Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 45

Chương 45

Từ chỗ gác cửa biết được hướng mà Lâm Tiểu Thiên đã rời đi, Lôi Hạo Nhiên liền phóng mình lên lưng Ngự Phong.

Trước khi xuất phát, hắn ra lệnh cho Trần Ninh: Ta phải đi tìm Tiểu Thiên, ngươi lập tức truyền lệnh xuống, phàm kẻ nào từng tham gia vu oan nói Tiểu Thiên ăn cắp, ta tuyệt không bỏ qua. Đồng thời, phải canh giữ toàn bộ lối ra vào trong thành, đợi ta tìm được Tiểu Thiên trở về, ta sẽ đích thân hỏi tội từng kẻ một.”

“Tuân lệnh, bảo chủ.”

Lôi Hạo Nhiên giật mạnh dây cương, chẳng buồn quay đầu, phi ngựa rời khỏi Phục Long Bảo. Trên gương mặt tuy vẫn tỏ ra lạnh lùng, song trong lòng đã rối bời, lo lắng đến cực độ. Tiểu Thiên, ngươi nhất định phải gắng gượng chờ ta, chờ đến khi ta tìm được ngươi…

Dựa theo hướng gác cửa nói, hắn đã đoán ra, Lâm Tiểu Thiên hẳn đang trên đường trở về nhà mình.

Nói lại lúc Lâm Tiểu Thiên bị đuổi ra khỏi bảo.

Y lảo đảo bước qua cổng lớn Phục Long Bảo, nhìn con đường thăm thẳm phía trước mà lòng rối loạn, chẳng biết phải đi đâu.

Y muốn đi tìm Lôi Hạo Nhiên, nhưng lại không biết hắn đang ở nơi nào. Trong giây phút ấy, một nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm can. Liệu có phải hai người từ nay phải chia lìa, chẳng biết bao giờ mới có ngày gặp lại? Lôi lão phu nhân tất nhiên sẽ không cho phép y gặp lại Hạo Nhiên. Mình nên đi đâu để người ấy có thể tìm thấy mình đây?

Tiểu Hồng thấy y cứ đứng chôn chân trước cổng, lo nếu Lôi Hạo Nhiên về sớm thì mưu kế của Lôi lão phu nhân sẽ tan thành mây khói, liền cất tiếng gọi lớn: “Này, Lâm Tiểu Thiên, ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Không về nhà còn đợi cái gì? Chẳng lẽ còn muốn chờ bảo chủ quay về sao?”

Về nhà?! Đúng rồi, nếu mình trở về, Hạo Nhiên nhất định sẽ tìm thấy. Cho dù hắn chưa từng tới nơi ấy, nhưng mình đã từng nói cho hắn biết nhà mình ở đâu. Với trí tuệ của hắn, chắc chắn sẽ tìm được.

Mỗi bước đi, những vết roi trên thân lại nhói đau thêm một bậc, song Lâm Tiểu Thiên vẫn nghiến răng chịu đựng, từng bước lê về phía nhà. Dọc đường chẳng một ai dám đưa tay đỡ hay giúp y, không phải vì họ máu lạnh, mà bởi vùng đất quanh đây đều thuộc sản nghiệp của Phục Long Bảo, hoàn toàn không có dân cư, cũng chẳng có cửa hiệu nào ngoài những trạm gác. Nhìn bộ dạng y, họ biết ngay đây là kẻ phạm bảo quy, đã chịu hình phạt rồi bị đuổi đi, nên không ai dám nhúng tay.

Nếu có người tinh ý, hẳn sẽ nhận ra, trên con đường Lâm Tiểu Thiên đi qua rải rác những vệt máu đỏ sẫm, nối dài từng quãng.

“Mình… sẽ không chết chứ?” càng đi, cơn đau càng dồn dập, ý thức mờ dần, thân thể kiệt sức. Liệu có gắng gượng nổi để về được đến làng, hay chí ít là đến khi người yêu tìm thấy mình? Trong đầu y chỉ còn quẩn quanh những ký ức ngọt ngào bên Hạo Nhiên. Chính tình yêu ấy nâng đỡ, dìu dắt từng bước chân nặng nề. Y lê tấm thân mệt lả như ốc sên bò, thì bất chợt, phía sau vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

Y quay đầu nhìn, đôi mắt tức thì dâng lệ… là hắn hắn thực sự đã đến rồi!

“...Hạo Nhiên…” Lâm Tiểu Thiên thều thào một tiếng gọi yếu ớt, rồi toàn thân như buông lỏng, ngã nhào vào cõi tối tăm vô tận.

“Không! Tiểu Thiên!”

Lôi Hạo Nhiên giật mạnh cương, thúc Ngự Phong lao vun vút. Trước mắt, người yêu ngã lả trên mặt đất, cảm giác ấy như từng nhát dao xé toang lòng hắn.

Hắn vội nhảy xuống, bế xốc Lâm Tiểu Thiên lên, chẳng màng bụi đất, ngồi phịch xuống đất để người yêu dựa vào lòng. Một tay nhẹ vỗ gương mặt nhợt nhạt, một tay ôm chặt, vừa run rẩy vừa không ngừng gọi khẽ: “Tiểu Thiên… mau tỉnh lại… là ta, Hạo Nhiên đây… ta đến rồi…”

Nhìn thấy lồng ngực người yêu còn khẽ nhấp nhô, Lôi Hạo Nhiên mới thở ra một hơi nhẹ nhõm. Nhưng khi trông đến chi chít vết roi rớm máu trên thân thể ấy, lòng hắn lại cuồn cuộn căm phẫn và đau xót.

Căm giận vì mẫu thân quá tàn nhẫn, không những vu oan cho Tiểu Thiên trộm cắp mà còn lệnh đánh đập, đuổi ra khỏi bảo; hối hận vì bản thân lại vô tâm, không đưa người ấy đi cùng chuyến này, cũng chẳng từng nhận ra sự chán ghét của mẹ đối với Tiểu Thiên. Hắn vẫn một mực ngây thơ nghĩ rằng bà sẽ chúc phúc cho tình yêu này… thì ra bao lâu nay tất cả chỉ là lớp vỏ dối trá.

Không biết phải đặt tay vào đâu trên thân thể đầy thương tích ấy, cuối cùng Lôi Hạo Nhiên lựa chọn cõng người yêu lên lưng, dặn Ngự Phong: “Ngự Phong, tự mình quay về bảo đi.”

Dứt lời, hắn vận khinh công, vút đi như gió.

Hắn làm vậy bởi nhận ra, phần lưng của Tiểu Thiên bị thương nặng nhất, máu thịt nham nhở. Nếu ngồi trên lưng ngựa, những chấn động và ma sát tất sẽ khiến vết thương rách toạc thêm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét