Chương 44
Thế nhưng, Lôi lão phu nhân dù tính toán trăm bề cũng không ngờ có người dám liều mình đi báo tin. Ngay khi bà tuyên bố sẽ đánh roi Lâm Tiểu Thiên, một tiểu tư tên Hà Bình vốn thân thiết với y đã lặng lẽ bỏ chạy đi tìm người cứu giúp.
Lúc ấy Lôi Hạo Nhiên không có trong bảo. Hà Bình chỉ là một tiểu tư tầm thường, chẳng biết chủ nhân đi đâu, còn Vân đại phu thì vừa ra ngoài hái thuốc, tìm cũng không thấy. Vài vị quản sự khác lại tản đi tuần tra, chẳng rõ ở nơi nào. Biết tìm ai bây giờ?
Đứng trong tiền viện, hắn sốt ruột đến mức quay vòng vòng. Chợt nhớ ra, buổi sáng lúc quét dọn, hắn nghe thấy bảo chủ dặn quản sự Trần Ninh đi kiểm tra ở một hiệu vải, mà hiệu ấy lại ở gần bảo.
Nghĩ đến đây, Hà Bình lập tức nhân lúc không ai chú ý mà chuồn ra cửa sau, ba chân bốn cẳng chạy đến hiệu vải. Quả nhiên thấy Trần Ninh đang đối chiếu sổ sách, hắn thở hồng hộc lao đến: “Trần quản sự, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi.”
“Ngươi là ai…?” người trong bảo đông đúc, gia đinh tiểu tư nhiều vô kể, Trần Ninh lại ít khi tiếp xúc với bọn ở lầu Cảnh Ân, cho nên nhất thời không nhận ra hắn.
“Trần quản sự, tiểu nhân là Hà Bình, hầu việc dọn dẹp trong lầu Cảnh Ân. Tiểu nhân có việc gấp muốn tìm bảo chủ.”
“Ngươi tìm bảo chủ? Chuyện gì mà nghiêm trọng đến vậy?” hắn cau mày, vẻ mặt khó hiểu, một tiểu tư thì có chuyện gì quan trọng đến mức phải báo cho bảo chủ?
“Lão phu nhân muốn phạt roi Tiểu Thiên!”
“Cái gì?! Ngươi chắc chứ?” Trần Ninh lập tức biến sắc, tuyệt đối không cho phép ai mang chuyện thế này ra bỡn cợt.
“Là thật! Xin quản sự mau báo cho bảo chủ, nếu không Tiểu Thiên sẽ mất mạng! Sau khi đánh roi, lão phu nhân còn định đuổi y ra khỏi bảo nữa.”
Nhìn vào ánh mắt khẩn thiết và lo âu của Hà Bình, Trần Ninh biết hắn không nói dối. Chỉ kịp dặn: “Ngươi mau quay về trước đi, ta sẽ lập tức đi tìm bảo chủ.”
Nói đoạn, hắn tung mình lên ngựa, chỉ trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt Hà Bình.
Hà Bình vội chắp tay cầu khẩn trong lòng: mong quản sự kịp thời đưa bảo chủ về, để Tiểu Thiên bớt chịu khổ.
Trần Ninh phóng ngựa như bay đến biệt viện của sư đệ bảo chủ. Hắn biết sư đệ ấy thân phận đặc biệt, không dễ gặp, nên xuống ngựa, lễ độ nói với lính gác: “Tại hạ Trần Ninh, quản sự Phục Long Bảo, nay có việc khẩn cầu kiến bảo chủ, xin ngài truyền lời giúp.”
Qua mấy cửa gác, tin nhắn cuối cùng cũng được chuyển đến tai Lôi Hạo Nhiên. Nghe vừa dứt rằng Trần Ninh có việc tìm mình, hắn lập tức cáo từ sư đệ, dắt ngựa ra gặp.
“Trần Ninh, có chuyện gì?”
“Bảo chủ, nguy rồi! Vừa rồi khi ta kiểm tra ở hiệu vải, có tiểu tư chạy tới báo rằng lão phu nhân muốn phạt roi Tiểu Thiên, còn định đuổi y ra khỏi bảo.”
Nghe vậy, gương mặt điềm tĩnh của Lôi Hạo Nhiên lập tức biến mất, thay vào đó là lửa giận bừng bừng.
Hắn giục ngựa như bay quay về bảo, nhanh chóng tìm đến Hà Bình: “Rốt cuộc là thế nào?”
“Bẩm bảo chủ, hôm nay lão phu nhân dẫn theo nhiều người đến lầu Cảnh Ân, nói rằng Tiểu Thiên trộm đồ. Sau đó quả thật tìm thấy một miếng ngọc bội và một cây trâm trong người và trong tủ áo của y. Thế là lão phu nhân căn cứ vào gia quy, sai người đánh hai mươi roi rồi đuổi y ra khỏi bảo. Khi tiểu nhân chạy về thì y đã bị đuổi đi, nên không biết giờ ở đâu. Nhưng tiểu nhân tin, Tiểu Thiên tuyệt đối không phải kẻ trộm.”
Lôi Hạo Nhiên khẽ gật đầu: “Ta biết, nếu không thì ngươi cũng chẳng mạo hiểm báo tin. Yên tâm, đợi ta tìm được Tiểu Thiên, nhất định sẽ trọng thưởng ngươi.”
“Đa tạ bảo chủ.” Hà Bình mừng rỡ không ngờ lại có thêm phần thưởng quý giá này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét