Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 8

 Chương 8

Hai người trong phòng hoàn toàn không hay biết, có một con mèo vừa từ khung cửa sổ khuất nẻo nhảy xuống, lặng lẽ rời đi.

Lôi Hạo Nhiên quay lại nhà gỗ nhỏ, nằm úp xuống đống rơm khô. Xem ra việc em trai muốn loại trừ mình không chỉ đơn giản vì Tống Tình. Nếu như hắn đoán không nhầm, thứ mà Lôi Hạo Minh nhắm đến chính là toàn bộ Phục Long Bảo. Hơn nữa, nghe những lời  vừa nói, có thể chắc chắn rằng  nhất định sẽ tìm cơ hội, nhân lúc mọi người sơ ý để ra tay thủ tiêu mình.

Nghĩ đến đây, hắn đưa ra một quyết định. Hắn hiểu rất rõ thói quen sinh hoạt của em trai, chỉ cần chú ý nhất cử nhất động của , một khi có dấu hiệu gì bất thường liền lập tức quay về canh giữ thân thể của mình. Dù Văn Sinh và những người khác luôn túc trực bên cạnh, nhưng đời mà, không lo hiểm nguy, chỉ sợ sơ sẩy, chỉ cần một chút lơ là cũng có thể để Lôi Hạo Minh thực hiện được mưu đồ.

Theo tính cách của Lôi Hạo Minh, Lôi Hạo Nhiên dám chắc rằng gã sẽ lại sai Tống Tình ra tay. Nghĩ đến đây, hắn không khỏi cảm thấy vui mừng vì một ưu điểm của loài mèo, đi lại không phát ra tiếng động. Giống như vừa rồi, dù mình núp gần đó nghe lén, chỉ cần không bị nhìn thấy thì chúng chẳng thể phát hiện ra mình.

Đang lúc Lôi Hạo Nhiên tính toán cách bảo vệ thân thể mình thì bị một giọng nói đầy yêu thương và trách móc cắt ngang: “Đốm Đen, thì ra mày ở đây, mày tranh thủ lúc ta mang bát về nhà bếp lại chạy đi đâu vậy hả? Ta lo muốn chết, mày vừa mới trúng độc xong, cơ thể còn yếu lắm, phải nghỉ ngơi nhiều mới được đó. Mày đúng là con mèo nghịch ngợm, lỡ ăn nhầm thứ có độc nữa thì sao? Không phải lần nào cũng gặp may có thuốc giải đâu nha.”

“Meo, meo…” - trời ạ, con mèo ăn bậy trúng độc là con mèo này, không phải Lôi Hạo Nhiên ta! Ngươi đừng có đổ oan cho ta như thế! Rõ ràng, Lôi Hạo Nhiên đã quên rằng chính hắn cũng biến thành mèo vì uống phải chén canh có độc, hắn cũng chẳng khá hơn là bao.

Khoan đã! Lôi Hạo Nhiên nhớ ra chính người tên Lâm Tiểu Thiên này đã cứu hắn khỏi trúng độc, chẳng lẽ y có thuốc giải? Nhưng rõ ràng y chỉ là một tiểu  làm việc ở chuồng ngựa, làm sao có bản lĩnh đó? Thật ra là mọi người không ai biết rằng con mèo đó thật ra đã chết tại chỗ vì trúng độc, chỉ là sau đó linh hồn của Lôi Hạo Nhiên nhập vào thân xác con mèo, mượn xác hoàn hồn mà thôi. Cho nên dù lúc đó Lâm Tiểu Thiên không cho uống thuốc, hắn vẫn không sao cả.

Thấy Đốm Đen đang nằm dưới đất chợt nghiêm túc nhìn mình chằm chằm, như đang suy nghĩ chuyện gì sâu xa lắm, Lâm Tiểu Thiên nhất thời tưởng mình hoa mắt, biểu cảm như vậy sao có thể xuất hiện trên gương mặt một con mèo?

Cuối cùng, y không kìm được nữa, ôm chầm lấy Đốm Đen, vừa hôn vừa thì thầm: “Đốm Đen, mày thật là dễ thương quá đi mất, sao lại có biểu cảm dễ thương như vậy chứ!?”

“Meo! Meo! Meo!” ngươi đừng có hôn loạn, ta đường đường là bảo chủ Phục Long Bảo, đâu phải muốn hôn là hôn! Huống chi ta còn không có hứng thú với nam nhân đâu! Lôi Hạo Nhiên lắc đầu lia lịa, hai chân trước liên tục đẩy khuôn mặt đang áp sát lại của Lâm Tiểu Thiên ra, đáng tiếc hiện tại hắn chỉ là một con mèo yếu ớt, không có chút sức lực nào để kháng cự, khả năng ngăn cản gần như bằng không.

Sau đó, Lôi Hạo Nhiên rất ngoan ngoãn nằm trên bậu cửa sổ nhìn Lâm Tiểu Thiên làm việc suốt cho đến tối khi cậu hoàn tất công việc.

Lâm Tiểu Thiên bế Lôi Hạo Nhiên về lại nhà gỗ nhỏ, nói với nó: Đốm Đen, sau này mày ngủ ở đây nhé. Nơi này ngoài ta ra thì không ai khác vào đâu, mày cứ yên tâm. Mày nhìn xem, ở đây có cả đống rơm khô, nằm lên sẽ mềm mại lại ấm áp, chắc chắn sẽ rất thoải mái đó.”

Nhìn đống rơm to đùng trước mắt, Lôi Hạo Nhiên kêu lên một tiếng:

“Meo!?” ngươi muốn cho ta ngủ trên đống rơm này sao!?

Không biết rằng Lôi Hạo Nhiên đang bất mãn, Lâm Tiểu Thiên đặt hắn xuống “giường” rồi quay lưng bước đi.

Lôi Hạo Nhiên ngẩn người nhìn theo bóng dáng Lâm Tiểu Thiên khuất dần sau cánh cửa, cúi đầu nhìn cái gọi là “giường” trước mặt, lòng thầm than:

Cái thứ này mà gọi là giường cho ta ngủ sao!?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét