Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 13

 Chương 13

“Cốc, cốc.” hai tiếng gõ cửa vang lên. Bên trong, Vân Văn Sinh đã thức trắng đêm chăm sóc Lôi Hạo Nhiên lên tiếng: “Mời vào.”

Cánh cửa được đẩy ra, Vân Văn Sinh nhìn thấy người tới thì mỉm cười: “Thì ra là biểu tiểu thư.”

“Chào buổi sáng, Vân đại phu.” Tống Tình nhẹ cúi người chào một cái.

Vân Văn Sinh đứng dậy, lễ độ đáp lại: “Biểu tiểu thư, chào buổi sáng. Không biết sớm như vậy biểu tiểu thư đến có việc gì chăng?”

“Ta… vì bị nghén nên mấy hôm nay chưa thể tới thăm đại biểu ca.” Tống Tình làm ra vẻ thẹn thùng, cúi đầu nói: “Sáng nay tỉnh dậy, cảm thấy tinh thần rất tốt, nên mới cố ý đến thăm đại biểu ca, tiện thể…”

Nàng ngập ngừng một lát, rồi tiếp: “Tiện thể nói vài lời trong lòng với đại biểu ca. Tuy đại biểu ca vẫn hôn mê vì trúng độc, nhưng ta biết chàng nhất định sẽ nghe thấy.”

“Hạo Nhiên có được một hồng nhan tri kỷ như biểu tiểu thư, quả là có phúc.”

“Vân đại phu quá lời rồi.”

“Vậy thì ta xin phép ra ngoài trước, không quấy rầy biểu tiểu thư.” biết Tống Tình muốn tâm sự riêng với Lôi Hạo Nhiên, Vân Văn Sinh cũng ngại ở lại, liền bước ra ngoài. Trong suy nghĩ của hắn, Tống Tình đã mang thai con của Lôi Hạo Nhiên, là vị phu nhân tương lai của thành chủ, chắc chắn sẽ không làm điều gì bất lợi với Lôi Hạo Nhiên.

Sau khi Vân Văn Sinh đóng cửa lại, Tống Tình tiến đến bên giường, ánh mắt hiện lên tia độc ác nhìn chăm chăm vào người đang mê man bất tỉnh. Nàng rút ra từ trong ngực một con dao găm sắc bén, giơ cao lên, nhắm thẳng vào bên ngực trái của chàng, rồi dùng sức đâm thẳng xuống.

Vì dao xuyên qua chăn nên không thấy máu phun ra, chỉ có vùng chăn trước ngực nhanh chóng bị nhuộm đỏ. Nhịp thở đều đặn ban nãy cũng từ đó mà tan biến không còn dấu vết.

Sau khi xác nhận Lôi Hạo Nhiên đã hoàn toàn tắt thở, Tống Tình cẩn thận kiểm tra tay áo và y phục của mình xem có dính máu không, sau đó nằm xuống nền đất bên cạnh giường, giả vờ như vừa bị đánh ngất từ phía sau.

Khoảng hai khắc sau, Trang Nam đến thay ca cho Vân Văn Sinh nhìn cánh cửa vẫn đóng kín, cảm thấy kỳ lạ. Biểu tiểu thư đã vào trong được hai khắc mà không có động tĩnh gì, dù có chuyện gì cần nói cũng nói xong rồi chứ?

Cảm thấy có điều bất thường, hắn nhẹ đẩy cửa ra, không ngờ vừa nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì kinh hoảng tột độ: “Người đâu! Mau tới đây! Thành chủ bị ám sát rồi!” hắn hét toáng lên.

Hét xong, hắn lao ngay đến bên cạnh Tống Tình, bất chấp chuyện nam nữ khác biệt, một tay nâng nàng dậy, một tay vỗ nhẹ lên má nàng: “Biểu tiểu thư, biểu tiểu thư…”

Tất cả những ai nghe tiếng hét đều đổ xô vào trong. Điều đầu tiên đập vào mắt họ là thi thể của Lôi Hạo Nhiên, tiếp đến là Trang Nam duy nhất còn tỉnh táo trong phòng.

Vân Văn Sinh nhanh chóng bước đến bên giường, đưa tay dò trước mũi chàng một cái, rồi bắt mạch, giọng nghẹn ngào: “Hạo Nhiên… đã qua đời rồi.”

Lôi Hạo Nhiên được đưa đến lầu Cảnh Dược của hắn để tiện chăm sóc, nên hắn có thể lập tức có mặt ngay khi có chuyện xảy ra.

“Trang Nam, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Lôi Hạo Minh hỏi.

Trang Nam liền kể lại toàn bộ những gì mình biết.

Vân Văn Sinh nhíu chặt đôi mày tuấn tú, lấy từ trong người ra một lọ thuốc, mở nắp rồi đặt dưới mũi Tống Tình. Ngay lập tức, nàng ‘tỉnh’ lại. Mở mắt ra đã thấy mọi người đang nhìn mình, nàng ‘ngạc nhiên’ hít sâu một hơi: “Chuyện gì… chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao mọi người đều ở đây?”

“Biểu tiểu thư, cô không nhớ gì sao?”

Được Trang Nam đỡ dậy, Tống Tình với vẻ mặt mơ hồ đáp: “Ta chỉ nhớ lúc đang nói chuyện với đại biểu ca thì có một bàn tay từ phía sau bịt miệng ta lại, sau đó cổ ta đau nhói, rồi ta ngất đi. Khi tỉnh lại thì đã thấy mọi người ở đây rồi.”

“Trước cửa có Trang Nam và một số thị vệ canh giữ, lầu Cảnh Dược này đã được bố trí những thị vệ giỏi nhất để bảo vệ. Ta nghĩ tên thích khách này võ công rất cao, nếu không thì không thể qua mặt tất cả mọi người mà âm thầm ám sát thành chủ.”

“Cái… cái gì? Đại biểu ca bị ám sát?” Tống Tình nhìn mọi người đầy hoảng hốt.

“Biểu tiểu thư, chúng tôi phải nói cho cô một tin xấu. Cô hiện đang mang thai cốt nhục của thành chủ. Mong cô đừng quá kích động. Hạo Nhiên… Hạo Nhiên đã bị ám sát và qua đời rồi.” Vân Văn Sinh không kìm được hai hàng lệ.

“Không!” Tống Tình gào lên đau đớn: “Các người lừa ta! Đại biểu ca sao có thể chết được! Hôm đó chàng còn hứa sẽ dùng kiệu tám người khiêng rước ta về làm vợ! Chúng ta còn hứa… còn hứa…” nói tới đây, nàng ‘kích động’ tới mức ‘ngất’ đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét