừng phạt” y mất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét