Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 9

 Chương 9

Nằm trên chiếc “giường” làm bằng rơm khô, Lôi Hạo Nhiên lăn qua lăn lại mãi mà không sao ngủ được. Nó liền chống bốn chân đứng dậy, nhanh nhẹn nhảy ra khỏi cửa sổ.

Tuy nói Phục Long Bảo chiếm diện tích rộng lớn, một con mèo muốn tìm một người trong đó không phải chuyện dễ dàng, nhưng đối với Lôi Hạo Nhiên từ nhỏ đã lớn lên trong Phục Long Bảo, lại là bảo chủ thì chuyện này chẳng khó chút nào.

Người hầu trong Phục Long Bảo đều sống ở lầu Cảnh Cần, mà Lâm Tiểu Thiên làm việc ở chuồng ngựa, chứng tỏ cậu chỉ là một nô bộc bình thường không thể bình thường hơn, chắc chắn sẽ ở trong những căn phòng bốn người một gian. Sau khi phân tích rõ ràng, Lôi Hạo Nhiên nhanh chóng tìm được Lâm Tiểu Thiên trong lầu Cảnh Cần.

Trong quá trình tìm kiếm, Lôi Hạo Nhiên không khỏi tán thưởng đặc điểm bẩm sinh của loài mèo, đôi mắt của mèo quả thật rất hữu dụng, cho dù ở nơi tối tăm thế nào cũng có thể nhìn rõ ràng như ban ngày.

Sau một đêm chăm sóc Đốm Đen, rồi lại làm việc suốt cả ngày mà không được nghỉ ngơi, Lâm Tiểu Thiên đã mệt đến mức thở không ra hơi. Vừa về đến phòng, y chẳng màng gì cả, vội tắm qua loa rồi lên giường ngủ ngay. Khi vừa chìm vào giấc mộng, bỗng nhiên y cảm thấy có thứ gì đó mềm mại, ấm áp đang cựa quậy trong chăn, một vật thể lông lá chui vào khiến y buộc phải mở mắt ra.

Không ngờ khi vừa mở mắt, y liền thấy Đốm Đen đang nằm nghiêng bên cạnh mình như con người, quay lưng lại với y, đầu gối lên gối, phần cơ thể từ cổ trở xuống thì được chăn đắp kín mít, “Đốm Đen, sao mày lại ở đây?!”

Y khẽ hỏi, dù cũng biết là sẽ không nhận được câu trả lời. Tuy cảm thấy ngạc nhiên, nhưng y cũng biết mấy người bạn cùng phòng sau một ngày lao động đều đã rất mệt, không thể vì chuyện nhỏ như vậy mà đánh thức họ dậy.

“Meo, meo!” ngươi đi mà ngủ trên đống cỏ đó đi, ta thà ở đây ngủ với ngươi cũng không muốn ngủ ở đó đâu. Nói xong, Lôi Hạo Nhiên mặc kệ y, nhắm mắt đi ngủ.

Mấy người ở cùng phòng với Lâm Tiểu Thiên không bị cậu đánh thức, nhưng lại bị vài tiếng mèo kêu của Lôi Hạo Nhiên làm tỉnh giấc.

“Tiểu Thiên, nghe nói hôm nay ngươi nuôi mèo, ngươi mang nó vào ngủ cùng thật à?”

“Xin lỗi, làm phiền mọi người rồi.” Lâm Tiểu Thiên áy náy nói.

“Không sao, nhưng Tiểu Thiên à, ngươi không nên để nó ngủ trên giường đâu. Dù gì thì mèo cũng là động vật, ngày nào cũng chạy lung tung, lại không được tắm rửa, người rất bẩn đấy.”

Nghe những lời này, Lôi Hạo Nhiên vốn định im lặng tức giận kêu lên: “Meo!” các ngươi mới bẩn ấy! Lại còn định đuổi ta đi? Đợi đến khi ta trở về thân xác của mình, nhất định sẽ đuổi việc ba đứa các ngươi đầu tiên!

“Đức Tài, mọi người hiểu lầm rồi, con mèo này rất sạch sẽ, hơn nữa hôm nay nó vừa được tắm rồi.” Lâm Tiểu Thiên nhìn Đốm Đen, do dự một chút rồi nói: “Nó đã muốn ngủ với ta, thì hôm nay coi như phá lệ vậy.”

Nghe xong, Đức Tài cùng mấy người bạn chỉ biết lắc đầu: “Tiểu Thiên, ngươi chiều mèo quá rồi đó. Mèo là loại động vật không nên chiều, càng chiều nó càng trở nên ngạo mạn.”

“Meo! Meo!” Lôi Hạo Nhiên tức đến nghiến răng kêu lên. Các ngươi cố tình gây sự với ta sao?! Lâm Tiểu Thiên đối xử với ta thế nào là việc của y!

“Này Tiểu Thiên, ta thấy con mèo của ngươi thú vị ghê, hình như nó hiểu lờ chúng ta nói, chúng ta nói câu nào là nó đáp lại câu đó. Thú vị thật!”

“Ừ, ta cũng thấy Đốm Đen là con mèo rất có linh tính.”

Lôi Hạo Nhiên nằm yên trên giường, không thèm để ý đến cuộc trò chuyện của họ nữa.

Thấy vậy, Lâm Tiểu Thiên cũng biết, dù y có làm gì thì Đốm Đen cũng sẽ không rời đi, cho dù có bị đuổi thì nó vẫn sẽ quay lại, mà cửa sổ phòng thì không thể đóng kín được, đành phải nói: “Dù sao cũng đã tắm rồi, cứ để nó ngủ với ta một đêm vậy.”

Nghe Lâm Tiểu Thiên nói vậy, mấy người kia tuy thấy không tiện nói thêm gì nữa nhưng cũng đành nằm xuống tiếp tục ngủ.

Nằm nép bên cạnh Lâm Tiểu Thiên, Lôi Hạo Nhiên hiếm hoi có được một đêm ngủ ngon không mộng mị, điều mà từ khi làm bảo chủ Phục Long Bảo đến nay hắn chưa từng có được.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét