Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 43

Chương 43

Người đâu, lôi tên trộm này ra ngoài! Sử dụng gia pháp!”

Một tiếng quát lạnh lùng của Lôi lão phu nhân vang lên, lập tức mấy gia đinh tiến đến kéo Lâm Tiểu Thiên ra khỏi thư phòng. Trong khu vườn của lầu Cảnh Ân sớm đã đứng chật những người nghe tin tìm đến xem náo nhiệt.

Lôi lão phu nhân liếc mắt thấy cả quản gia cũng ở đó, liền cất giọng hỏi: “Quản gia, ngươi nói xem, trong bảo có quy tắc gì? Nếu kẻ nào phạm tội trộm cắp thì phải xử phạt thế nào?”

“Cái này…” quản gia vốn có quan hệ rất tốt với Lâm Tiểu Thiên, giờ phút ấy liền bối rối không biết nên trả lời thế nào.

Trong lòng ông tin chắc rằng y không phải loại người tham lam đi ăn trộm, hơn nữa y luôn ở bên bảo chủ, với sự yêu thương coi trọng ấy, muốn gì mà chẳng có, sao phải mạo hiểm đi lấy trộm

Nhưng lão phu nhân đã hỏi, ông đành phải cắn răng mà nói ra quy củ: “Bẩm lão phu nhân, phàm là kẻ phạm tội trộm cắp, đều phải chịu hai mươi roi! Sau đó… sau đó sẽ bị đuổi khỏi Phục Long Bảo.”

“Người đâu, mang roi tới! Gọi kẻ khỏe nhất trong bảo ra thi hành!”

Nghe những lời này, Lâm Tiểu Thiên đau đớn kêu lên: “Lão phu nhân, xin cho biết, rốt cuộc con đã sai ở đâu?”

Dẫu có chết, y cũng muốn chết cho minh bạch.

Khi bị trói chặt bằng dây thừng, Lôi lão phu nhân bước đến gần, ghé sát bên tai y, thì thầm chỉ để hai người nghe thấy: “Ngươi sai, chính là sai ở chỗ ngươi muốn ở bên con ta!”

Thấy vẻ mặt kinh ngạc tột độ của Lâm Tiểu Thiên, bà nở một nụ cười hài lòng rồi tiếp lời: “Hạo Nhiên là bảo chủ duy nhất của Phục Long Bảo,  cần một người thừa kế. Dù nó từng nói có thể bồi dưỡng ra một người kế vị, nhưng Phục Long Bảo ngày nay là thành quả máu xương của bao thế hệ con cháu nhà họ Lôi, ngươi tưởng ta sẽ hai tay dâng cho kẻ ngoài sao? Chỉ có con trai ruột của Hạo Nhiên mới có thể kế thừa. Vì vậy, ta tuyệt đối không cho phép ngươi và Hạo Nhiên ở bên nhau. Ngươi có biết tại sao lúc trước ta bảo ngươi gọi ta là mẹ không? Chính là để khiến Hạo Nhiên bớt cảnh giác với ta đó.”

Thì ra, những lời chúc phúc năm xưa chỉ là thủ đoạn để bà khiến Hạo Nhiên buông lỏng phòng bị, tất cả sự quan tâm ân cần hóa ra chỉ là một vở kịch do chính bà tự biên tự diễn.

Lôi lão phu nhân lùi lại, lạnh lùng quát: “Người đâu, đánh cho ta!”

Người nhận lệnh thi hành là một gia đinh tên A Sinh. Hắn cầm roi bước đến trước mặt Lâm Tiểu Thiên, khẽ nói: “Tiểu Thiên, xin lỗi huynh.”

Trong mắt mọi người trong bảo, tuy y đã trở thành chủ tử, nhưng vốn tính hiền hòa, lạc quan, chưa từng kiêu ngạo, trái lại còn thường thay mặt bọn hạ nhân lên tiếng xin thêm phúc lợi. Chính vì thế, ai nấy đều mến y, chẳng hề vì y và Lôi Hạo Nhiên đều là nam nhân mà khinh miệt xa lánh.

“A Sinh, ta hiểu, đây là trách nhiệm của huynh. Huynh cứ đánh đi, ta sẽ không trách.”

Nói rồi, y nhắm chặt mắt, chấp nhận số phận.

“Tiểu Thiên, ráng chịu một chút, ta sẽ cố hết sức đánh nhẹ thôi.” A Sinh nhỏ giọng an ủi. “Cảm ơn huynh, A Sinh, bắt đầu đi.”

Y đã sẵn sàng.

“Bốp!” roi vụt xuống, nơi bị quất lập tức nóng rát như lửa đốt. Dù A Sinh đã cố gắng dùng ít lực nhất, nhưng hắn vốn là người khỏe mạnh nhất trong bảo, sức lực dù giảm cũng chẳng thể nhẹ được bao nhiêu, huống hồ roi da nào có dễ chịu. Lâm Tiểu Thiên cắn chặt răng, trong lòng không ngừng gọi tên người yêu, mong bớt đi phần nào đau đớn. Y tuyệt nhiên không phát ra một tiếng rên, chỉ lặng lẽ chịu đựng cơn đau xé tim rách ruột.

Hai mươi roi nhanh chóng quất xong, lưng và thân thể Lâm Tiểu Thiên đã loang lổ máu, mờ mịt thành một mảng đỏ thẫm.

“Đuổi  ra khỏi bảo, không được để  nán lại ở cổng! Tiểu Hồng, ngươi đứng gác bên ngoài, nhìn đến khi  đi khuất mới thôi.” ra lệnh xong, Lôi lão phu nhân xoay người bỏ đi.

Dẫu tàn nhẫn với Lâm Tiểu Thiên đến vậy, trong lòng bà cũng có phần không nỡ, song bà buộc phải tuyệt tình. Bởi nếu bà chấp thuận cho hai người bên nhau, lỡ như Hạo Nhiên không có con nối dõi, tương lai không người lo hương khói, thì khi chết đi, bà lấy gì đối mặt với liệt tổ liệt tông nhà họ Lôi?

A Sinh tiến lại tháo dây, đỡ y dậy: “Tiểu Thiên, để ta dìu huynh ra ngoài.” nhìn dáng vẻ thảm thương ấy, hắn lo rằng y còn chưa ra khỏi cửa lớn đã gục ngã.

Nhưng Lâm Tiểu Thiên gắng sức đẩy A Sinh ra, yếu ớt nói: “Không cần đâu A Sinh, ta hiểu tấm lòng của huynh, nhưng ta không muốn làm khó huynh.”

Tiểu Hồng vốn luôn ghét bỏ mình, nếu A Sinh giúp đỡ, e rằng nàng sẽ thêm mắm dặm muối bôi nhọ trước mặt lão phu nhân, như vậy chẳng khác nào hại lòng tốt của hắn.

Thế là, dưới ánh mắt soi mói của Tiểu Hồng, Lâm Tiểu Thiên lê từng bước nặng nề, thân thể rách nát đau đớn, chậm rãi rời khỏi cổng lớn Phục Long Bảo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét