Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 10

 Chương 10

Nằm một bên nhìn Lâm Tiểu Thiên cẩn thận tắm cho mấy con ngựa, Lôi Hạo Nhiên buồn chán vẫy đuôi. Sau mười mấy ngày sống chung, đối với vị “chủ nhân” tên Lâm Tiểu Thiên này, hắn chỉ có thể dùng năm chữ để miêu tả – “một người tốt quá mức”.

Bất kể ai nhờ y giúp đỡ, y cũng không từ chối. Y còn rất hiểu động vật, nhà ai có gà, vịt, ngan, ngỗng hay chó, mèo bị bệnh đều tìm đến y, dù bận rộn hay mệt mỏi thế nào, y cũng giúp mà không lấy một đồng công nào.

Ngày nào cũng sống như vậy, thật là chán chết! Thật nhớ khoảng thời gian ngày ngày cưỡi ngựa đi kiểm tra sản nghiệp, hay ngồi trong thư phòng xem sổ sách, mà cuộc sống như thế không biết bao giờ mới có thể trở lại?

Hai người Trần Ninh và Trương Kiến Đào được giao nhiệm vụ đi tìm thuốc giải lại bặt vô âm tín. Nghĩ đến đây, Lôi Hạo Nhiên không khỏi thở dài một tiếng đầy bất lực.

Nhìn Đốm Đen đang nằm đó, Lâm Tiểu Thiên nói với nó: “Đốm Đen à, trước giờ ta chưa từng thấy con mèo nào như mày, chẳng thích chơi đùa gì cả, cho gì cũng không quan tâm, ta thấy mày còn nghiêm túc và chững chạc hơn cả bảo chủ nữa.”

Nhắc đến Lôi Hạo Nhiên, Lâm Tiểu Thiên ngừng tay, ngồi xuống bên cạnh nó, vuốt ve bộ lông mượt mà rồi nói: “Tuy bình thường bảo chủ rất lạnh lùng, nghiêm nghị, nhưng ta biết thật ra bảo chủ là người rất tốt. Nhìn vào chế độ đãi ngộ của người đối với hạ nhân trong bảo là biết, lại còn thưởng phạt phân minh, đối đãi công bằng. Có thể làm việc ở Phục Long Bảo, ai trong chúng ta cũng cảm thấy vinh hạnh. Nhưng mà…”

Lâm Tiểu Thiên ngẩng đầu nhìn trời xanh, “Tội nghiệp cho bảo chủ lại bị trúng độc, may mà còn có Vân đại phu, không biết bao giờ Trương đại ca họ mới tìm được thuốc giải nữa. Thật hy vọng bảo chủ có thể mau chóng tỉnh lại.”

“Meo!” ta còn sốt ruột hơn ngươi đấy. Lôi Hạo Nhiên bất mãn thốt lên. Nhưng nghe những lời chân thành ấy, khiến hắn không thể không nhìn Lâm Tiểu Thiên bằng con mắt khác. Đồng thời, từ sâu trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, một loại cảm xúc chưa từng có, mà hắn cũng không biết nó là gì.

Bỗng chốc, người và mèo đều im lặng, nhìn nhau trong sự ngượng ngùng. Cuối cùng, Lâm Tiểu Thiên đứng dậy, phá vỡ bầu không khí: “Ây da, còn chưa tắm xong cho Ngự Phong và mấy con khác nữa, nếu không sẽ không kịp ăn trưa mất.”

Ngẩn người nhìn Lâm Tiểu Thiên tiếp tục làm việc, Lôi Hạo Nhiên vẫn không thể xác định được cảm xúc lạ lẫm kia rốt cuộc là gì. Càng nghĩ lại càng thấy rối, hắn dứt khoát không nghĩ nữa, ngủ một giấc cho xong. Không biết tại sao, từ khi biến thành mèo, hắn càng ngày càng mê ngủ.

Sau bữa trưa, Lôi Hạo Nhiên chợt nhớ đến sổ sách trong thư phòng. Tuy hiện tại đã giao cho em trai ruột là Lôi Hạo Minh xử lý, nhưng với thân là anh ruột, Lôi Hạo Nhiên hiểu rõ em mình có bao nhiêu bản lĩnh.

Càng nghĩ lại càng thấy lo lắng, Phục Long Bảo dưới sự quản lý của hắn mới trở thành đệ nhất đại bảo trong thiên hạ, đương nhiên hắn không muốn thấy nơi này bị hủy hoại. Nhưng hiện tại hắn chỉ là một con mèo, không ai hiểu được hắn, cũng không biết phải làm sao để giải quyết tình thế nguy cấp này.

Hắn đi đến cửa sổ thư phòng, lén nhìn vào trong, thấy Lôi Hạo Minh đang ngồi trên ghế của mình đọc sổ sách. Nếu như gã chăm chú xem kỹ thì còn đỡ, đằng này chỉ lật sơ vài trang rồi bỏ sang cuốn khác, trong khi bình thường mất ba canh giờ mới xem xong một quyển, gã chỉ dùng chưa đến một canh giờ. Nếu cứ tiếp tục như vậy, không tới hai năm, Phục Long Bảo cho dù không sụp đổ thì cũng bị tổn hại nghiêm trọng.

Lôi Hạo Nhiên càng nhìn càng sốt ruột. À đúng rồi! Buổi tối Lôi Hạo Minh tuyệt đối không làm việc, lúc đó trong thư phòng sẽ không có ai. Nếu như ta tranh thủ lúc đó vào xem sổ sách thì chẳng phải được rồi sao?!

Sau bữa tối, được Lâm Tiểu Thiên tắm cho Đốm Đen (vì Lôi Hạo Nhiên muốn tắm mỗi ngày), Lôi Hạo Nhiên lặng lẽ đến thư phòng yên tĩnh, dùng hai chân trước cố sức lấy một quyển sổ sách xuống và bắt đầu cẩn thận đọc từng dòng. Nếu phát hiện có lỗi sai, hắn sẽ dùng móng vuốt dính chút mực, khoanh tròn phần sai đó.

Lúc này, hắn lại không khỏi thán phục một bản năng khác của loài mèo, cho dù không có đèn, trong bóng đêm vẫn có thể nhìn mọi thứ rõ ràng như ban ngày. Sau vài canh giờ, hắn cuối cùng cũng đọc xong sổ sách. Khổ cho hắn, sau khi xem xong còn phải đặt từng cuốn trở lại chỗ cũ. Việc đó nếu là người làm thì dễ như trở bàn tay, nhưng với một con mèo thì lại là chuyện rất khó. Để sắp xếp lại cho đúng, Lôi Hạo Nhiên phải dùng đến cả bốn chân và miệng, tốn không ít công sức mới hoàn thành.

Thực ra hắn có thể để sách nằm ngổn ngang trên bàn, nhưng làm vậy thì ai nhìn cũng biết có người đã động vào.

Sau khi xem qua sổ sách, Lôi Hạo Nhiên cảm thấy nhẹ lòng, không có vấn đề gì lớn, mọi thứ vẫn như cũ, chứng tỏ các chưởng quầy đều tận tâm tận lực, không có chuyện giấu sổ hay khai gian, điều này cũng chứng minh hắn đã không nhìn nhầm người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét