Chương 12
Sau khi ăn xong, Lâm Tiểu Thiên mang bát đũa vào bếp rửa. Lôi Hạo Nhiên chợt nghĩ tới chuyện Tiểu Thiên nói về Ngự Phong. Ngự Phong là con ngựa yêu quý của hắn, đã theo hắn nhiều năm nay. Không chỉ có thể chạy ngàn dặm một ngày, nó còn vô cùng thông minh.
Trước kia, dù không cưỡi nó, chỉ cần có thời gian, hắn cũng sẽ đến vuốt ve nó, cho nó ăn mấy viên đường yêu thích. Giờ nó đã mang thai, mà hắn lại suốt ngày ru rú trong căn nhà nhỏ bên máng cỏ, chưa từng đến thăm nó lấy một lần. So với Tiểu Thiên, hắn đúng là một người chủ tồi.
Nghĩ vậy, Lôi Hạo Nhiên tranh thủ đến thăm Ngự Phong. Đứng trước thân hình to lớn đến mức có thể gọi là khổng lồ so với hình dạng mèo nhỏ bé hiện tại của hắn, Lôi Hạo Nhiên nhẹ giọng nói: “Meo, meo, meo!” – Ngự Phong, ta đến thăm ngươi đây, nghe Tiểu Thiên nói ngươi mang thai nên tâm trạng không tốt lắm nhỉ?
Do chênh lệch kích cỡ quá lớn, Lôi Hạo Nhiên chỉ vừa vươn móng định chạm vào chân trước của nó, thì Ngự Phong không hề nhận ra đây là chủ nhân, lập tức giận dữ hí vang và tung vó đá!
May mà Lôi Hạo Nhiên phản xạ nhanh, nếu không giờ đã bị đá bay hoặc bị thương nặng rồi. “Meo?!” – Ngự Phong, đến cả chủ ngươi cũng không nhận ra nữa sao? Dám đá ta hả?! – Hắn tức giận gào lên.
Nhưng Ngự Phong chẳng thèm để tâm, chỉ cần hắn đến gần là lại tung vó.
Cảnh tượng mà Lâm Tiểu Thiên trông thấy khi trở về từ bếp chính là một mèo một ngựa giương mắt đấu nhau, chẳng ai chịu nhường ai.
Y lập tức chạy tới ôm lấy Lôi Hạo Nhiên ra, rồi quay lại bên Ngự Phong đang mang thai, nhẹ nhàng vuốt đầu và thì thầm vào tai để an ủi nó. Quả không hổ danh là người có bản lĩnh, Lâm Tiểu Thiên đã dần dần làm dịu lại tâm trạng kích động của Ngự Phong.
Sau đó, y đến trước mặt Lôi Hạo Nhiên, ngồi xổm xuống, khẽ vỗ đầu hắn và nói: “Đốm Đen, mày càng ngày càng gan rồi đấy, dám chọc giận Ngự Phong. Nó đang mang thai, tính tình dễ cáu, mà mày thì nhỏ xíu xiu, chỉ cần nó tung một cú thôi là mày bay luôn rồi.”
“Meo, meo, meo!” – chính vì biết nó mang thai nên tôi mới đến thăm mà, đâu ngờ tính tình lại tệ đến vậy, ngay cả chủ nhân nó mà nó cũng không nhận ra, đúng là uổng công yêu thương nó bao năm!
“Meo!” – với lại, tuy thân thể ta bây giờ nhỏ con, nhưng không đến mức yếu đuối đến nỗi bị đá bay đâu!
“Mày thật là...” Lâm Tiểu Thiên bất lực dùng ngón tay chạm nhẹ vào cái mũi ươn ướt của Lôi Hạo Nhiên “Thôi, đi chơi đi, ta còn phải làm việc, tối nay nhớ về sớm ăn cơm, đừng để ta chờ nữa, không là ta không chừa phần cơm cho đâu đó.”
Nhìn bóng dáng Lâm Tiểu Thiên đang chăm chỉ làm việc, trong lòng Lôi Hạo Nhiên thầm nhủ: Tiểu Thiên, ta nhất định sẽ về đúng giờ ăn cơm với ngươi. Ngươi vất vả cả ngày như thế, sao ta nỡ để ngươi đói bụng được chứ? Đợi đến khi ta lấy lại thân phận bảo chủ, ta sẽ để ngươi sống những ngày tháng an nhàn và sung sướng nhất.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, ừm, lại đến giờ đi giám sát đôi cẩu nam nữ đó rồi, thật phiền phức. Hy vọng hôm nay sẽ có thu hoạch, để mau chóng kết thúc cuộc sống như thế này.
Tận dụng sức bật từ đôi chân sau, thân mèo nhẹ nhàng phóng lên mái nhà, Lôi Hạo Nhiên lao về phía nơi Lôi Hạo Minh đang sống.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét