Chương 11
“Tiểu Thiên, đừng trông nữa, mau đi ngủ đi.”
“Đúng đó, Tiểu Thiên, ngươi là người hiểu rõ tính cách động vật nhất mà, mèo là loài rất thích lang thang ra ngoài chơi, nếu ngươi cứ đợi nó về rồi mới chịu ngủ, thì e rằng hôm nay khỏi ngủ luôn, có khi đến tận sáng mai nó mới quay về ấy chứ.”
“Không thể nào đâu, từ ngày đầu tiên nuôi Đốm Đen, nó ngày nào cũng đúng giờ về ngủ mà. Ta sợ nó xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thôi.” Lâm Tiểu Thiên lo lắng nói.
“Thôi, ta đi ngủ đây, ngày mai còn cả đống việc đang chờ, không ở lại với ngươi được nữa.”
Mặc cho họ khuyên bảo, Lâm Tiểu Thiên vẫn đứng chờ ở cửa, hy vọng bóng dáng Lôi Hạo Nhiên trở về. Có phải đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn? Hay là bị ai bắt đi rồi? Mới hôm qua thôi, anh Lương chuyên chở cỏ khô còn kể rằng dạo này có nhiều người thích bắt mèo về nấu canh, nói rằng canh nấu ra vừa ngọt vừa trong...
“Meo!” – muộn thế này rồi, sao ngươi vẫn chưa ngủ?
Ngay lúc Lâm Tiểu Thiên sắp không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, dựa lưng vào cửa mà lơ mơ thiếp đi, đột nhiên nghe thấy một tiếng mèo kêu. Y lập tức mở choàng mắt – là Đốm Đen!
Y mừng rỡ ôm chầm lấy nó, khẽ nói: “Đốm Đen, mày đi đâu vậy? Về muộn thế làm ta lo chết đi được, ta sợ mày bị người ta bắt đi nấu canh mất rồi.”
“Meo, meo.” – xin lỗi, ta không biết ngươi sẽ chờ và lo lắng cho ta như thế. Lôi Hạo Nhiên hiếm hoi mở lời xin lỗi.
“Sau này đừng về muộn nữa nghe chưa, dạo này có nhiều người thích ăn thịt mèo lắm đấy, cẩn thận không là bị ăn thật đấy. Thôi ngủ đi, mai ta còn phải làm việc nữa.”
Nhìn gương mặt lúc ngủ của Lâm Tiểu Thiên, trong lòng Lôi Hạo Nhiên trào dâng hai cảm xúc – áy náy và cảm động. Hắn không muốn nghĩ sâu thêm, tại sao lại có những cảm xúc này, hắn chỉ biết từ giờ trở đi, Lâm Tiểu Thiên đối với hắn đã không còn đơn giản chỉ là người chăm sóc nữa.
Xin lỗi, vì đã về muộn khiến ngươi phải lo lắng như vậy. Lôi Hạo Nhiên thầm nói lời xin lỗi trong lòng.
Những ngày sau đó, Lôi Hạo Nhiên đều quay về trước khi Lâm Tiểu Thiên đi ngủ, đợi y ngủ rồi mới lén rời đi đến thư phòng ở lầu Cảnh Ân làm việc. Dù sao thì sáng hắn có thể ngủ bù, còn việc giám sát Lôi Hạo Minh và Tống Tình, chỉ cần hai người đó không gặp mặt nhau, thì cơ thể hắn sẽ không gặp nguy hiểm.
Với tính cách tiểu nhân của Lôi Hạo Minh, hắn chắc chắn sẽ giao việc này cho Tống Tình. Hơn nữa, với danh phận là “chị dâu tương lai” và “em chồng tương lai”, họ cũng không dễ gì gặp nhau (bình thường Tống Tình ăn cơm trong tòa nhà của mình).
“Tiểu Thiên, sao giờ mới ăn cơm vậy?” Lý Lương mỗi tuần đến giao cỏ khô một lần, thấy Lâm Tiểu Thiên và Đốm Đen đang ăn cơm thì tò mò hỏi.
“Lương đại ca à.” Lâm Tiểu Thiên ngẩng đầu nhìn “Không còn cách nào khác, Ngự Phong sắp sinh rồi, nó cáu gắt lắm, lúc tắm nhất quyết không chịu ngoan ngoãn, may mà Triệu đại nương giữ phần cơm lại cho em, không thì em với Đốm Đen đói đến chiều luôn rồi.”
“Chà chà chà!” Lý Lương kêu liền mấy tiếng “Tiểu Thiên, đệ hào phóng quá rồi đấy, mèo của đệ ăn còn ngon hơn đệ nữa. Trong bát của nó toàn là thịt, còn bát của đệ thì toàn rau, đến miếng thịt cũng chẳng thấy đâu. Không biết ai mới là chủ, ai mới là tớ nữa. Đệ sắp thành... nô lệ mèo rồi đấy!”
Bị cái từ “nô lệ mèo” của Lý Lương chọc cười, Lâm Tiểu Thiên bật cười nói: “Lương đại ca nói quá rồi, mèo là loài thích ăn thịt, không thích rau, mà em thì vốn không mê thịt mấy. Đốm Đen thích thì em cho nó ăn thôi, đúng không nào, Đốm Đen?”
“Meo!” – Tiểu Thiên của ta là người tuyệt nhất, cái gì ngon nhất cũng luôn nhường cho ta.
Nghe tiếng kêu của Lôi Hạo Nhiên, Lý Lương cảm thấy âm điệu này đầy tự đắc, nhất là ánh sáng lóe lên trong đôi mắt nó, hoàn toàn không giống ánh mắt mà một con mèo bình thường có thể có.
“Tiểu Thiên, em nuông chiều con mèo của em quá rồi đấy, em cũng biết mà, mấy con mèo chó ấy không thể nuông chiều quá, càng nuông nó càng không xem em là chủ đâu.”
“Lương đại ca yên tâm, Đốm Đen là một con mèo rất có linh tính mà.”
“Meo!” Lôi Hạo Nhiên gầm lên đầy sát khí: Tiểu Thiên nuông chiều ta thì liên quan gì đến ngươi!
Lý Lương bị khí thế đột ngột của Đốm Đen làm cho giật mình. Quả thật như lời Tiểu Thiên nói, con mèo này đúng là có linh tính!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét