Chương 42
Sáng hôm ấy, lôi hạo nhiên nhận được tin báo: sư đệ của hắn đã tới và đang ở biệt viện, đặc biệt hẹn hắn đến gặp. Ban đầu hắn định đưa Lâm Tiểu Thiên đi cùng, nhưng sợ thân phận sư đệ đặc biệt khiến người yêu thấy không thoải mái, nên quyết định một mình đi, để y ở nhà.
Sau khi hắn ra khỏi cửa, Lâm Tiểu Thiên bèn vào thư phòng xem sổ sách mà hắn dặn phải đọc. Đi theo Lôi Hạo Nhiên đã một thời gian, y không còn là thiếu niên chỉ biết vài chữ năm nào nữa. Giờ đây, y đã có thể giúp đỡ rất nhiều, thậm chí hắn còn giao một phần việc kinh doanh cho y quản lý, và y cũng làm đâu ra đấy, không phụ kỳ vọng của hắn.
Vốn ngày nào cũng kề cận bên Lôi Hạo Nhiên, nay lần đầu tiên Lâm Tiểu Thiên ở nhà một mình. Nghe nha hoàn báo lại rằng hắn đã rời khỏi thành, Lôi lão phu nhân lập tức dẫn theo một đám gia nhân đến thẳng thư phòng ở lầu Cảnh Ân.
Bà mạnh tay đẩy cửa, cánh cửa đập vào tường phát ra tiếng động lớn, dọa Lâm Tiểu Thiên đang chăm chú xem sổ sách giật mình. Ngẩng lên thấy là lão phu nhân, y vội vàng đứng dậy cung kính: “Thưa mẹ, người đến rồi à, mời ngồi.”
“Hừ!” Lôi lão phu nhân khoanh tay trước ngực, khuôn mặt khác hẳn vẻ hiền từ ngày thường, lạnh lùng nói: “Đừng gọi thân mật như thế, ta đâu có cái phúc phận có được đứa con trai như ngươi.”
Mẹ hôm nay sao thế? Lẽ nào mình đã làm gì sai khiến mẹ không vui?
Lâm Tiểu Thiên ngơ ngác, vội hỏi: “Mẹ, có phải… con đã làm điều gì khiến người không hài lòng?”
Lôi lão phu nhân chẳng đáp, quay sang bọn người phía sau: “Tìm cho ta!”
Lâm Tiểu Thiên còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị mấy nha hoàn giữ chặt tay chân lục soát, vài người khác thì chạy đi lục phòng của y và Lôi Hạo Nhiên. Nếu là ngày thường, bọn họ nào dám làm thế, nhưng hôm nay đã có lão phu nhân đứng ra, lại cam đoan sẽ chịu hết trách nhiệm, giữ cho họ bình an, nên ai nấy đều làm tới.
Tìm cái gì vậy? Lẽ nào mẹ làm mất vật gì quan trọng ở đây? Nhưng dạo này mẹ đâu có đến chỗ này bao giờ…
Y còn đang định hỏi thì bỗng một nha hoàn lục trong người y ra một miếng ngọc bội sáng bóng, màu sắc đồng đều, rồi đem đến trước mặt lão phu nhân: “Lão phu nhân, người xem, chẳng phải đây chính là ngọc bội bị mất sao?”
Lâm Tiểu Thiên trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng ấy, hoàn toàn mờ mịt, miếng ngọc này từ đâu ra, sao lại ở trên người mình?
“Mẹ…” y vừa định mở miệng thì một nha hoàn khác từ phòng ngoài bước vào, trên tay cầm một chiếc trâm phượng chế tác tinh xảo, nhìn là biết quý giá, thưa: “Lão phu nhân, tìm được cây phượng trâm thất lạc của người trong tủ áo của Lâm Tiểu Thiên.”
“Lâm Tiểu Thiên!” lão phu nhân quát lớn: “Ngươi còn gì để nói? Chứng cứ rành rành!”
“Mẹ, con…”
“Đừng gọi ta là mẹ, gọi lão phu nhân! Ta nói rồi, ta không có cái số xui xẻo để có đứa con trai như ngươi!”
“Lão phu nhân, chắc hẳn có nhầm lẫn gì rồi? Ngọc bội và trâm phượng này con chưa từng thấy bao giờ, sao có thể nói là con lấy?”
“Đừng cãi nữa! Chúng ta hầu hạ lão phu nhân đã nhiều năm, sao lại nhận lầm được? Từ hôm kia ngươi đến, sáng hôm qua phu nhân phát hiện hai món ấy không cánh mà bay. Giờ trong người và trong phòng ngươi lại tìm thấy, ngươi còn chối sao?” người lên tiếng chính là Tiểu Hồng theo hầu lão phu nhân từ nhỏ.
Nàng vốn thầm yêu Lôi Hạo Nhiên, từ khi hắn công khai ở bên Lâm Tiểu Thiên thì trong lòng nàng hận y thấu xương. Nếu y là một nữ tử thì còn đỡ, đằng này lại là một nam nhân diện mạo không hơn gì mình, dựa vào gì mà y lại chiếm được tình cảm của Hạo Nhiên?
Nghe đến đây, lại nhìn vẻ mặt của lão phu nhân, Lâm Tiểu Thiên dù có ngốc đến đâu cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét